Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 132
Diệp Tố ngửa đầu các pháp khí : “Có tiến bộ”’
Các sư sư tiếp xúc với tài liệu luyện khí chân chính tới ba năm mà hiện giờ xem cũng coi như là những luyện khí sư thành thục khi cảnh giới mỗi lúc một cao hơn thì nhất định sẽ thể luyện chế pháp khí càng hơn nữa
“Đại sư tỷ tụi đều Trúc Cơ ”
Trong đám các tử ồn ào nhốn nháo cuối cùng một tiểu sư đẩy
“Lý sư là cảnh giới cao nhất trong số bọn đã Trúc Cơ hậu kỳ ”
Tuổi đạt Trúc Cơ hậu kỳ nếu ở các đại tông môn thì cũng chỉ là chuyện bình thường nhưng các tử Thiên Cơ Môn cực kỳ vui mừng bao gồm đoàn Diệp Tố trở về
Thiên Cơ Môn mấy năm nay mới linh thạch tu luyện ở cảnh linh khí khô kiệt như mà thể luyện tới Trúc Cơ hậu kỳ đã thập phần tệ
Diệp Tố các sư sư vây xung quanh nghiêm túc : “Về mọi sẽ thể tu luyện nhanh hơn tỷ đảm bảo tương lai sẽ càng nhiều linh thạch hơn nữa”
Không một ai nghi ngờ lời nàng tất cả mọi đều mong chờ cực lớn với tương lai những đôi mắt lấp lánh tỏa sáng
“Đại sư tỷ chúng cũng sẽ nỗ lực luyện khí tương lai cũng sẽ kiếm linh thạch”
“Tỷ chờ” Diệp Tố xong thì chỉ lên những pháp khí giữa trung “Lát nữa để mấy sư tỷ sư của của các kiểm tra xem thử còn chỗ nào cần sửa ”
Các sư sư tức khắc thu các pháp khí hai tay đặt lưng nghiêm túc hô
Bọn họ mới nửa đường lên Cửu Huyền Phong chủ yếu là dẫn theo Lữ Cửu làm quen cảnh chung quanh thì gặp Trương Phong Phong đang từ núi xuống
“Từ xa đã bọn nhóc ầm ĩ nghĩ khẳng định là các con đã trở ” Trương Phong Phong các đồ đã trở về an phấn khởi thôi cả giày cũng mang chỉnh tề
Tây Ngọc lấy gương che hai mắt của khẽ nghiêng đầu trộm cứ vài lần như thế cho đến khi xác nhận thanh niên tuấn tú mặt chính là sư phụ thì tức khắc mếu máo: “Sư phụ……”
Trương Phong Phong hoảng hốt: “Sao tiểu Tây Ngọc con làm ai khi dễ ”
“Người thể biến trở về như lúc ” Tây Ngọc chùi chùi nước mắt tồn tại “Con cứ thấy kỳ kỳ quen”
Lão nhân hai trăm tuổi đột nhiên biến thành thanh niên mỹ mạo sự bất ngờ khi thấy qua truyền tin ngọc điệp bằng một góc cú sốc tâm lí khi chính mắt thấy như hiện tại
Trước sư phụ quần áo chỉnh tề lê giày xuất hiện mặt mọi thì thấy chính là bộ dáng của một lão nhân suy sút hiện giờ cùng một hành vi đó nhưng thứ mọi thấy là một thanh niên đồi mĩ đầy câu dẫn
Trương Phong Phong: “…… Râu đều cạo hết Không biến về nữa”
Ông xong cũng để ý tới Tây Ngọc nữa tới vài bước nhiệt tình Lữ Cửu: “Hoan nghênh gia nhập Thiên Cơ Môn chúng trở thành một phần của Thiên Cơ Môn”
Lữ Cửu thụ sủng nhược kinh vội vàng cúi vấn an
*thụ sủng nhược kinh: quan tâm mà bất ngờ quan tâm mà sợ hãi
Sau đó Trương Phong Phong đầu Dịch Huyền: “Cao hơn ”
“Sư phụ thì trẻ hơn nhiều” Đã hơn ba năm Dịch Huyền trở về tông môn hiện tại một lần nữa Cửu Huyền Phong cảm giác quen thuộc xa lạ tuy nhiên riêng tâm tình đã khác nhiều
Trương Phong Phong vui ha hả chào hỏi từng xong mới xoay cùng đoàn lên núi
Du Phục Thời ghét những bậc thang dài như thế nhưng bọn họ để Lữ Cửu quen thuộc địa hình cảnh nên cũng chỉ thể chậm chạp ở cuối cùng biếng nhác bước từng bậc thang
“Đến đây” Diệp Tố nghiêng để những khác lên nàng vươn tay với
Du Phục Thời ngửa đầu Diệp Tố một lát mới đưa tay qua
“Rương Tử Lê Anh Mộc lúc đã tìm cắt đợi lát nữa sẽ chia cho các con” Trương Phong Phong với mấy đồ “Lần trở về thì bao giờ ”
“Mấy đại sư tỷ còn Luân Chuyển Tháp ba đứa tụi con cần ” Hạ Nhĩ hưng phấn “Sư phụ trong Luân Chuyển Tháp nhiều thứ Mà đó còn thể tùy ý cầm một món đồ bất kỳ”
“Luân Chuyển Tháp” Trương Phong Phong cũng chút kích động “Người thể đến nơi đó về đều là tầm thường”
Sau khi đoàn lên đến Cửu Huyền Phong Trương Phong Phong liền phân Tử Lê Anh Mộc cho bốn Diệp Tố thứ trân quý ông mất thời gian lâu mới liên hệ bằng hữu cũ tách nó
Trên Cửu Huyền Phong chỉ năm gian phòng Lữ Cửu trụ cùng phòng với Tây Ngọc
“Mai mốt chúng sẽ dọn dẹp mấy phong đầu đang để cỏ mọc um tùm tới lúc đó cô thể chọn một phong để ở” Tây Ngọc với Lữ Cửu
Lữ Cửu ở trong viện xung quanh hạ giọng hỏi: “Có vẫn còn thiếu một gian phòng đúng ”
Bọn họ bảy mà nơi chỉ năm gian phòng Dịch Huyền Minh Lưu Sa và Hạ Nhĩ từng đều đã về phòng của
“Gian đầu tiên vốn dĩ là phòng của đại sư tỷ bất quá lúc tiểu sư ở đó nên nó đã thành phòng của tiểu sư ” Tây Ngọc giải thích
Lữ Cửu trừng mắt gật gù nàng Diệp Tố cũng cùng bước phòng liền hỏi: “Cho nên là Diệp Tố ở cùng với Du công tử ”
“Không ” Tây Ngọc soi gương chỉnh vị trí của trâm cài tóc “Đại sư tỷ ngủ trong sơn động”
Lữ Cửu: “”
“Trước đại sư tỷ cũng tu luyện trong sơn động vấn đề gì” Tây Ngọc chỉ gian phòng đầu tiên “Trong phòng đó cũng bày biện đồ vật gì chỉ nhiều hơn một cái giường mà thôi”
Rất nhanh đó hai trong sân liền thấy Diệp Tố bước khỏi phòng phía còn Du Phục Thời lẽo đẽo theo
“Đại sư tỷ hai ” Tây Ngọc hỏi
“Ra núi dạo” Diệp Tố
Nàng dẫn Du Phục Thời phía núi đặc biệt là những nơi mà Ninh Thiển Dao từng ở qua thử xem tiểu sư nhớ gì hoặc là xem thử những nơi đó dấu vết gì của
Khu vực núi nhỏ Diệp Tố thường chỉ những nơi cố định ít khi dạo xem xung quanh đặc biệt là năm mà nam nữ chủ ở đây
“Ta rõ là vị đại năng nào của Thiên Cơ Môn vì từng qua ai là yêu” Diệp Tố đạp lên con đường sỏi đá dọc theo bờ suối xoay vươn tay dắt lấy Du Phục Thời: “Đệ cảm thấy nơi chút nào quen thuộc ”
Du Phục Thời xung quanh chỉ cỏ dại um tùm hoặc đá vụn lăn lóc thì nhíu nhíu mày lắc đầu: “Không ấn tượng”
“Chúng đến những chỗ khác thử xem” Diệp Tố dẫn về hướng nam nơi nữ chủ đã từng ở
Tuy rằng khắp nơi cỏ dại mọc thành cụm nhưng cũng tính là khó tìm một vài chỗ cỏ dại lớn lên cực kỳ cao rõ ràng thể đã từng ở tại chỗ phóng xuất linh lực
Khấp Huyết kiếm bay qua bay chỉ vài đường kiếm liền dọn sạch cỏ xung quanh đó nó liền vây quanh bên Du Phục Thời đầy vẻ lấy lòng
Hai tiến sơn động nơi so với sơn động Diệp Tố ở thì lớn hơn ít bố trí cũng tệ giá cắm nến đặt khắp nơi linh hỏa trong tay Diệp Tố đảo một cái tất cả nến liền thắp sáng hang động tối tăm tức khắc sáng bừng thể thấy vách đá ít vết kiếm hẳn là do Lục Trầm Hàn lưu
Tầm mắt Diệp Tố dừng Khấp Huyết kiếm nếu Khấp Huyết kiếm là kiếm từ Thần Vẫn kỳ Du Phục Thời cũng vô cùng khả năng là Thiên Cơ Môn ở thời kỳ đó
Các đại năng lợi hại của Thiên Cơ Môn ở Thần Vẫn kỳ nàng đều biết chỉ Thần Vẫn kỳ tư liệu của bộ tu chân giới đều quá chỉnh
Khấp Huyết kiếm ở trong Kiếm Trủng của Ngô Kiếm Phái mà tiểu sư từng qua Ngô Kiếm Phái Nặc Linh Châu chứng ở vẫn còn đồ vật của Du Phục Thời ở những chỗ khác
Chỉ là Diệp Tố lúc cũng đã nhớ trong nguyên tác trong thời gian diễn tông môn đaị bỉ nữ chủ hề tiến bí cảnh nào cùng với những đồ vật của nàng lúc nàng mới nhận Ninh Thiển Dao luôn đột nhiên lấy thiên tài địa bảo mà bao giờ nhắc quá đó
Mỗi loại đều trân quý đến độ khiến các đại tông môn trợn mắt há mồm
Loại cảm giác cực kỳ giống……Du Phục Thời đột nhiên lấy một món gì đó từ trong giới của khiến cho Diệp Tố bất ngờ thôi
Cho nên đêm ở Côn Luân khi nàng với Tây Ngọc thích Ninh Thiển Dao là vì nàng nghi ngờ Ninh Thiển Dao phương pháp nào đó thể giới của Du Phục Thời
Dẫn tiểu sư đến núi Thiên Cơ Môn là nàng thử xem thể nhớ chuyện gì
Du Phục Thời dạo một vòng trong sơn động thì liền ngoài vẫn nhớ nổi bất kỳ cái gì
Diệp Tố dẫn theo đến những chỗ khác xem xét thử nhưng kết quả vẫn như tiểu sư nhớ cái gì ngược trúng sơn động mà nàng ở
“Tối nay sẽ ở đây” Du Phục Thời xuống nơi thường ngày Diệp Tố vẫn biếng nhác dài mặt bàn đơn sơ
“Được” Diệp Tố dọn dẹp chiếc giường nhỏ trong động “Đệ ngủ ở đây tỷ còn bận chút việc”
Nàng lấy hai mảnh giấy xé từ quyển phù thư lần chuẩn tối nay sẽ tiến Hắc Ám Giới ngọc giản mà Liên Liên cho đã giúp kiến thức cơ bản về phù chú của nàng càng vững chắc hơn
Du Phục Thời lập tức nghỉ ngơi mà vẫn dài bàn chống tay Diệp Tố nàng đã bắt đầu đả tọa tiến trong Hắc Ám Giới
Trong động an tĩnh dị thường chỉ còn tiếng nước của con thác ngoài cửa động và thanh âm hô hấp nhè nhẹ của hai
Du Phục Thời một hồi thì chút nhàm chán hai chân quần áo bỗng nhiên biến thành đuôi dài tự giác mà lắc lắc cuối cùng còn ghét bỏ mặt đất dơ nên đáp đuôi lên đùi Diệp Tố
Hắn thích ý híp híp mắt làm mệt mỏi quá mỗi ngày còn dùng chân đường
mà hình như phàm nhân hình như là biết mệt là gì mỗi ngày thấy nàng làm cái thì chính là đang làm cái
Du Phục Thời dậy kề sát mặt mặt Diệp Tố hai cách cực gần gần đến mức thể cảm nhận hô hấp của chính
Hai mắt cái mũi cái miệng…… khác gì bình thường
Du Phục Thời từ xuống một lần nữa thật kỹ càng vẫn Diệp Tố cùng những khác gì khác nhiều nhất là hơn một chút mà thôi
Hắn tự tiêu khiển một chơi mệt cũng lên chiếc giường nhỏ mà Diệp Tố đã dọn gọn đó mà ngược biến bản thể
Phàm nhân biết bản thể của còn từng cầm vỏ rắn lột thêm nữa hiện tại còn đang đả tọa nên hiện bản thể cũng vấn đề gì
Trong nháy mắt một tiểu hắc xà cực xinh xuất hiện mặt bàn bên cạnh Vụ Sát Hoa
Tiểu hắc xà cuộn quanh Vụ Sát Hoa một vòng cực kỳ giống hai xà song sinh điểm khác biệt duy nhất chính là đỉnh đầu của tiểu hắc xà một vết bạch ngân Vụ Sát Hoa
Ngày thường Du Phục Thời thích Vụ Sát Hoa biến thành tiểu hắc xà cũng quấn lấy nó chơi hồi lâu mới buông
Sau đó bò lên cổ tay Diệp Tố quấn một vòng tư thế đó mà ngủ mất
……
Trong Hắc Ám Giới vẫn như cũ một mảnh đen nhánh một lúc lâu ở đối diện mới xuất hiện một bức tường ánh sáng chi chít đó đều là phù chú mới
Diệp Tố đến gần sơ qua một lần nàng khỏi cảm thấy tò mò về đã thiết kế Hắc Ám Giới nơi tựa hồ thể cảm ứng cảnh giới của nàng tất cả phù chú tường hiện tại đều yêu cầu họa là cảnh giới Hóa Thần kỳ trở lên
Số phù chú đối với Diệp Tố mà sức hấp dẫn thể cưỡng nàng gần như dừng một khắc nào điên cuồng học tập các phù chú bức tường ánh sáng mỗi một phù chú đều vẽ thành thục mới thôi
Trong lúc Diệp Tố vô ý cúi đầu thoáng qua cổ tay của biết vì nàng cảm thấy cổ tay dường như nặng hơn cổ tay trhái một chút
Bất quá chuyện cũng chỉ thoáng qua đầu nàng mà thôi ngay đó Diệp Tố tiếp tục về số phù chú bức tường
Trước khi Diệp Tố khỏi Hắc Ám Giới thì Du Phục Thời đã tỉnh đã lâu dùng bản thể để nghỉ ngơi lúc tỉnh tinh thần khó lúc thoải mái như hóa thành hình chậm rãi mặc quần áo
Hắn cúi đầu lung lung buộc dây lưng bên hông đó đầu Diệp Tố nàng vẫn còn tỉnh
Du Phục Thời đợi thêm một canh giờ nữa trong lúc thậm chí đã đếm Diệp Tố bao nhiêu sợi lông mi
Diệp Tố rốt cuộc mở to mắt trong Hắc Ám Giới ngủ nghỉ học tập phù chú nên khi thoát ngoài một chốc lát nàng cảm thấy hoảng hốt nhưng nhanh đại sư tỷ liền hồn
Bởi vì Du Phục Thời duỗi tay quơ quơ mắt nàng: “Diệp Tố đói bụng”
“Ta dẫn trở về” Tầm mắt Diệp Tố dừng ở Vụ Sát Hoa mặt bàn chút kinh ngạc ngày thường Du Phục Thời mang nó chằn chặt bao giờ để nó rời khỏi đây là mang chán ư
Nàng chỉ chỉ Vụ Sát Hoa: “Sao để ở đây”
Du Phục Thời duỗi cổ tay đến mặt Diệp Tố mắt lướt qua Vụ Sát Hoa bàn ý tứ rõ như ban ngày
Đại sư tỷ: “……” Đời thật là thiếu mà
Tuy Diệp Tố vẫn giúp mang Vụ Sát Hoa lên
“Nó giống hệt ” Du Phục Thời cúi đầu Vụ Sát Hoa mang lên tay
Diệp Tố sửng sốt nhớ tiểu hắc xà nàng đã thấy ở ngoài Định Hải thành đầu nó một đạo bạch ngân lúc nàng luyện chế Vụ Sát Hoa thì cảm thấy đạo bạch ngân đó chút hài hòa nên cho
Chắc là thương khi độ kiếp thất bại Diệp Tố suy đoán
Nàng kéo tiểu sư dậy: “Muốn ăn cái gì Thiên Cơ Môn linh thực tỷ dẫn ngoài ăn”
Trước khi sơn động nàng thoáng qua giường nhỏ phát hiện giường bất luận dấu vết nào đã ngủ qua thế nhưng đai lưng của tiểu sư rối tinh rối mù
“Tối hôm qua ngủ ở ” Diệp Tố đột nhiên hỏi Du Phục Thời
Tiểu sư thẳng ánh mắt của đại sư tỷ chậm rãi giơ tay lên che hai lỗ tai tỏ ý biết gì hết