Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 129
Vì thế tiểu sư đột nhiên xoay dậy thẳng mắt phàm nhân đối diện: “……Xấu ”
Đại sư tỷ sửng sốt: “Cái gì ”
“Ngươi đã thấy lột da” Du Phục Thời nâng cằm nỗ lực bày tư thái thèm để ý
Thì là hỏi việc
Trong mắt Diệp Tố dâng lên ý tiểu sư nhiều khi vẫn khá là chú ý hình tượng của bản thân
Du Phục Thời thấy ánh mắt của nàng thì tức khắc càng khẩn trương đầu ngón tay dùng sức túm lấy chăn mỏng ở khiến cả một góc chăn nhăn nhúm
Hắn dùng một ngữ khí đặc biệt cường thế mệnh lệnh cho phàm nhân đối diện: “Ngươi lập tức quên nó ”
Diệp Tố rốt cuộc bật thành tiếng cố ý : “Không quên ”
Khóe môi tiểu sư lập tức mím chặt ánh mắt thanh tuấn nheo rõ ràng đã tức giận
“Ta thấy nên thể quên ” Diệp Tố nhịn nghiêm túc “Ngày đó chỉ là giúp thu số vảy rơi và lớp da lột còn thấy cái gì cả”
Du Phục Thời thì cảm xúc trong nháy mắt liền hơn Diệp Tố hoài nghi: “Thật sự”
“Thật” Diệp Tố đoạn chỉ chỉ Vụ Sát Hoa cổ tay “Bất quá lẽ đã từng gặp qua bản thể của ở trong một ngọn núi bên ngoài Định Hải thành”
Du Phục Thời cúi đầu Vụ Sát Hoa nỗi lo lắng vì thân phận phát hiện bỗng nhiên biến mất một lần nữa nâng cằm đúng lí hợp tình “Ngươi đồng ý mà đã lấy hình dáng để làm pháp khí nên về nó chính là của ”
Diệp Tố cũng cự tuyệt: “Được của ”
Ngày đó ở trong gian khi đoán tiểu sư là tiểu hắc xà ở bên ngoài Định Hải thành thì nàng còn nghĩ lấy Vụ Sát Hoa về nữa
Nàng dễ dàng đồng ý như khiến Du Phục Thời nhịn thêm vài lần
“Đệ ngủ buổi tối chúng sẽ ngoài một chuyến” Diệp Tố chuyển ghế dựa về bàn đó xuống ý sẽ rời khỏi phòng
Du Phục Thời xác thật buồn ngủ vô luận là hóa hình lột da đều hao tốn một lượng lớn tinh thần và linh lực của nếu linh tuyền chống đỡ thì căn bản cách nào tiến hóa nhanh như
Thấy hô hấp nhẹ đều vang lên Diệp Tố mới đầu giường nàng vẫn luôn ở trong phòng là vì sợ đột nhiên hóa hình
Trận pháp trong gian phòng ở Thiên Cơ Môn chính là trận pháp phức tạp nhất mà nàng từng gặp qua mấu chốt là trong đó chèn nhiều thứ điểm ngược chút tương tự với lối suy nghĩ của nàng vạn vật tương thông phù trận pháp trận đều chỗ thể hấp thụ lẫn
Không biết đối phương đã làm như thế nào thời gian dài như mà trận pháp tựa hồ chịu chút mảy may ảnh hưởng nào mặc dù linh khí của Thiên Cơ Môn đã khô cạn từ lâu
Thậm chí lúc nàng đã đâm hỏng một mặt tường mà trận pháp vẫn hề hấn gì hẳn là giấu trong tường
Ngón tay Diệp Tố chấm nước trà vẽ mặt bàn bản phân giải trận pháp mà nàng thấy trong phòng ngày đó nhiều chỗ nàng biết vẽ từ chỉ thể chọn một số bộ phận nàng thấy quen mắt bắt đầu nghiên cứu từ đó
Pháp trận khổng lồ như còn sáng lập một cái gian Diệp Tố tạm thời làm thế nên nàng càng thể tháo gỡ và hiểu tường tận trận pháp thể che giấu yêu khí của Du Phục Thời
Vạn nhất một lúc nào đó tiểu sư xảy chuyện thì nàng thể che chở cho
……
“Tiểu yêu về nếu khống chế hóa hình thì thể tới nơi ”
Du Phục Thời nghiêng giường thần thức giấc mộng mơ hồ thấy đang chuyện với
“Ta tiểu yêu” Hắn thể thấy thanh âm của chính mang theo tức giận cùng hài lòng
“Ừ ngươi là đại yêu” Ngươi nọ thuận miệng công nhận xong đó đưa lưng về phía cắt một dao lòng bàn tay từng giọt máu tươi rơi xuống mặt đất tích tóc đó một đạo huyết trận hình thành nọ đan hai bàn tay với phá vỡ gian nghiêng đầu với “Ta lập một giới gian ở đây khi ngươi lột da hãy ngâm trong linh đàm như sẽ nhẹ nhàng hơn ít”
Du Phục Thời hỏi đối phương vì biết chuyện sẽ lột da nhưng lời khi mở miệng thành: “Đây là phòng của ngươi”
“Tất cả trận pháp giam cầm ở đây đều tác dụng với đại yêu ngươi thể tiến bất cứ lúc nào”
Du Phục Thời thấy chính thầm: “……ngay cả đại yêu cũng ngăn trận pháp rách nát gì thế biết”
Đối phương nắm tay tiến gian: “Chỉ ngăn một ngươi thôi đại yêu khác lợi hại như ”
Cảm xúc của bản thân trong mộng tựa hồ cũng cảm nhiễm đến Du Phục Thời thể rõ ràng cảm nhận niềm sung sướng dâng lên khi nọ khen ngợi
Du Phục Thời rõ gương mặt của đối phương nhưng thể nào thể thấy chung quanh thậm chí bắt đầu nổi lên sương mù mơ hồ hết thảy sương mù nuốt lấy biến mất mắt thấy bản thân như lâm một vũng bùn
……
Buổi tối khi Dịch Huyền ngoài phòng gõ cửa thì Diệp Tố đã vẽ hết một nửa nước trà trong ấm đầu ngón tay nhúng nước suốt từ lúc chiều hiện tại đã chút nhăn nhúm khi nàng dậy thì đồng thời dùng ngón cái mang theo linh lực vuốt qua ngón trỏ khôi phục về nguyên trạng
“Tiểu sư ” Diệp Tố đến mép giường gọi Du Phục Thời dậy nhưng phát hiện tóc mai của ướt sũng
Đại sư tỷ cho rằng bắt đầu khống chế hóa hình nên lập tức bẻ xoay
Ngay lúc Du Phục Thời mở mắt bắt lấy cánh tay Diệp Tố chậm rãi dậy thần chí vẫn còn chút rõ
“Đệ hóa hình ” Diệp Tố hỏi
Nàng hiểu lắm về yêu chỉ biết một yêu duy nhất đó là Hồ Vương trong nguyên tác nhưng nội dung trong nguyên tác cũng gì về đặc điểm của yêu chỉ tập trung về yêu hận tình thù của nam nữ chính và Hồ Vương
Du Phục Thời rốt cuộc từ cảnh trong mơ trở hiện thực câu đầu tiên mà là: “Ta đói bụng”
Vậy là việc gì Diệp Tố thở dài một nhẹ nhõm
“Hiện tại chúng tửu lầu ngoài thành Côn Luân” Diệp Tố kéo dậy “Đệ thay quần áo chúng chờ ở bên ngoài”
Diệp Tố mở cửa đã thấy Dịch Huyền và mấy Từ Trình Ngọc đã tập trung ở trong sân
“Hắn chứ” Dịch Huyền lướt qua cửa phòng của Du Phục Thời hỏi Diệp Tố
Diệp Tố cũng trả lời quá sâu: “Tiểu sư mới tiến giai còn quá định”
Chờ khi Du Phục Thời thay xong quần áo thì bảy Thiên Cơ Môn cũng ba Ngô Kiếm Phái cùng chạy đến ngoại thành Côn Luân
Tất nhiên đoàn ngự kiếm mà kiếm của Từ Trình Ngọc đã gãy cách nào khác nhờ Mã Tòng Thu hỏi tính toán kế tiếp của Diệp Tố: “Ba tháng tiếp theo các sẽ vẫn ở Côn Luân sẽ ”
“Vẫn còn quyết định” Diệp Tố đáp “Mọi thì ”
“Gần đây bốn phía khá yên tĩnh tạm thời vẫn đến bí cảnh động phủ nào mở ” Từ Trình Ngọc thoáng qua Chu Vân ở phía “Chúng sẽ lưu chờ khi Luân Chuyển Tháp kết thúc mới rời ”
Tông môn đại bỉ cho cùng cũng chỉ là bước tuyển chọn mà thôi Luân Chuyển Tháp mới là vở kịch lớn khi mười đầu tiến thì của các đại tông môn đều ở bên ngoài thủ vệ Từ Trình Ngọc là đại tử của Ngô Kiếm Phái tất nhiên thể vắng mặt
“Luân Chuyển Tháp ở vị trí giao của tam giới vốn dùng để trấn áp yêu ma phạm tội tuy nhiên về Yêu giới phong tỏa còn qua hơn nữa pháp bảo bí kíp trong Luân Chuyển Tháp nhiều nên dùng làm khen thưởng cho tông môn đại bỉ” Từ Trình Ngọc giải thích “Một khi Luân Chuyển Tháp mở đôi khi sẽ ma tới nhiễu loạn cho nên các đại tông chủ cùng với chúng tử đều sẽ đến canh giữ bên ngoài”
“Chúng chắc sẽ về Thiên Cơ Môn một chuyến các sư sư đã lâu về” Diệp Tố suy nghĩ “Sau đó sẽ Côn Luân”
“Như cũng các ngươi đã nắm tư cách Luân Chuyển Tháp thì khi nó kết thúc đều thể Côn Luân bất cứ lúc nào đây là quy định” Từ Trình Ngọc nghĩ nghĩ “Sau đó Minh sư thể mang theo tử Thiên Cơ Môn đến Ngô Kiếm Phái tu luyện một thời gian đã thưa chuyện với tông chủ và đã đồng ý ”
Ngô Kiếm Phái cũng để bụng chút linh khí nhưng đối với tử Thiên Cơ Môn mà thì đó chính là thứ quý giá nhất
“Có thể mang theo các sư sư đến tông môn của các ư” Tây Ngọc kinh ngạc hỏi
Từ Trình Ngọc gật đầu: “Mọi vẫn luôn nương nhờ linh khí của tông phái cách vách để tu luyện linh khí của Ngô Kiếm Phái hẳn là nồng hậu hơn Vô Âm Tông đã qua với tông chủ đến lúc đó tất cả tử Thiên Cơ Môn đều thể đến”
“Chỉ là……” Hạ Nhĩ gãi gãi mặt “Lần Mai đạo hữu của Hợp Hoan Tông cũng đã mời chúng đến tông môn bọn họ tu luyện”
“Chuyên khi nào đấy” Minh Lưu Sa đang thân đao của Tây Ngọc đầu chậm rì rì hỏi
“Mới mấy ngày quên với mọi ” Hạ Nhĩ ngượng ngùng
“Hạ sư mọi ngàn vạn đừng ” Mã Tòng Thu chen dốc hết ruột gan khuyên bảo “Ta sợ là tử Thiên Cơ Môn cuối cùng sẽ như bánh bao thịt đánh chó mà về đấy”
Chu Vân cũng tán đồng: “Hợp Hoan Tông nhất định chỉ là mơ ước mỹ mạo của tử Thiên Cơ Môn các ngươi mà thôi”
“Khụ” Từ Trình Ngọc ho một tiếng thật mạnh
Thì bọn họ đã đến tửu lâu ngoại thành từ lúc nào trùng hợp là Mai Cừu Nhân và Nhan Hảo đang ở ngoài cửa
“Này đừng tưởng rằng các quen biết Thiên Cơ Môn thì bao nhiêu lợi hại” Nhan Hảo chờ bọn họ đáp xuống thì tức khắc bắt đầu kể các khuyết điểm của Ngô Kiếm Phái: “Kiếm tu bọn họ cả ngày chỉ biết luyện kiếm khẳng định cả hôi hám dùng thanh khiết thuật cũng sạch nổi nghĩ tới thôi đã thấy cả tông môn hôi xỉu ngang Nào khí thơm mát dịu dàng như Hợp Hoan Tông chúng ”
Sau đó Mai Cừu Nhân dùng một loại thanh âm ảo mộng : “ Hợp Hoan Tông ăn nhậu chơi bời ngón nghề nào là giỏi tới tông môn chúng tử Thiên Cơ Môn nhất định sẽ thể trải nghiệm sự vui sướng vô thượng”
“Luyện khí sư cũng thường xuyên luyện đến cả đầy mồ hôi hôi hám” Diệp Tố dắt theo Du Phục Thời tửu lâu
“Chúng ngại mồ hôi của mỹ nhân vẫn là thơm” Nhan Hảo nhanh chóng sửa miệng nàng sang Du Phục Thời “Du sư khí chất hôm nay của nhiều thêm vài phần thần bí”
Diệp Tố giơ tay chặn đôi mắt của Nhan Hảo: “Không thương lượng nữa đến Hợp Hoan Tông”
Gian ghế lô lớn nhất lầu một đã Liên Liên đặt khi mọi thì một chiếc bàn dài đã đặt ở giữa phòng
“Ngồi ” Liên Liên cũng đến bao lâu
Hai bên bàn mỗi bên bảy hai Hợp Hoan Tông cứ thế chiếm cứ hai vị trí giữa bàn bên họ nhất quyết đối diện với Diệp Tố và Du Phục Thời
“Ba tháng tiến Luân Chuyển Tháp cơ duyên bên trong ít nhưng cảnh giới càng cao thì cơ hội cũng theo đó nhiều hơn” Liên Liên vỗ vỗ tay cho tiến lên đồ ăn “Chúng định sẽ về tông phái để tu luyện ba tháng mới Côn Luân tập hợp cho nên đêm nay mới mời mọi tụ họp một bữa”
“Ngày mai sẽ về ” Diệp Tố ngước mắt hỏi nàng
Liên Liên lắc đầu: “Xong bữa sẽ ngay”
Rượu và thức ăn đều gọi đồ nhất Liên Liên cầm chén rượu lên kính mọi : “Tông môn đại bỉ rốt cuộc kết thúc chúc mọi một tương lai sáng lạn càng lúc càng mạnh mẽ hơn”
Diệp Tố đổi rượu trong tay Du Phục Thời thành nước trà nàng đánh cuộc bất kỳ mối nguy để mọi chung quanh thấy bản thể của tiểu sư
Mọi cùng nâng chén ngửa đầu uống cạn
“Ta cảm thấy bản thân hề kém” Liên Liên buông chén rượu mấy Diệp Tố đối diện “Là các ngươi quá mạnh bất qua chúng thua tâm phục khẩu phục”
“Có thể tiến Luân Chuyển Tháp đã tính là thua ” Nhan Hảo vỗ vỗ cánh tay của nàng
“Chỉ là một lần thi đấu mà thôi” Diệp Tố rót một ly trà khác đưa cho Du Phục Thời
Gương mặt minh diễm của Liên Liên hiện lên nụ : “Không chỉ là một lần thi đấu thôi Diệp Tố dự cảm đây chính là bước ngoặt của Thiên Cơ Môn”
“Cô chuyển qua làm tử Bồng Lai ” Chu Vân đầu
Liên Liên một tiếng: “Tóm đang vui Côn Luân đều đã thua vạn sự đều khả năng”
Mọi ăn chuyện cuối cùng đến khi khách đi3m sắp đóng cửa buổi tụ họp mới rốt cuộc kết thúc
“Diệp Tố” Chờ khi mọi bước ngoài thì Liên Liên bỗng nhiên gọi nàng
“Sao ” Diệp Tố đầu hỏi
Liên Liên ném cho nàng một mảnh ngọc giản: “Đây là tất cả phù chú mà cùng Hoài An đã từng học qua”
Diệp Tố ngạc nhiên giương mắt nàng là thân truyền tử của Ngũ Hành Tông nàng nhất định đã học qua các loại phù chú theo một hệ thống ý nghĩa là trong ngọc giản ……chính là các tri thức căn bản nhất của Ngũ Hành Tông
“Đây là ý gì” Diệp Tố cúi đầu ngọc giản trong tay hỏi
“Ta dọn một đường cho Ngũ Hành Tông” Liên Liên trắng “Hai phái năm tông chỉ tình trạng của Ngũ Hành Tông là ảm đạm nhất phụ thân của cảnh giới thấp nhất trong số các tông chủ hơn nữa còn bao giờ thể tự sáng tạo phù chú nào”
Diệp Tố nghiêm túc hỏi: “Cô làm cái gì”
Liên Liên Diệp Tố: “Chúng sẽ dốc lực để đề cao thực lực của bản thân tuy nhiên……trong tương lai khi cô đến độ cao mà chúng với tới hy vọng cô thể giúp chúng một phen”
Diệp Tố ngọc giản trong lòng bàn tay thật lâu vẫn lên tiếng
Trình Hoài An từ phía tới: “Cô cũng thể lựa chọn nhận cần khó xử”
“……Nếu hai đặt kỳ vọng ở cao như ” Diệp Tố ngước mắt nắm chặt ngọc giản “Ta đồng ý”