Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 142
Mãi đến khi phát hiện lượng linh khí quanh chợt giảm xuống Diệp Tới mới tỉnh từ trạng thái nhập định nàng phát hiện chút linh khí cuối cùng ở tầng tu luyện đều Du Phục Thời hấp thu sạch sẽ
Linh khí đậm đặc như mà thể hút cạn sạch Diệp Tố đối diện với Du Phục Thời một khoảnh khắc trong nháy mắt nàng cảm giác rằng hai đã đây thật lâu
Khi Du Phục Thời mở mắt đôi mắt lóe lên một tia ánh tím nhưng nhanh liền biến mất
“Đệ tỉnh chúng ……” Diệp Tố mới mở miệng thì bỗng nhiên thấy một vài âm thanh rầm rì vang lên xa nàng nhanh chóng dậy nhanh chóng về hướng đó cảnh giác dựng lên cao nhất
Hoàn cảnh trong Luân Chuyển Tháp bọn họ quen thuộc Diệp Tố cũng biết ở mỗi tầng sẽ thứ gì đó xông công kích bọn họ
Diệp Tố cảnh giác tới gần nhưng khi thấy cảnh tượng ở bên thì tức thời liền cảm thấy như một đàn quạ bay qua: “……”
Sắc mặt của ba Lữ Cửu hồng rực giang tay giang chân hình chữ X ở gần khu vực cầu thang Chu Vân thậm chí còn lăn qua một cái chép miệng ngủ ngon biết trời trăng mây đất
Hẳn là do linh khí ở tầng sáu đã biến mất sạch sẽ nên Liên Liên rốt cuộc cũng tỉnh dậy mặt đất choáng váng Diệp Tố: “Cô cũng ở đây ……hahaha”
Diệp Tố: “……” Đây là……say linh khí
Trên ba vẫn còn dính ít vết máu rõ ràng là khi từ tầng năm lên đây vẫn kịp xử lí thì đã la liệt
Diệp Tố đợi một lát mấy Liên Liên mới rốt cuộc tỉnh táo
Lữ Cửu xoa xoa mặt chậm rãi lên: “Linh khí ở đây quá mức váng đầu”
Ba mất chừng hai ngày liều sống liều chết mới thể bò cầu thang lên tới lầu sáu gân cốt thân đều đứt đoạn thật vất vả mới lên thì đập thẳng mặt chính là luồng linh khí đậm đặc Liên Liên và Chu Vân dù cũng là tử thân truyền của đại tông môn gặp qua ít việc đời mà kết quả vẫn luân hãm
Số linh khí đó cứ thế theo hô hấp làn da tiến cơ thể ba hề chống cự mà tiếp thu trực tiếp say tại chỗ choáng váng ngủ say mất mấy ngày qua linh phủ đầy ắp c ăng trướng
“Ta giống như đã trực tiếp nhảy đến Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh” Chu Vân cảm nhận một chút
“May là linh khí đã biến mất” Liên Liên dùng thanh khiết thuật sửa sang bản thân chút nghĩ đến mà sợ: “Nếu sợ là ba chúng còn kịp tiến giai đã nổ banh xác ”
Chu Vân bỗng nhiên cảm thấy đúng: “Linh khí ở tầng tu luyện biến mất ư” Nàng qua
“Hẳn là hấp thu xong ” Diệp Tố khụ một tiếng
Ánh mắt Chu Vân tới lui Diệp Tố và Du Phục Thời ở phía còn gì nghi ngờ nữa đầu sỏ chính là hai bọn họ cuối cùng nàng chậm rãi gật đầu: “……Các ngươi……thật sự trâu bò”
Linh khí ở nơi nồng đến nỗi các nàng trực tiếp say mà Diệp Tố và Du Phục Thời hấp thu chúng sạch sẽ khác biệt giữa thiên tài và thường chính là lớn như
“Chúng chuẩn tiếp lên mọi cùng lên luôn chứ” Diệp Tố hỏi
Ba cuối cùng quyết định
“Còn dư mười ngày định lưu đây tiêu hóa linh khí” Liên Liên “Nếu chúng tiếp tục lên thì chỉ sợ mười ngày chỉ dành để bò cầu thang”
Ba ở đây nhập định tu luyện Diệp Tố thiết lập một trận pháp cho họ phòng ngừa quấy nhiễu đó mới cùng Du Phục Thời tiếp tục lên lầu bảy
Linh khí ở tầng sáu lần đầu tiên hấp thu gần như còn trong trung mà mà mọi thể nào cảm nhận linh khí đang yên lặng tái tạo chẳng qua tốc độ của nó cực kỳ thong thả như như
Diệp Tố bước lên cầu thang lên tầng bảy chỉ mới bước đầu tiên nàng liền cảm thấy vô tận uy áp đè lên vai nặng như Thái Sơn khiến nàng một bước cũng khó mà nhấc
Vốn dĩ Du Phục Thời ở bên cạnh nàng trong lúc chú ý thì bất giác lên tiếp một bậc thang phát hiện Diệp Tố vẫn còn ở phía nên theo bản năng dừng chờ nàng
Diệp Tố rũ mắt sàn cầu thang một lát ngẩng đầu dậy màng đến thương tổn do uy áp tạo thành nàng điều khiển linh lực vận chuyển đến cực hạn Du Phục Thời : “Tiểu sư dẫn đường ”
Du Phục Thời lúc mới tiếp tục về phía Diệp Tố theo ở phía một lời chỉ âm thanh xương cốt gãy vỡ khiến khác ê răng cách chốc lát truyền đến
Du Phục Thời vẫn ở đằng hề xoay đầu chỉ là vẫn luôn duy trì cách một bậc thang với Diệp Tố nàng thì nàng ngừng thì liền ngừng
Mãi đến khi bước xong bậc thang cuối cùng Du Phục Thời cũng hề đầu mà cứ thế ở tại chỗ
Uy áp mỗi lúc một nặng nhưng tốc độ chữa trị kinh mạch của Diệp Tố cũng càng lúc càng nhanh mấy bậc thang cuối cùng ngược gian nan như ban đầu tuy nhiên một chuyện ngoài ý
Lúc mỗi khi bước lên đến lầu thì uy áp sẽ ngay lập tức biến mất nhưng tới tầng thứ bảy thì uy áp vẫn còn đó chút nào suy giảm
“Ta lên đến ” Diệp Tố ở lưng Du Phục Thời
Lúc Du Phục Thời mới xoay nàng tầm mắt dừng xương quai xanh của Diệp Tố: “Nơi của ngươi gãy ”
Diệp Tố cúi đầu tập trung linh lực nối xương quai xanh: “Đã ”
Hai về phía thì chỉ thấy một mảnh trắng xóa khi bước làn sương trắng đó thì cảnh tượng tức khắc liền thay đổi bên trọng đầy ắp yêu thú lục giai thậm chí còn ít thất giai yêu thú
Nếu Mai Cừu Nhân và Nhan Hảo ở đây thì sẽ thể phân biệt số yêu thú chỉ là ảo ảnh chẳng qua ảo thuật cực kỳ cao siêu khiến khác cứ tưởng nó là thật thậm chí thịt vụn rơi vãi đất nội tạng mùi tanh tưởi tất cả đều chân thật
Diệp Tố phóng mắt xa cầu thang lên tầng tám ở ngay giữa tầng bảy nàng thấy Lục Trầm Hàn đang cầm Thất Tuyệt kiếm trong tay nhưng lúc kiếm linh đang thoát khỏi kiếm bọn họ đang cố gắng lên cầu thang để lên tầng tám
Cốc Lương Thiên và Dịch Huyền cũng ở đây chẳng qua mục tiêu của hai là cầu thang lên lầu
Thời gian của bọn họ đủ nếu đổi thành những năm thì trình độ của họ chắc chắn trong ba đàu ít nhất sẽ thời gian ba tháng trở lên để rèn luyện nhưng hiện giờ chỉ vẻn vẹn một tháng thế nên thay vì lãng phí cầu thang thì bằng cứ lưu lầu bảy lấy chiến đấu bồi đắp năng lực
Trong tay Dịch Huyền nắm Trọng Minh đao Trọng Minh đao linh cũng ở kế bên hai kề vai chiến đấu đối phó yêu thú chung quanh
Dịch Huyền thậm chí ngẫu nhiên còn lật lật đao phổ thực hành ngay tại chỗ phát huy vô cùng nhuần nhuyễn đức tính học tới thực hành tới đó của Diệp Tố khi đối kháng với Cốc Lương Thiên
“Ta lên tầng tháp thứ tám” Diệp Tố nghiêng đầu Du Phục Thời “Cùng chứ”
Du Phục Thời mở tay Khấp Huyết kiếm vẫn luôn lơ lửng giữa trung liền lệnh bay đến trong lòng bàn tay
Du Phục Thời rút Khấp Huyết kiếm khỏi lớp vỏ cổ bạc một tiếng kiếm minh hưng phấn vang lên khiến Diệp Tố khỏi nhớ tới tiếng rú kì quái của hồng y kiếm linh lúc
Kiếm linh vẫn nên ở trong kiếm thì hơn vẻ giống là một kiếm linh chỉ sợ sẽ dạy hư tiểu sư
Hai một trái một lưng tựa lưng cùng tiến về phía
……
Ở tầng thứ năm Ninh Thiển Dao trăm cay ngàn đắng mới bò lên tới quả nhiên còn nào ở đây nữa nàng cắn môi tầng sáu uy áp trong tháp áp xuống nàng đột nhiên tăng nhiều biết thể lên
Cuối cùng Ninh Thiển Dao vẫn quyết định lên nàng chỉ mới bốn bậc thang liền đã sắp chịu nổi ngã xuống hốc mắt phiếm hồng oán hận đối với Diệp Tố một lần nữa tăng lên
Lúc Ninh Thiển Dao bỗng nhiên cảm thấy linh phủ của ấm áp cảnh giới chợt tăng lên cao
—— Hóa Thần kỳ mà trải qua lôi kiếp
Ninh Thiển Dao kinh hỉ lên nhất định là do nhờ cảnh giới của Giản Hồ tăng lên nên đã mang theo nàng cùng tiến giai
Nàng thậm chí cần ứng phó lôi kiếp
Khó trách ai cũng ký khế ước cộng sinh với yêu
Nàng cảm thấy lòng với chỗ của khế ước cộng sinh về chờ khi Giản Hồ khôi phục nàng sẽ……
Ánh mắt Ninh Thiển Dao lập lòe nỗi sợ mấy Diệp Tố bắt đầu giảm bớt Tiếp theo đó nàng tiếp tục bước lên tầng sáu
Lúc Ninh Thiển Dao cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều tuy rằng uy áp vẫn hề nhỏ nhưng vẫn thể chịu
Khi bước lên cầu thang nàng đã nghĩ bản thân sẽ hấp thu linh khí thế nào tu luyện khi tháp nàng đã Lục Trầm Hàn qua tầng thứ là nơi linh khí nồng đậm nhất tu chân giới nếu linh phủ thể tiêu hóa thì thể sẽ nổ tan xác nhưng nàng khế ước cộng sinh với Giản Hồ gian linh phủ cũng vì thế mà thể chia sẻ cho
Lầu sáu đúng là đo ni đóng giày làm cho nàng mà
Ninh Thiển Dao rốt cuộc thể bước lên lầu sáu nàng giang rộng hai tay cảm nhận nơi xưng là linh khí nồng đậm nhất tu chân giới là như thế nào
Nàng nhắm hai mắt hít một thật sâu cảm thụ một lát đây là linh khí đậm đặc nhất đó Sao chẳng khác nào khí trơn tuột
Một lúc Ninh Thiển Dao rốt cuộc mở mắt nàng tầng thứ sáu trống rỗng bỗng nhiên cảm thấy đúng cảm giác cực kỳ tương tự khi ở Thiên Cơ Môn cái gì mà linh khí nồng đậm đây rõ ràng là …… linh khí khô cạn
“Ngại quá cô tới chậm ” Liên Liên một đầu tường cách đó xa “Linh khí ở đây đã chúng dùng sạch”
Sắc mặt Ninh Thiển Dao trở nên cực kỳ khó coi nàng hao hết tâm tư để lên mà cả một tầng linh khí bộ biến mất
Không đợi Liên Liên mở miệng trào phúng thêm vài câu Ninh Thiển Dao đã bước nhanh lên cầu thang lên lầu bảy nàng thể để Diệp Tố độc chiếm tài nguyên
“Cảnh giới của nàng ……” Chu Vân nhíu mày “Sao tăng lên Nàng tìm đan dược gì ở tầng thứ tư ”
Nàng là Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh tiến giai sẽ Hóa Thần kỳ nhưng mọi ở tầng sáu hề cảm giác lôi kiếp đánh xuống
“Hẳn là ” Liên Liên “Nghe Hồ Vương khi đến Vạn Phật Tông dưỡng thương đã khôi phục phần nào hai ký khế ước cộng sinh nên cảnh giới của nàng chắc là vì thế cũng tăng lên theo”
……
Lầu bảy khi Lục Trầm Hàn thấy Diệp Tố và Du Phục Thời lên tới thì lần thứ hai đẩy nhanh hơn tốc độ chạy đến chỗ cầu thang
Dịch Huyền tuy rằng lên nhưng cố ý dọn một con đường cho Diệp Tố cùng Du Phục Thời
“Đa tạ sư ” Diệp Tố chạy nhanh đến
“Đại sư tỷ” Dịch Huyền ở đằng hô một tiếng thấy Diệp Tố thì “Đừng để Lục Trầm Hàn lên tỷ”
Dịch Huyền thích Lục Trầm Hàn từ lần đầu tiên thấy đã thích vì bất kỳ lí do gì chuyện từng với ai
Cho đến hiện tại tất cả các tử tiến Luân Chuyển Tháp chỉ mới đến tầng thứ tám bao giờ ai bước lên tầng thứ chín
Lục Trầm Hàn bước lên bậc thang đầu tiên để lên tầng thứ tám liền ngờ hai gối khuỵu xuống ngay tắp lự uy áp trực tiếp ép quỳ xuống chống Thất Tuyệt kiếm xuống sàn cầu thang kiếm linh lúc đã trở kiếm chỉ thể cắn răng tiếp tục mãi cho đến khi Diệp Tố và Du Phục Thời bước đến cầu thang thì chỉ mới lên bốn bậc
Lần Diệp Tố Du Phục Thời theo khi lên lầu bảy nàng đã cơ bản nắm quy luật chữa trị của Cửu Chuyển Hồi Hồn Đan đối với kinh mạch hiệu quả nhất sẽ là khi thân thể xuất hiện báo hiệu tổn thương thì bắt đầu chữa trị ngay
Diệp Tố chậm rãi cất bước lên tư thái như tản bộ trong sân vắng nếu thanh âm nứt xương thường xuyên vang lên thì thật sự bất luận vấn đề gì
Cửu Chuyển Hồi Hồn Đan mang đến sinh cơ cho Diệp Tố giúp nàng thể chữa trị gân cốt thân thể với tốc độ nhanh nhất chỉ cần chịu đau đớn do uy áp mang thì sẽ thể tiếp tục lên
Khi Lục Trầm Hàn đến bậc thang thứ bảy thì Diệp Tố rốt cuộc đuổi kịp nàng bên cạnh Lục Trầm Hàn cố ý trào phúng một câu: “Bất quá cũng chỉ như ”
Ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí nhất nhân của thế hệ tu sĩ trẻ tuổi Lục Trầm Hàn đã bao giờ chịu qua nỗi nhục nhã như thế lập tức lên nhưng uy áp quá nặng mới lên một lát quỳ rạp xuống ầm ầm
Ngược Diệp Tố thế nhưng vẫn còn thể thẳng lưng tiếp tục bước lên
Lục Trầm Hàn nghiến chặt răng rõ vì chỉ với mấy tên vô danh tiểu biết nhảy từ mà thể hủy hoại hết thảy mọi thứ của
Trước tông môn đại bỉ vẫn là thiên phú nhất trong nhóm tu sĩ thanh niên kiêu ngạo ai bì kịp
Hiện giờ những hạn chế nhiều mặt ngay cả thứ uy áp cỏn con cũng chống
Lục Trầm Hàn lên hai mắt sung huyết đỏ ngầu duy trì tôn nghiêm của bản thân tiếp tục lên kéo Diệp Tố xuống ngờ rằng Du Phục Thời ở phía đã lên tới nơi bỗng nhiên xoay vươn một chân đá xuống
Lục Trầm Hàn hề phòng ngừa ăn trọn một chân trực tiếp lăn lông lốc xuống cầu thang
Vừa lúc Cốc Lương Thiên đang đối chiến với yêu thú ở gần đó thấy rõ ràng rành mạch cả quá trình từ khi Du Phục Thời giơ chân lên đến lúc đá xuống trong lòng liền thắt bóng ma tâm lý nhỏ với Du Phục Thời
Sau đó Cốc Lương Thiên thấy Du Phục Thời với Diệp Tố: “Hình như cẩn thận hụt chân lăn xuống ”
Tân Phật Tử: “……”
“Thực lực quá kém” Diệp Tố cũng hề che giấu âm thanh của
Vốn dĩ nước sông phạm nước giếng nhưng Lục Trầm Hàn một hai tuyệt đường của mọi hiện giờ cũng chỉ châm chọc vài câu Diệp Tố đã cảm thấy bản thân đáng phát huy chân thiện mỹ của Thiên Cơ Môn