Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 131
Bởi pháp khí Thiên Đạo chúc nguyện cực kỳ nhiều tranh giành để
Bên ánh sáng chói rọi lấp lánh tất nhiên khiến cho bên phía Côn Luân chú ý Phong Trần đạo nhân về phía xa: “Phương hướng đó chính là nơi ở của Thiên Cơ Môn biết là ai luyện chế pháp khí gì”
Lão nhân tóc nâu bên cạnh luồng sáng dịu nhẹ đang trút xuống từ phía chân trời: “Ta mấy Thiên Cơ Môn chỉ duy nhất Diệp Tố đã lâu thấy xuất hiện luyện khí hẳn là cô nhóc đó”
“Khi mới Nguyên Anh kỳ đã thể luyện chế Bát Kỳ Biến Bồng Lai thu mất” Phong Trần đạo nhân híp híp mắt ngay đó ôn hòa : “Hiện giờ Hóa Thần kỳ luyện pháp khí Thiên Đạo chúc nguyện Diệp Tố xác thật là bản lĩnh”
“Tuổi còn nhỏ chịu khó như xem như cũng tương lai” Lão nhân tóc nâu tính tính thời gian Diệp Tố tựa hồ từ lúc bắt đầu đại bỉ từng nghỉ ngơi thậm chí khi tông môn đại bỉ kết thúc đến nay chỉ vỏn vẹn trong một tháng đã nhận ba đơn luyện pháp khí bán ngoài
Khi lão nhân tóc nâu nhận tin tức chấp sự truyền đến thì giật thôi ông vẫn luôn tự hào về sự khắc khổ của tử Côn Luân nhưng khi so với Diệp Tố……thì thật bằng một góc
“Trầm Hàn dùng Thất Tuyệt kiếm thế nào ” Phong Trần đạo nhân hỏi “Có thích ứng ”
“Ta đã qua đó xem thử thích ứng nhanh cơ hồ đã còn cảm giác trúc trắc” Lão nhân tóc nâu “Chủ nhân đời của Thất Tuyệt kiếm dù cũng là Lục Quyết”
Lục Quyết là tử kinh diễm tuyệt luân nhất từ đến nay của Côn Luân cũng chính là phụ thân của Lục Trầm Hàn
“Có thể thích ứng thì nếu đến khi Luân Chuyển Tháp phí thời gian tìm một thanh kiếm thích hợp” Phong Trần đạo nhân chắp hai tay ngửa đầu “Nó chỉ thời gian ba tháng thôi”
……
Trên Toàn Cơ Phong Lục Trầm Hàn đang luyện kiếm sư phụ của ở bên cạnh thỉnh thoảng sẽ để điểm vài câu
Ninh Thiển Dao đã Vạn Phật Tông là bồi Giản Hồ chờ khi tỉnh sẽ trở Côn Luân
Trong lòng Lục Trầm Hàn tuy chút vui nhưng tâm tư của vẫn phần nhiều đặt Thất Tuyệt kiếm
“Sư phụ” Sau khi luyện xong kiếm Lục Trầm Hàn đến mặt bạch y nữ nhân “Lời đồn kiếm linh Thất Tuyệt kiếm thể hóa thành việc thật ”
Bạch y nữ nhân khẽ hé nắp trà nước tựa như sương mù theo đó bốc lên khiến cho gương mặt bà chút mơ hồ: “Có kiếm linh nó thể hóa là việc mà thể biết chủ nhân hiện tại của nó chính là con”
Lục Trầm Hàn đã quen với cách chuyện của bạch y nữ nhân lập tức cúi đầu: “Vâng sư phụ”
Bạch y nữ tử dậy: “Ta thấy con bại bởi một nào trong Luân Chuyển Tháp phụ thân con bao giờ thua ai”
Lục Trầm Hàn bà rời ở sân luyện kiếm hồi lâu mãi đến khi ở nơi xa đột nhiên xuất hiện dị tượng
Hắn ngước mắt lên liền nhận phương hướng đó là nơi ở của Thiên Cơ Môn là Thiên Cơ Môn mà ngày đêm đều tâm niệm quyết chiến một lần
……
Luồng sáng lấp lánh từ trời chiếu rọi xuống cơ hồ đến khi mặt trời lặn mới kết thúc khi Diệp Tố từ bên trong bước thì trong tay cầm một thanh kiếm bao trong vỏ kiếm chỉnh
“Từ ” Diệp Tố luyện khí đến mức phân biệt ngày đêm đến khi tới thì tinh thần chút hoảng hốt thấy Từ Trình Ngọc thì liền bước qua: “Vừa lúc còn định tìm kiếm đã luyện ”
Từ Trình Ngọc kiếm trong tay Diệp Tố vỏ kiếm màu hoa lê khắc đầy hoa văn bạc chuôi kiếm dùng răng hải tượng mài giũa đó điêu khắc lên còn thấy lưỡi kiếm nhưng trống ngực cũng đã đập liên hồi: “Cho ư”
“Của đấy” Diệp Tố ném kiếm cho “Lần Thiên Đạo chúc nguyện phá lệ dài”
Cơ hồ cả một ngày ít thấy
“Đại sư tỷ luyện kiếm Thiên Đạo chúc nguyện dài hơn vẫn là bình thường” Hạ Nhĩ bắt đầu khen ngợi tiếc lời
“……” Diệp Tố lắc đầu xuống
Một tay Từ Trình Ngọc nắm lấy chuôi kiếm liền cảm nhận đạo ý trong lòng khỏi kích động cẩn thận rút thân kiếm thì liền thấy một lưỡi kiếm màu xanh biển mang theo khí lạnh mũi kiếm cực kỳ sắc bén nhưng ngay chuôi kiếm thì ngay lập tức hồn hậu tay trung hòa khí tức lệ khí lạnh băng của thanh kiếm
Từ Trình Ngọc rút thanh kiếm ngay tại chỗ múa mấy chiêu Dịch Huyền bên cạnh thấy thế thì rút Trọng Minh đao tỷ thí với
Kiếm tuyệt đối là kiếm khi đối chiêu với Dịch Huyền thì Từ Trình Ngọc thể rõ ràng cảm nhận điều chẳng qua cảnh giới của kém hơn Dịch sư nếu nhất định thể kiên trì thêm một chút
“Kiếm ” Dịch Huyền thu đao
Từ Trình Ngọc lưu luyến đem kiếm chậm rãi cho vỏ hỏi Diệp Tố: “Thanh kiếm tên ”
“Kiếm của đặt tên ” Diệp Tố quét chung quanh một vòng thấy Du Phục Thời bèn hỏi Minh Lưu Sa bên cạnh “Tiểu sư ”
“Ở trong phòng ngủ” Minh Lưu Sa chỉ chỉ phòng của Du Phục Thời
Từ Trình Ngọc ôm kiếm mới suy nghĩ hồi lâu cuối cùng : “Kiến Triều tên của nó sẽ là Kiến Triều” Chung kiến triều dương (Cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời)
“Vậy liền gọi là Kiến Triều” Diệp Tố bỗng nhiên nhớ tới một việc “Tam sư thanh kiếm đó của Từ gãy đã sửa xong ”
Hạ Nhĩ lập tức dậy lấy kiếm : “Đã xong ạ”
Từ Trình Ngọc sửng sốt tiến lên nhận thanh kiếm trịnh trọng với Hạ Nhĩ: “Đa tạ”
Thanh kiếm đã đồng hành cùng tám năm bởi vì thực lực của đủ mà làm nó đứt gãy đây vẫn luôn là nỗi canh cánh trong lòng cách nào qua của Từ Trình Ngọc
“Đã kiếm mới hai tháng tiếp theo Từ thể tập trung luyện kiếm” Diệp Tố “Còn chúng lát nữa sẽ về Thiên Cơ Môn một chuyến”
Từ Trình Ngọc biết kế hoạch của bọn họ bất quá Diệp Tố mới luyện khí xong liền ngay khiến chút bất ngờ: “Mọi định trở về như thế nào”
“Truyền Tống Trận” Diệp Tố “Lúc thấy ở ngoại thành Côn Luân Truyền Tống Trận đến chân núi Thiên Cơ Môn”
Trước tiền để Truyền Tống Trận chân núi Thiên Cơ Môn hiện giờ đã linh thạch thể trở về cũng
Từ Trình Ngọc : “Chúc mọi thuận buồm xuôi gió đó các sư sư Thiên Cơ Môn thể tới Ngô Kiếm Phái tu luyện một năm”
“Nhất định” Diệp Tố gật đầu
Màn đêm buông xuống đoàn Thiên Cơ Môn thu thập xong hành lý thì liền Truyền Tống Trận ở ngoài thành Côn Luân trở về
Khoảng cách chút xa khi bọn họ đáp đến Truyền Tống Trận chân núi Thiên Cơ Môn thì trời cũng đã hửng sáng
“Rốt cuộc đã trở ôi khí vị quen thuộc ” Minh Lưu Sa vươn hai tay ngửa đầu “Không một chút linh khí nào”
Hành động dị thường của khiến cho mọi gần đó khỏi chằm chằm sang
Cách đó xa lúc tử Vô Âm Tông ngang qua thấy khu vực gần Truyền Tống Trận ồn ào nhốn nháo thì còn tưởng đã xảy chuyện gì lập tức chạy tới lúc mới phát hiện là Thiên Cơ Môn
“Thì là các ngươi” Tân Hâm thấy đoàn Diệp Tố ánh mắt đầy phức tạp mới ngắn ngủi mấy năm mà chêch lệch giữa bọn họ đã lớn đến như thế
Diệp Tố đầu thấy dẫn đầu các tử Vô Âm Tông ở đối diện: “Tân Hâm Đã lâu gặp lần thấy tên trong danh sách dự thi của bắc phương”
“……Ta thua ngay từ vòng rút thăm đầu tiên ngay cả cửa thứ nhất cũng ” Tân Hâm trả lời tự nhiên về nhóm quen thuộc xa lạ “Chúc mừng các ngươi”
“Huynh đã là Nguyên Anh sơ kỳ nếu chiếu theo lúc thì ít nhiều cũng tính là một thiên tài” Hạ Nhĩ lanh mồm lanh miệng “Đừng quá khổ sở đôi khi chỉ là do vận khí may mà thôi”
“Ta biết” Sau khi thất bại ở vòng rút thăm Tân Hâm đã rèn luyện khắp nơi mấy tháng cũng coi như gặp cơ duyên mới trở về cảnh giới tuy tăng lên nhanh nhưng vẫn kém xa những mắt
Hiện giờ mọi trở về chốn cũ cảm giác đầu tiên chính là thay đổi quá nhiều đầu tiên là sự biến hóa trong ánh mắt của tử Vô Âm Tông còn ẩn chứa sự kỳ thị và xem thường mà ngược thầm lộ sự hâm mộ cực kỳ cùng sùng bái Tiếp theo chính là khí trong Thiên Cơ Môn tuy linh khí vẫn khô cạn như cũ nhưng tinh thần của các sư sư phấn chấn hơn nhiều
Một tử đang quét tước đại môn của Thiên Cơ Môn thấy mấy Diệp Tố thì tức khắc trừng lớn đôi mắt lập tức ném cây chổi trong tay xuống đất đầu dùng linh lực hô to bên trong: “Đại sư tỷ nhị sư tam sư tỷ tứ sư ngũ sư còn tiểu sư đã trở
Toàn bộ Thiên Cơ Môn giống như là sống dậy các sư sư biết làm các đồ vật từ khi nào mà ngay lập tức liền khua chiêng gõ trống ùa xuống thậm chí còn cả một đoàn múa lân
Mọi : “……”
Diệp Tố kéo tử quét cửa chỉ Lữ Cửu : “Vị là Lữ sư tỷ về nàng sẽ là khai phong kiếm tổ của Thiên Cơ Môn chúng ”
Lữ Cửu nửa câu thì chút ngượng ngùng nàng thậm chí cảm thấy Diệp Tố lúc như Hạ Nhĩ bám
Đệ tử quét cửa Lữ Cửu đầu tiên là hô một tiếng: “Chào Lữ sư tỷ”
Tiếp theo xoay hô: “Còn một vị Lữ sư tỷ mới tới”
Trong nháy mắt thể thấy đội ngũ các sư sư khua chiêng gõ trống chút rối loạn còn thỉnh thoảng truyền đến các âm thanh như “Ta còn cái ” nhưng nhanh liền khôi phục trật tự
Diệp Tố bật thành tiếng nàng cùng mọi đại môn chờ xem các sư sư sẽ làm cái gì
Kết quả liền thấy từ quảng trường Thiên Cơ Môn bay lên các loại pháp khi tạo thành một câu: Hoanh nghênh đại sư tỷ nhị sư tam sư tỷ tứ ngũ sư tiểu sư Lữ sư tỷ trở về
Rõ ràng thể thấy mấy chữ Lữ sư tỷ ở phía là mới thêm
Tác giả lời :
Hạ Nhĩ: Ta bám nồi đội