Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 157
Trương Phong Phong đầu nàng: “Sư của con nó……”
“Còn sáng” Diệp Tố bước qua chỉ chỉ mệnh đèn tường
Trương Phong Phong sắp rớt nước mắt: “”
Hai đồng thời về phía mệnh đèn của Dịch Huyền vốn dĩ ánh đèn kim sắc sáng ngời đã tắt thay đó là một ánh đèn mỏng manh phiếm đen lung lay yếu ớt tựa hồ thể tắt bất cứ lúc nào
“Sao là màu đen” Trương Phong Phong kề sát mệnh đèn bên trong trản lưu li trong lòng thầm thở dài một nhẹ nhõm đèn còn tắt là vẫn còn thể cứu chữa
Diệp Tố nhíu mày chằm chằm mệnh đèn của Dịch Huyền huyết mạch nửa ma của đã xảy vấn đề ư
Trong nguyên tác Dịch sư cuối cùng cũng thức tỉnh Ma mạch trở thành ma hiện giờ vẫn thể tránh khỏi kết quả
“Ta nên để nó một ” Trương Phong Phong siết chặt hai tay hối hận bản thân đã cùng với Dịch Huyền
“Sư phụ sự việc cũng đã xảy ” Diệp Tố nhớ tới Dịch Huyền bất cứ lúc nào cũng nắm lấy Trọng Minh đao Trọng Minh áp chế vẫn luôn duy trì bĩnh tĩnh ngay cả tính cách cái gì cũng khư khư giữ trong lòng cũng đã thay đổi ít lần biết đụng cái gì chuyển hóa thành ma “Con tìm Dịch sư ”
“Ta với con” Trương Phong Phong Hợp Thể hậu kỳ vẫn xác suất đảm bảo cao hơn Hóa Thần kỳ ông thể trơ mắt các đồ lần lượt xảy chuyện
Diệp Tố cự tuyệt: “Lần luyện chế pháp khí chắn lôi cho Lữ Cửu cứ lưu tông môn Hiện giờ linh mạch đã trở về linh khí cũng sống nàng chắc hẳn bao lâu nữa thôi sẽ tiến giai cần pháp khí phòng thân”
“……” Trương Phong Phong trầm mặc thật lâu mới “Gặp tình huống đúng chạy ngay cậy mạnh”
Diệp Tố gật đầu đáp ứng Nàng trở về sân viện nhanh chóng đẩy cửa phòng bước tiểu sư vốn dĩ nàng đỡ thành hồ thấy nữa trong lòng nàng tức khắc cả kinh mới chuẩn nhảy xuống xem xét thì liền thấy mặt nước trong hồ nổi sóng nhấp nhô bên cái gì đó
Từng gợn sóng ngừng đánh về hướng nàng đang
Diệp Tố thẳng bên bờ linh đàm xuống mặt nước đến một lát sóng nước trở nên mạnh và dồn dập hơn liên tục đập thành hồ phản trở về
Trong một nháy mắt từ nước toát một mái tóc đen dài ướt đẫm xõa tung ở lưng trâm cài sớm đã biết rơi ở mất một thân áo khoác huyền sắc mỏng dính sát ẩn ẩn thể thấy lồ ng ngực rắn chắc trắng sáng như ngọc
là tiểu sư
Du Phục Thời đang vùng vẫy ở nước thì thấy Diệp Tố tiến lặng lẽ bơi qua khi đến gần thành hồ thì rẽ nước xông tay còn hứng một vốc nước tạt nàng
Diệp Tố cũng né tránh thậm chí còn khom lưng xuống thuận thế nắm lấy tay kéo lên
Hai gần như mặt kề mặt mặt Diệp Tố vẫn còn đọng nước hắt lên từng giọt nước tròn trịa lăn vù vù xuống gò má theo xuống cổ làm ướt cổ áo còn Du Phục Thời cả ướt dầm dề cúi đầu liền thấy một lọn tóc của đang rơi vai của nàng
“Tỉnh ” Diệp Tố lui về một bước nhưng hề buông tay tiểu sư chỉ hỏi “Ta tìm Dịch Huyền ”
Du Phục Thời tỉnh bao lâu đã ngâm trong linh đàm mấy ngày khó khi lười nhác thoải mái như kết quả Diệp Tố mở miệng là nhắc tới Dịch Huyền
“…… Đi” Cuối cùng Du Phục Thời tình nguyện đáp
“Chúng hiện tại ngay” Diệp Tố phủ linh lực lên Du Phục Thời định giúp hong khô y phục tuy nhiên nàng phát hiện một việc “Đệ thay quần áo ”
Quần áo tiểu sư giống với lúc nàng rời
Du Phục Thời rũ mắt giấu tia chột thoáng hiện khi lặn xuống hồ đã cởi qu@n áo còn hóa thành nguyên hình lăn lộn mấy vòng đáy hồ khi thấy tiếng bước chân của Diệp Tố mới khôi phục hình
Bộ quần áo đó hiện tại……đang đáy hồ
Nói chính xác hơn là giờ phút bộ trường bào màu đen mỏng là một bộ đồ mới mà là do vảy biến thành
Diệp Tố thấy trả lời liền cúi đầu cầm lên vạt áo của xem xét còn rõ đã Du Phục Thời duỗi tay bịt kín đôi mắt: “Ngươi ngoài thay quần áo”
Đại sư tỷ càng thêm nghi hoặc
Nếu nàng nhớ lầm thì vị tiểu sư nào đó còn thay đồ mặt nàng
“Vậy ngoài đợi nhanh một chút nhé” Diệp Tố nghĩ đến mệnh đèn của Dịch Huyền nên cũng dây dưa nhiều ở việc thay quần áo của tiểu sư xoay bước khỏi phòng
Du Phục Thời bước về phía vài bước nước liền bốc sạch sẽ gian trong phòng cũng nháy mắt biến mất
“Vu thủ vệ chúng con tìm Dịch Huyền sẽ nhanh chóng trở về Thiên Cơ Môn phiền trông nom” Diệp Tố đưa tin cho Vu Phong Hải nàng vẫn còn thiết kế xong hộ môn đại trận nếu giống như ma vật tìm tới thì cũng biết thể cầm cự bao lâu
Du Phục Thời từ trong phòng bước vươn tay kéo kéo cổ áo phía của Diệp Tố: “Xong ”
Diệp Tố đầu : “Chúng thôi”
Nàng lấy quyển trục truyền tống Hoàng Nhị Tiền tiện tay cho mang theo Du Phục Thời trực tiếp đến cửa Trảm Kim Tông
Diệp Tố cho rằng Dịch Huyền xảy chuyện ở đây nhưng đến ngoài cửa Trảm Kim Tông thì liền thấy một cảnh tượng hỗn loạn đến ồn ào nhốn nháo ít tụ ở ngay cửa tông môn gào to
“Các ngươi cũng trưởng lão Lâm Tuyền thành Vì cứu ”
Đệ tử thủ vệ hẳn là còn kiên nhẫn nữa gắt gỏng trả lời: “Lâm Tuyền thành đã ma vật khống chế luyện khí sư như bọn làm mà cứu”
Diệp Tố nhíu mày những chuyện mới hiểu đầu đuôi sự việc
Điểm Truyền Tống Trận ở Lâm Tuyền thành đột nhiên mất liên lạc mệnh đèn của các tu sĩ chuyến cuối cùng đến đó bộ đều tắt trong đó ít tu sĩ của các tiểu môn tiểu phái đồng môn của họ nóng lòng nhưng cũng cách nào khác biết từ truyền tin tức trưởng lão của Trảm Kim Tông cũng Lâm Tuyền thành nên mọi liền chạy tới Trảm Kim Tông cầu cứu
Lâm Tuyền thành trưởng lão Trảm Kim Tông ……
Diệp Tố lẫn trong đám kéo qua một mặt lộ vẻ tò mò rõ ràng là một tu sĩ đến hóng chuyện: “Đạo hữu xin hỏi vị trưởng lão Trảm Kim Tông Lâm Tuyền thành là nào ”
“Phạm trưởng lão” Đối phương phất tay đáp “Trảm Kim Tông khẳng định là sẽ cứu vị Phạm trưởng lão đó cũng là thuộc nội môn của Trảm Kim Tông bất quá chỉ là từ Thiên Cơ Môn đầu nhập qua……”
Lời còn xong đối phương liền thấy ba chữ “Thiên Cơ Môn” to tướng đạo bào của Diệp Tố
“Đa tạ” Diệp Tố lấy tin tức cần xoay nắm tay Du Phục Thời mở quyển trục truyền tống biến mất trong đám đông
……
Bên trong Lâm Tuyền thành tất cả các tu sĩ dồn đến khu vực trung tâm thành chung quanh vô số ma vật canh giữ giống những ma vật cấp thấp thấy liền nhảy bổ cắn xé những ma vật đã huấn luyện qua chỉ ở vị trí của bản thân theo dõi gắt gao các tu sĩ ở bên
Giờ phút Ma Tôn đang ở bên trong phủ thành chủ chằm chằm Dịch Huyền đang giường: “Không mở mắt đồng loại của ngươi ”
Dịch Huyền mở hai mắt trần nhà xa lạ nốt ruổi đỏ giữa mày diễm lệ như một giọt máu tươi yết hầu tựa hồ vẫn còn sót đau đớn khi năm ngón tay đâm thủng
Cảnh giới giữa hai bên kém quá xa Dịch Huyền căn bản cách nào phản kháng chậm rãi : “Ta đồng loại của ngơi”
“Ta tên Điêu” Đôi mắt đỏ quạch của nữ nhân chằm chằm Dịch Huyền “Ngươi quan hệ thế nào với Bình Thư Lan”
Dịch Huyền chậm rãi dậy từng qua cái tên Bình Thư Lan bàn tay lén sờ dọc theo mép giường
“Ngươi đang tìm nó ” Điêu dùng bím tóc câu lấy Trọng Minh đao giơ lên mắt Dịch Huyền
Dịch Huyền trong nháy mắt vọt tới đoạt Trọng Minh đao Điêu chưởng một kích giữa ngực cả bay lên ngã xuống giường
“Nửa nửa ma” Điêu tới khom lưng nâng cằm Dịch Huyền “Vậy mà thể ở một cái tông môn rách nát ngụy trang lâu như ”
Dịch Huyền mặt rũ mắt: “Ta hiểu ngươi đang gì”
Điêu thẳng dậy tấm tắc: “Ma trời sinh thích giết chóc gì làm nấy nhiều năm như mà ngươi bao giờ phát hiện bản thân chỗ thích hợp Ta tin”
Ngón tay chống giường của Dịch Huyền run run tầm mắt dừng Trọng Minh đao Ma Tôn ném xuống đất gằn từng chữ một : “Ta là ”
“Người” Điêu xuống một chiếc ghế trong phòng “Có nào khi Nguyên Anh vỡ nát sinh ma khí để chữa trị Đừng lừa dối nữa”
Cằm Dịch Huyền căng chặt thanh âm đã lâu thấy bắt đầu gào thét trong lòng : “Ngươi là ma là ma……”
Lặp lặp dứt
“Trên của ngươi huyết mạch của ma chủ giết ngươi” Bím tóc của Điêu một lần nữa vung lên cuốn lấy Trọng Minh đao mặt đất ném cho Dịch Huyền “Sau khi nhập ma thì theo chúng ”
Dịch Huyền nắm lấy Trọng Minh đao một nháy mắt cảm thấy đao đang kháng cự nhưng khi định thần thăm dò thì Trọng Minh đao vẫn như một tiếp nhận
“Bình Thư Lan là ai” Dịch Huyền bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi Điêu đã đến ngoài cửa
“Tất nhiên là……ma chủ đã chết của chúng ” Điêu đầu Dịch Huyền một lát đó phân phó ma vật đang chờ ở bên ngoài “Ném huyết trì”
Dịch Huyền thấy hai chữ “huyết trì” thì chút sững một năm qua các tông môn đều đang tìm huyết trì đó là thông đạo để ma vật tiến tu chân giới
khi tận mắt thấy huyết trì thì trong lòng liền nổi lên sóng to gió lớn
Những ma vật chiếm lấy Lâm Tuyền thành ở trung tâm thành kiến tạo một cái huyết trì cực lớn tất cả những tu sĩ bắt đều rút máu cho chảy trong ao đan tu ép phụ trách luyện chế đan dược cho các tu sĩ để những chết khi tịnh dưỡng tiếp tục lấy máu
“Ném ” Điêu ở ỷ tọa (ghế dựa) đài cao lệnh cho hai ma vật đang xách Dịch Huyền
Huyết trì chỉ mới lấp đầy một phần ba nhưng dù cũng đã cao qua đầu một bình thường
Dịch Huyền thân mang trọng thương tránh thoát sự kềm kẹp của hai ma vật khi ném trong huyết trì chủ động buông Trọng Minh đao để đao lưu bên thành ao
Linh thể Trọng Minh thương là thần binh chính khí ném huyết trì chỉ tệ hơn mà thôi
Chỉ là còn Trọng Minh đao áp chế khi rơi huyết trì nửa ma huyết mạch còn là huyết mạch ma chủ trong Dịch Huyền trong nháy mắt liền kích phát bản năng thị huyết trong xương tủy
Điêu tùy tay chụp lấy một tu sĩ khoét một lỗ sâu vai đó ném huyết trì nàng cúi truyền mật âm trong tai Dịch Huyền: “Ăn ”
Dịch Huyền thể ngửi thấy mùi vị của các loại máu tràn ngập trong huyết trì rộng lớn đặc biệt là mùi vị của máu của tu sĩ đang giãy giụa đối diện thậm chí thấy từng nhịp đập của trái tim đối phương
Thanh âm luôn chôn sâu đáy lòng đang ngừng kêu gào bảo Dịch Huyền ăn tu sĩ đó ăn sẽ thoải mái
Hắn ma làm ma
Hắn chỉ là tử Ngô Kiếm Phái và Thiên Cơ Môn tương lai còn làm Thiên Cơ Môn khai phong sư tổ thu một đám tử phát triển Thiên Cơ Môn lớn mạnh hơn
Nghĩ về những chuyện Dịch Huyền nhắm hai mắt bắt đầu nhập định loại bỏ tất cả những thanh âm mùi vị xung quanh
Phạm Ương Thủy đang ở trong nhóm tu sĩ đang rút máu đó đã lấy máu vài lần nên sắc mặt tái nhợt bà nhíu mày Dịch Huyền trong huyết trì bà nhận tịnh tông tử của Thiên Cơ Môn cùng Ngô Kiếm Phái
Sao quan hệ với ma
Điêu dáng vẻ của Dịch Huyền thì bực bội ngón tay nhẹ nhàng vung lên tu sĩ ném huyết trì liền gi3t chết
Thi cốt trôi nổi trong huyết trì đụng cả Dịch Huyền cả huyết trì chứa đầy máu tươi tanh tửi như tu la địa ngục
Dù Dịch Huyền vẫn mở mắt cố gắng hết sức khống chế bản tính bạo ngược thích giết chóc đang khơi mào trở thành một các sư sư tỷ Thiên Cơ Môn ghét bỏ
Hắn Trọng Minh làm bạn tương lai còn cùng đại sư tỷ chấn hưng Thiên Cơ Môn nhị sư phụ còn nhiều chiêu thức dạy cho
Không thể nhập ma trở thành ma