Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 154
Hồng quang chói mắt làm cho nấy Thí Luyện Trường cơ hồ mở mắt ai cũng phát hiện thân kiếm Khấp Huyết ẩn ẩn những đường mảnh nhỏ đỏ quạch như mạch máu tựa như huyết mạch của sống chúng cấu thành một đạo phù chú cuối cùng hòa lưu quang đỏ như máu đâm giữa pháp trận
Trận trung trận điên cuồng hấp thu linh khí ở lòng đất sâu ở một nơi xa nào đó ý đồ cản một kiếm nhưng chỉ tốn công vô ích ánh sáng đỏ phảng phất như là thiên địch của hộ môn đại trận len lỏi theo từng ngóc ngách dấu vết của đại trận đập nát nó từng tấc một
Ánh sáng đỏ ngừng men theo đại trận lan xa đến phá hủy đại trận đến đấy
—— lấy phù phá trận
Nếu Diệp Tố thể thấy sẽ phát hiện phù chú giống như đúc tờ họa phù trong từ điển cổ văn
lúc sự tập trung của mọi đều đang đổ dồn về phía hộ môn đại trận
Từ một kiếm của Du Phục Thời vung xuống hộ môn đại trận màu lam nhạt bao trùm lấy Thiên Cơ Môn lấy mắt trận làm trung tâm vỡ tung thành vô vàng mảnh nhỏ trong chớp mắt cuối cùng tiêu tán trong trung
Nơi xa lòng đất ánh sáng đỏ đã đụng cỗ lực lượng nào đó chúng ngừng va chạm cắn nuốt lẫn
Tất cả mọi nín thở chờ đợi chờ một sự biến hóa nào đó hoặc là chờ một kỳ tích xảy
Bên ít tử Vô Âm Tông từ sáng sớm đã tụ tập ngóng sang tông môn hàng xóm bên cạnh
“Thiên Cơ Môn làm thể dâng lên hộ môn đại trận Bọn họ lấy linh khí từ ”
“Dùng linh thạch cũng mà lúc Thiên Cơ Môn hẳn là kiếm lời ít”
Thiên Cơ Môn vốn lớn hơn Vô Âm Tông cả chục lần mặc dù hộ môn đại trận đã cực kỳ rách nát nhưng một khi dâng lên vẫn như cũ thể khiến khác thấy bóng dáng cường thịnh đã từng của một siêu cấp tông môn
“Cũng biết bọn chúng đang giở trò gì” Dương Đàm ở ngoài điện bực bội về hướng Thiên Cơ Môn “Năm giành hạng nhất tông môn đại bỉ thì làm cũng chỉ nổi bật nhất thời mọi quên lãng xem Trảm Kim Tông hiện giờ như mặt trời ban trưa Không linh mạch thì giãy giụa thế nào nữa thì cũng vô dụng mà thôi”
“Tính thời gian thì Diệp Tố hẳn là đã trở từ Luân Chuyển Tháp” Chi Cơ xoa xoa lưng Dương Đàm “Có khi đạt duyên pháp nào đó chăng”
Dương Đàm đen mặt: “Nếu tại con nhóc đó thì Dao Nhi sớm đã thể quan hệ khắng khít với Côn Luân”
Vốn dĩ lão đã soạn sẵn đường nước bước cả Dao Nhi xuất chiến kinh diễm quần hùng ở tông môn đại bỉ ân với đại tử Lục Trầm Hàn của Côn Luân nương hai yếu tố tạo quan hệ với Côn Luân tìm thời cơ thích hợp truyền tin tức Huyền Âm chi thể khiến tông chủ Côn Luân lau mắt mà
Đến lúc đó vị trí của Ninh Thiển Dao ở Côn Luân chắc chắn sẽ vững như bàn thạch lão cũng sẽ thể thơm lây nhiều chỗ
Chỉ cần Côn Luân tìm một vài viên đan dược tăng lên cảnh giới hẳn là dễ như trở bàn tay mà thôi
Mấu chốt nhất chính là ở trong tu chân giới chỉ cần hô danh hào của Côn Luân thì ai cũng dám khi dễ xem thường tình cảnh lưng đeo cái thanh danh rách nát của Thiên Cơ Môn lão đã chịu đủ
Kết quả thì Diệp Tố những phá hỏng chuyện của bọn họ ở tông môn đại bỉ mà ngay cả việc tiến Luân Chuyển Tháp cũng c ắm một chân thậm chí tựa hồ đã nhận cái gì đó ở Dao Nhi
Dương Đàm nhớ tới bộ dáng tiều tụy của Dao Nhi khi đưa tin trở về thì trong lòng liền bực bội thôi Trương Phong Phong thu đồ một đứa nào cả cả ngày chỉ gây chuyện là giỏi
Đặc biệt là tên tử mới tới gần đây Du Phục Thời biết trời sinh xung khắc với Dao Nhi
“Ta thấy Dao Nhi hiện giờ cũng tồi” Chi Cơ ôn nhu “Nghe con bé vẫn luôn ở Vạn Phật Tông cùng với Yêu Vương thỉnh thoảng còn ngoài trừ ma thanh danh so tuy kém hơn Lục Trầm Hàn nhưng cũng khá ” Biểu tình của Dương Đàm hòa hoãn : “Đại yêu khi khôi phục thì cảnh giới cũng theo đó tăng lên Dao Nhi căn bản cần tu luyện mà đều đã lên tới Hóa Thần hậu kỳ khó trách nhiều tu sĩ ký khế ước với yêu như ”
Trong lòng lão ít nhiều đều chút hâm mộ nếu về tên hồ yêu thật thể trở thành Yêu Chủ thì bằng để Dao Nhi cũng tìm cho lão một con đại yêu ký khế ước thì biết bao
Dương Đàm tưởng tượng bản thân cần tu luyện mà cũng thể tăng lên cảnh giới thì hưng phấn đến rùng cả
“Hộ môn đại trận phá ”
Tiếng kinh hô hoảng hốt của các tử ngoài điện khiến Dương Đàm và Chi Cơ đều đồng loạt về phương hướng của Thiên Cơ Môn
Không biết chuyện gì đã xảy nhưng hộ môn đại trận vốn đang dâng lên thì nay vỡ vụn từng tấc một mặc dù cách vài quả núi nhưng ở Vô Âm Tông cũng thể cảm nhận đại trận đang vỡ nát trong nháy mắt phát ai thán
Một đại trận đã chống đỡ qua vạn năm ít nhiều đều sẽ chút linh tính
“Vậy mà nát ” Dương Đàm giấu vui sướng khi gặp họa “Chẳng lẽ là Ma Tôn tới”
Bất quá lão nhanh liền nhớ tới thủ vệ đại trận của Vô Âm Tông đầu hỏi Chi Cơ: “Đại trận của chúng liệu thể chịu nổi ”
Dương Đàm thấy Chi Cơ trầm mặc thì sắc mặt lão liền kém xuống cảm thấy bà thật là lòng đàn bà: “Làm Ngươi lo lắng cho bọn chúng ”
Chi Cơ thu liễm cảm xúc đầu ôn nhu : “Ta chỉ là đang lo lắng nếu Ma Tôn tới thì thủ vệ đại trận của chúng thể chống chịu nổi mà thôi”
Dương Đàm tức khắc bình tĩnh theo bản năng sờ sờ túi Càn Khôn lão đã sớm chuẩn quyển trục truyền tống một khi Vô Âm Tông phá thì lão cũng thể lập tức đào tẩu
“Yên tâm nếu thật sự là Ma Tôn tới thì chúng cũng nhất định thể chạy ” Dương Đàm thích ý cảnh tượng đại trận Thiên Cơ Môn vỡ vụn ở nơi xa “May là Trương Phong Phong lãnh cái cục diện rối rắm ”
mà lão cũng chỉ vui vẻ trong chốt lát
Sau khi Thiên Cơ Môn đại trận rách nát tiêu tán nền đất trong phạm vi mấy ngàn dặm bỗng nhiên phát chấn động mãnh liệt như là bên cái gì đó nổ tung
“Chuyện gì thế ” Dương Đàm chấn kinh lão chút do dự lấy quyển trục truyền tống chạy ngay lập tức
Sắc mặt Chi Cơ trầm như nước mười móng tay sơn màu lòe loẹt gắt gao bấm lòng bàn tay cổ bà vặn vẹo phát âm thanh răng rắc
Dưới ánh chăm chú của tất cả mọi ở Vô Âm Tông từ đất của thể Thiên Cơ Môn chợt bùng lên ánh sáng kim sắc chói lóa phảng phất như là giếng phun
Một Thiên Cơ Môn vốn u ám tục tằng nay như mạ lên một tầng vàng mịn nét huy hoàng ngày xưa tái hiện linh khí đã yên lặng biến mất mấy trăm năm lần thứ hai ầm ầm tái xuất trong mắt thế nhân
Một tiếng nổ vang trời như đang chiêu cáo với thiên hạ: Thiên Cơ Môn đó vẫn còn ở đây
“Linh khí Đó là linh khí”
Có tử rốt cuộc nhịn hô lên
Cũng ai biết rốt cuộc đã xảy chuyện gì cũng ai rõ vì Thiên Cơ Môn đột nhiên toát linh khí nhưng tất cả mọi thấy màn trong giờ phút đều chung một suy nghĩ
—— Thế quật khởi của Thiên Cơ Môn gì thể ngăn cản nữa
Nếu những từ bên ngoài là chấn động thì những giữa trung tâm của Thiên Cơ Môn chỉ mỗi chấn động mà thôi
Bạo chấn bắt đầu từ lòng đất ở xa ầm ầm truyền tới Thiên Cơ Môn khi mọi còn kịp phản ứng thì linh khí trói buộc đã lâu chảy ngược trở về hòa linh mạch như giếng nước phun trào lên
Linh khí bao phủ lấy bộ Thiên Cơ Môn Tụ Linh Trận mấy trăm năm dùng đến chậm rãi khởi động
Trương Phong Phong chầm chậm giơ hai tay lên đụng linh khí trong trung cảm giác quen thuộc xa lạ khiến đôi tay của ông đều run rẩy vài lần ông mở miệng gì đó nhưng đều nên lời Hồ trưởng lão bên cạnh đều đỏ bừng hai mắt ông dùng tay che mặt nhưng cũng che tiếng nức nở phát từ đáy lòng
Ông đã tận mắt chứng kiến Thiên Cơ Môn từ cường thịnh đến suy phế đã nỗ lực đã giãy giụa nhưng lúc nào cũng như một chiếc lưới vô hình ngừng siết chặn hết mọi đường lui của họ
Tàng Điển Các Vu Phong Hải bước ông ở ngạch cửa ngửa đầu trung của Thiên Cơ Môn thanh âm nghẹn ngào: “Nhanh thôi”
Diệp Tố thấy linh khí trào dâng thì phản ứng đầu tiên là tức giận hộ môn đại trận vỡ nát linh khí trở về điều trực tiếp chứng minh đã xuống tay với Thiên Cơ Môn nhưng nhanh lực chú ý của nàng liền phân tán
Nàng bước nhanh tiến đến đỡ lấy Du Phục Thời lung lay sắp ngã nghiêng nàng chuyện thì liền đối diện với một đôi mắt tím
Du Phục Thời an tĩnh chằm chằm Diệp Tố một lát thả tay buông Khấp Huyết kiếm vươn một ngón tay chọc chọc gò má nàng: “Tìm ”
Diệp Tố ngẩn : “Tìm cái gì”
mà ngay đó Du Phục Thời liền mất ý thức
Diệp Tố đỡ lấy bảo Khấp Huyết kiếm đưa hai họ trở về Cửu Huyền Phong
Vừa tiến phòng Diệp Tố liền thấy gian trong phòng lần thứ hai mở linh đàm núi đá nồng đậm linh khí xuất hiện mặt nàng
Cũng thời gian suy nghĩ nhiều Diệp Tố đỡ Du Phục Thời tiến linh đàm khi hai tiến trong nước thì linh khí đậm đặc đến cực điểm thấm da thịt thở khiến nàng cảm giác một giây nào đó hô hấp như ngừng trệ
Đây là linh thủy mà một Hóa Thần kỳ như nàng thể tiếp thu
Diệp Tố đỡ dựa vách ở một góc linh đàm khi nàng xoay định ngoài thì nửa nước cái gì đó cuốn lấy
Trong nháy mắt đó tay Diệp Tố liền thả xuống nước đầu ngón tay đã vẽ xong phù chú tấn công thứ đó
Bất quá khi chạm một lớp vảy lạnh lẽo thì nàng liền thu phù chú
—— là cái đuôi của tiểu sư
Phi lễ chớ chạm
Đại sư tỷ thập phần hữu hảo cẩn thận rút tay lên một cái tay khác khẽ đỡ eo tiểu sư ngăn cho chìm xuống
Mái tóc đen dài của Du Phục Thời vài sợi nổi mặt nước phần lớn đều rơi vai đuôi tóc và y phục đều ướt dán sát
Linh đàm yên tĩnh trong mắt Diệp Tố đều chỉ thấy nàng ho khan vài tiếng dời tầm mắt sang hướng khác
Hai cứ như ngâm trong linh đàm Diệp Tố chút ăn tiêu linh khí trong hồ nước quá nhiều quá đậm đặc
Nàng dứt khoát nhắm mắt nhập định tiêu hóa linh khí
……
Dương Đàm nhịn nổi nữa cũng bất chấp ma vật xuất hiện lão lôi kéo Chi Cơ chạy Vô Âm Tông đến Thiên Cơ Môn tìm hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy
Chỉ là khó khăn lắm mới tới gần đại môn Thiên Cơ Môn thì liền cảm nhận linh khí thậm chí còn cần hai biết suy đoán của bọn họ sai
Linh khí Thiên Cơ Môn thật sự đã sống
“Đã xảy chuyện gì” Dương Đàm xông đại điện chằm chằm Trương Phong Phong “Vì nhiều linh khí như ”
“Dương trưởng lão Thiên Cơ Môn linh khí ông cao hứng ” Tâm tình vui vẻ của Trương Phong Phong vài câu của Dương Đàm làm cho bay biến
“……Ta làm cao hứng cho ” Dương Đàm âm thầm cảm thụ linh khí trong Thiên Cơ Môn phần linh khí thuần túy cực hạn tâm tư của lão liền lay động: “Nếu linh khí đã trở cũng nên trở về chuyên tâm tu luyện”
Trương Phong Phong liếc Dương Đàm một cái đó vờ cúi đầu than một tiếng: “Chúng bên hộ môn đại trận nếu ma vật tràn tới chỉ sợ Dương trưởng lão tránh khỏi thương ít nhiều dù Nguyên Anh kỳ dễ ma vật nhắm tới”
Sắc mặt Dương Đàm liền trở nên khó coi
Thiên phú của lão chỉ thường thường bậc trung hiện giờ ngay cả tử của Trương Phong Phong đều đã vượt qua lão thật là làm khác khó chịu
Dương Đàm quả thật là dọa sợ ngắn ngủn nửa năm mà đã vài đợt Ma Quân tràn lên Thiên Cơ Môn nếu ma tập kích thì lão với thực lực yếu nhất sẽ là miếng mồi ngon đầu tiên
“Chúng thấy hộ môn đại trận hủy cho rằng Thiên Cơ Môn xảy chuyện nên mới chạy tới xem” Tông chủ Vô Âm Tông Chi Cơ nhẹ nhàng lên tiếng “Mọi việc gì thì ”
“Hộ môn đại trận vì đột nhiên vỡ nát” Dương Đàm thấy Chi Cơ thì mới nhớ tới mục đích đến đây là để tìm hiểu chuyện đại trận “Diệp Tố đã trở đúng Chuyện liên quan tới nó hả Chẳng lẽ ở Luân Chuyển Tháp nó đã tìm bảo bối gì khiến linh khí sống ”
“Sáng nay thức dậy thì thấy đại trận đã hỏng chúng cũng biết vì thế ” Trương Phong Phong giả ngu giả ngơ vỗ tay một cái vang dội kích động ngửa đầu “Trời xanh mắt linh khí Thiên Cơ Môn đột nhiên sống tông hi vọng một lần nữa trở đỉnh nhất tông phái luyện khí ”
Dương Đàm ở trong lòng thầm mắng một câu vận cứt chó
“Trương chưởng môn chúng chỉ là lo lắng cho mọi ” Chi Cơ ôn nhu “Nhìn thấy mọi việc gì thì cũng an tâm”
Chuyện linh khí Thiên Cơ Môn sống cũng che giấu động tĩnh lớn như thế ai cũng che chỉ trong mấy ngày liền truyền khắp tu chân giới