Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 160
Đây vẻ là một đỉnh núi mặt đất bằng phẳng chung quanh mây mù lượn lờ ngẫu nhiên vài sợi ánh sáng xuyên qua tầng mây dày chiếu xuống đỉnh núi to như mà chỉ ba bọn họ
Hai mắt Dịch Huyền vẫn còn đỏ quạch ma khí cũng rõ ràng
Diệp Tố duỗi tay kiểm tra linh phủ của tuy nhiên ma khí chống cự chỉ đành thu hồi linh lực hỏi: “Cảm giác thế nào”
“Vẫn còn khống chế ” Dịch Huyền nắm chặt Trọng Minh đao dồn hết lực chống ma khí trong cơ thể
“Nguyên Anh vỡ nát ma chủ huyết mạch trong cơ thể thức tỉnh” Có bước từ trong mây mù Dịch Huyền chậm rãi “Ngươi đã còn đường ”
Người cũng khoác một kiện áo choàng Thanh Bồng chẳng qua vai trái thêu thêm một đóa tùng văn ông lặng yên một tiếng động xuất hiện khuôn mặt thấy đã quên ngay lưng sương khói lượn lờ
Ba thấu cảnh giới của ông cũng cảm nhận thấy bất cứ uy áp gì đối diện tựa như một bình thường mà bọn họ thể lướt qua bất cứ lúc nào
Ánh mắt của nọ dời sang Diệp Tố: “Ngươi cảm giác đau Tự đoạn một nửa thần thức thống khổ ít hơn vị bên cạnh ”
Dịch Huyền ngạc nhiên đầu sang Diệp Tố cho rằng chính đã đủ đau đớn chật vật ngờ đại sư tỷ gì khác thường mà ……
Vừa khi thấy giọng điệu của Côn Luân Chính Sơ tôn nhân lạnh băng khác thường Diệp Tố sợ xảy chuyện nên đã trực tiếp cắt đứt những thần thức vẫn thu hồi ở bên Lâm Tuyền thành
“Thần thức về sẽ thể khôi phục” Diệp Tố cũng để ý đến chuyện mà hỏi “Huyết mạch Ma Chủ thức tỉnh sẽ phát sinh cái gì”
Người chỉ liếc mắt một cái đã thấu tình trạng của nàng và Dịch Huyền tay ngăn cản Chính Sơ tôn nhân chính là ông khó trách Bồng Lai vẫn luôn là một thế lực ai nắm bắt
“Nhập ma” Đối phương bình đạm trả lời hai chữ
Sắc mặt Dịch Huyền thay đổi siết chặt hai tay kiên định : “Ta sẽ nhập ma”
“Nhập ma đối với ngươi là một chuyện ” Người nọ mỉm tầm mắt sang bên cạnh đối diện với đôi mắt của Du Phục Thời: “Đã lâu gặp trạng thái của ngài xem tồi”
Du Phục Thời nắm Khấp Huyết kiếm ở bên cạnh Diệp Tố “ừ” một tiếng
Lần đến lượt Diệp Tố đầu Du Phục Thời hai quen biết
Khi tiểu sư nhận thấy tầm mắt của Diệp Tố thì liền nghi hoặc hiển nhiên cũng cảm thấy quen biết đối diện thì vấn đề gì
Diệp Tố đầu đối diện: “Nơi là nơi nào xin hỏi ngài là ai”
Người nọ nghiêng kiên nhẫn đáp lời: “Nơi đây là lối Bồng Lai là Bồng Lai Chưởng Sử các vị mời theo ”
Ba theo phía ông xuyên qua mây mù thấy Bồng Lai Chưởng Sử cứ như thế ngoài vách núi đạp chân trung mỗi bước chân đều giống như đang mặt đất
Diệp Tố dẫn đầu ở phía nàng thử vươn chân thật sự là mặt đất
Ba theo Bồng Lai Chưởng Sử mỗi bước chân mỗi quang cảnh khác là
“Hai quen ” Nàng đầu thấp giọng hỏi Du Phục Thời
Vị tiểu sư nào đó nghiêng đầu lục lọi trí nhớ mấy trong đầu : “Có quen”
“Khi nào” Diệp Tố quên chuyện máu của tiểu sư và máu của Ninh Thiển Dao cùng công hiệu
Du Phục Thời vươn một bàn tay tính tính phát hiện tính : “Không nhớ rõ”
Quãng đường cũng dài lắm nhanh đã tới điểm đến
Trên một chiếc lá bồ đề thật lớn một tòa sân bên trong đầy đủ mọi thứ đồ dùng cần thiết còn một miệng giếng Bên ngoài sân là cầu thang xoắn ốc men theo cầu thang về phía là thể đến một tòa sân ở một chiếc lá bồ đề khác xuống cũng như sẽ đến một tòa sân khác lá bồ đề
Dịch Huyền cúi đầu xuống bộ Bồng Lai đều kiến tạo lá bồ đề
“Đây là sân ngài đã dùng vẫn luôn giữ cho ngài” Bồng Lai Chưởng Sử về phía Du Phục Thời
Sân nhỏ ngoài phòng ngủ chính còn thêm vài phòng khác đủ cho ba ở
Trong mắt Du Phục Thời chỉ Diệp Tố theo nàng đầu óc cũng thèm hoạt động căn bản chẳng nghĩ chuyện gì lời của Bồng Lai Chưởng Sử cứ như gió thổi qua tai nửa điểm phản ứng
Bồng Lai Chưởng Sử tựa hồ đã quen với phong cách hành sự của cũng để ý
Diệp Tố nắm lấy cơ hội hỏi: “Chưởng sử biết thể hỏi một câu vì sư nhập ma là chuyện ”
Dịch Huyền thấy từ “ma” trong lòng liền trầm xuống nhưng khi thấy Diệp Tố vẫn nguyện ý gọi là sư thì thân thể vẫn nhịn mà cứng đờ
Bồng Lai Chưởng Sử Dịch Huyền: “Lúc sắp thân vẫn đạo tiêu huyết mạch ma chủ trong cơ thể đã trỗi dậy cứu vì thế vận lực thì cũng chỉ thể dùng ma khí”
“Ta nhập ma” Dịch Huyền khăng khăng quang minh chính đại ở tu chân giới cùng với Thiên Cơ Môn
“Tu luyện đại đạo bao gồm cả lưỡng đạo yêu ma tu sĩ ma tu cũng khác ” Bồng Lai Chưởng Sử “Chỉ là xem ở chỗ bản thân tu luyện như thế nào mà thôi”
Trọng Minh bỗng nhiên bay từ thân đao mặt mày của thanh niên bao dung Dịch Huyền : “Ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi”
Dịch Huyền thấy linh thể Trọng Minh đã khôi phục cục đá trong lòng cũng rơi xuống hỏi một vấn đề mà bản thân đã hỏi từ lâu: “Lúc ngươi biết là nửa ma ”
Trọng Minh gật đầu: “Từng cảm nhận huyết mạch ma chủ”
“Mặc dù là ngươi vẫn nhận ” Dịch Huyền nắm chặt Trọng Minh đao hỏi
“Ngươi chính là ngươi” Trọng Minh “Ta nguyện ý nhận ngươi là chủ liên quan gì đến huyết mạch”
Một một linh đồng lòng khiến cho linh khí chung quanh dao động linh khí chạy dọc theo khắp các đường gân lá bồ đề khiến chúng ngừng lóe lên từng tia sáng truyền tới chung quanh bọn họ
“Ta ở tầng cùng” Sau khi Bồng Lai Chưởng Sử lưu một câu như liền biến mất mắt mọi
Du Phục Thời kéo Diệp Tố về phía phòng chính bỏ một một linh trong viện: “Đi ăn cái gì ”
Diệp Tố: “……”
Trong phòng quả nhiên bàn một mâm to chất đầy linh quả mọng nước bên cạnh còn một ấm linh trà
Du Phục Thời quen thuộc nơi cầm linh quả đưa cho Diệp Tố đó lấy một cái ly rót linh trà nóng hổi đẩy đến mặt nàng: “Uống là sẽ khỏe thôi”
Diệp Tố cúi đầu nước trà trong vắt trong ly đó giương mắt đối diện với đôi mắt của Du Phục Thời: “Đệ……uống thì cũng khỏe hơn ”
Du Phục Thời nghiêm túc : “Uống sẽ đau nữa”
Bàn tay cầm linh quả để bàn của Diệp Tố bỗng siết chặt từ lời của nàng liên tưởng đến điều gì đó nhưng sắc mặt gì biến hóa chỉ nâng một tay khác lên cầm lấy ly trà ngửa đầu uống cạn
Sau khi uống ly trà nóng quả nhiên linh phủ tràn ngập đau đớn của Diệp Tố trong nháy mắt xoa dịu nước trà hẳn là đơn giản chỉ linh trà mà còn thêm thứ gì khác
“Tốt ” Diệp Tố buông ly Du Phục Thời hỏi “Đệ buồn ngủ ”
Du Phục Thời nghĩ nghĩ gật đầu mỗi lần nắm Khấp Huyết kiếm trong thời gian lâu thì sẽ dễ mỏi mệt
“Vậy nghỉ sớm cũng nghỉ ngơi” Diệp Tố với Nàng Du Phục Thời ngủ đợi một lát mới ngoài tuy nhiên nàng sang phòng bên cạnh để nghỉ ngơi
Diệp Tố bên ngoài phòng chính nàng Dịch Huyền đang đả tọa tại chỗ trong sân ma khí quẩn quanh khắp
Mặc dù Dịch Huyền nhập ma nhưng nàng nguyện ý tin tưởng Dịch sư của hiện tại giống với trong nguyên tác
Diệp Tố đợi một hồi lâu mãi cho đến khi hô hấp của trong phòng đều đặn nàng mới khỏi sân bước từng bước lên cầu thang nối lên
Đi mãi đến đỉnh của bồ đề đại thụ một điện phủ hiện
Cửa đại điện mở rộng Bồng Lai Chưởng Sử đang ở giữa Bàn Âm Dương
Diệp Tố cất bước tiến trong điện nàng dừng Bàn Âm Dương tiếp tục tới
Lúc Bồng Lai Chưởng Sử mới mở mắt : “Ngươi tới ”
“Các ngươi quan hệ gì với tiểu sư ” Diệp Tố hỏi
“Diệp tiểu hữu chỉ hỏi chuyện ” Bồng Lai Chưởng Sử lên Bàn Âm Dương lập tức chậm rãi chuyển động ông với Diệp Tố “Ngươi bước đây”
Diệp Tố Bàn Âm Dương đang chuyển động trong đó chứa đựng một lực lượng cuồn cuộn vô biên rõ nàng chậm rãi bước
Bồng Lai Chưởng Sử bên cạnh Diệp Tố Bàn Âm Dương trong điện đột nhiên bay lên nổi hai
“Hơn hai ngàn năm chúng đã cứu ” Câu đầu tiên mà Bồng Lai Chưởng Sử khiến cho cả Diệp Tố cứng đờ vốn dĩ trong lòng nàng sớm đã suy đoán chỉ là vài điểm hợp với lẽ thường nên nàng vẫn luôn xem nhẹ nó
Bồng Lai Chưởng Sử giơ tay trái lên mặt Diệp Tố nhiều thêm một Bàn Âm Dương cỡ nhỏ hai mảng trắng đen chuyển động càng lúc càng nhanh ranh giới của chúng dần dần mơ hồ cuối cùng mắt nàng hiện lên vài đoạn ngắn
Một đường sâu thẳm xuống địa lao u ám một với khuôn mặt bình thường cột giá chữ thập cả một chỗ nào lành lặn nhưng tất cả vết thương đều đang chậm rãi khôi phục chỉ duy nhất một miệng vết thương ở cổ tay xuyên qua một sợi chỉ kéo sang hai bên cho nó khép
—— bên vết thương ở cổ tay đặt một cái thùng máu ngừng nhỏ giọt
“Hắn chính là Huyền Âm chi thể mà chúng đã mang ” Bồng Lai Chưởng Sử bên Diệp Tố
Diệp Tố chằm chằm gương mặt bình thường đến thể bình thường hơn cách nào liên hệ với tiểu sư nhà : “Ảo thuật Bồng Lai”