Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 128
Vốn dĩ với pháp trượng trong tay cùng với tăng cảnh giới lên Hóa Thần Cốc Lương Thiên nắm phần thắng khá lớn thế nhưng Lục Trầm Hàn cầm Thất Tuyệt kiếm đến đối chiến với một thanh kiếm đã từng kiếm linh hóa hình
Kết quả quá ngạc nhiên đó là Lục Trầm Hàn thắng
Ninh Thiển Dao cũng cần phí thời gian chữa trị Cô Thương kiếm nên liền trực tiếp lên đài đánh với Lữ Cửu
Cánh tay của Lữ Cửu mới nối nhưng vẫn liều mạng thi đấu Ninh Thiển Dao suýt chút nữa đã thua nhưng pháp bảo trong tay nàng so với đối thủ đó của Lữ Cửu là Hồng Vĩnh Dạ thì mạnh hơn nhiều nên rốt cuộc nàng vẫn giành chiến thắng
Những khác cũng lần lượt đánh xong
Danh sách mười tử đầu của tông môn đại bỉ năm nay cũng công bố từ hạng nhất đến hạng mười theo thứ tự là: Diệp Tố Du Phục Thời Lục Trầm Hàn Cốc Lương Thiên Dịch Huyền Mai Cừu Nhân Liên Liên Chu Vân Ninh Thiển Dao Lữ Cửu
Thượng Khuyết Tông năm nay cạo trọc đầu một tử nào lọt nhóm mười thế nhưng tông chủ của bọn họ cũng quá để ý năm nay ngay cả Côn Luân Lục Trầm Hàn cũng đều suýt nữa ba đầu tiên cả Côn Luân cũng chỉ một tử chen danh sách
So sánh tông chủ Thượng Khuyết Tông cũng cảm thấy an ủi phần nào
“Đại bỉ đã kết thúc mà Diệp Tố còn ” Nhan Hảo khi thua trận đấu với Ninh Thiển Dao thì cần đối chiến nữa cả ngày lắc lư khắp nơi lúc đến bên ngoài viện của nhóm Thiên Cơ Môn nàng hỏi Hạ Nhĩ “Sắp đến giờ đến đại điện Côn Luân ”
Tuy rằng nàng cần nhưng cũng gấp gáp thay Diệp Tố
Hạ Nhĩ : “Đại sư tỷ vẫn còn ở Thiên Cơ Môn trong sáng nay hẳn là sẽ về đến nơi”
“Lúc mà nàng còn về Thiên Cơ Môn làm gì” Từ Trình Ngọc tới hỏi ngày hôm qua khi ngộ đạo xong dù cảnh giới tăng lên nhưng rõ ràng đối với kiếm đạo thể lý giải sâu thêm một phần
“Dẫn tiểu sư lấy gì đó” Minh Lưu Sa chậm rì rì đáp
Tây Ngọc soi soi gương khi xác nhận trâm cài đao nhỏ vẫn còn nguyên vị trí cũ tóc lúc mới ngẩng đầu với mọi : “Mọi cứ đến đại điện Côn Luân đại sư tỷ lẽ một chút nữa mới về đến”
Mọi đó kéo về hướng đại điện Côn Luân chờ kết quả của lần tông môn đại bỉ năm nay công bố
Mất thời gian một nửa nén hương Hoàng Nhị Tiền mang Diệp Tố và Du Phục Thời trở
Bọn họ tới nơi thì Khấp Huyết kiếm liền vọt tới vòng quanh hai xoay tới xoay lui nhảy lên nhảy xuống nơi những lỗ hổng vỏ kiếm cổ bạc cũng lóe lóe hồng quang như đang tỏ ủy khuất thôi
“Tam sư kiếm bay tới bay lui trông cứ như con bướm nhỉ” Tây Ngọc thụi thụi Hạ Nhị bên cạnh “Về cũng luyện một thanh kiếm giống ”
“Thấy giống một con cẩu điên cuồng quẫy đuôi mừng chủ nhân về hơn” Minh Lưu Sa miêu tả chính xác
Tây Ngọc như suy tư gì gật đầu: “Trông giống thật”
“Đại sư tỷ mọi đã đại điện Côn Luân ” Hạ Nhĩ hô to với Diệp Tố
“Tỷ biết ” Diệp Tố nắm tay Du Phục Thời vốn còn quá thanh tỉnh ngự kiếm bay đến đại điện Côn Luân
Tông chủ Côn Luân Phong Trần đạo nhân đang chuẩn tuyên bố kết quả ngay khoảnh khắc ông cầm quyển trục lên thì cũng lúc Diệp Tố kéo theo Du Phục Thời vội vã tiến
Lão nhân tóc nâu nhíu nhíu mày nhưng cũng lên tiếng
Hai định vị trí thì tầm mắt của tất cả các đại tông chủ đều dừng bọn họ
“……Lại tiến giai” Tông chủ Ngũ Hành Tông Du Phục Thời lẩm bẩm cho đến hiện tại Thiên Cơ Môn bốn tử dự thi thì đã ba tiến Hóa Thần sơ kỳ còn tuy cảnh giới tính là cao nhưng mười phần điên cuồng còn Tân Kẻ Điên của Ngô Kiếm Phái chỉ điểm qua
“ thấy lôi kiếp” Tông chủ Vạn Phật Tông Nhạc Kỵ chằm chằm Du Phục Thời hỏi
Tông chủ Ngô Kiếm Phái Chu Kỳ : “Bọn họ trở về Thiên Cơ Môn Nhạc tông chủ thấy cũng thấy ”
Phong Trần đạo nhân bọn họ chuyện với mặt vẫn một cảm xúc khác lạ nào giọng vẫn như cũ bình tĩnh mang theo uy nghiêm: “Tông môn đại bỉ năm nay chính thức kết thúc ngoài dự đoán giành thành tích cao ngược lấy xếp hạng cao nhưng tin tưởng các tử đều đã cố gắng hết sức như đã đủ Mọi nhớ kỹ bản thân mỗi là một phần của tu chân giới tương lai cống hiến sức quét sạch ma giới”
Sau khi ông tên mười đầu từng bước lên nhận một khối ngọc bài bên tên và thứ hạng của từng do các đại tông chủ đích thân phát
“Ba tháng các ngươi sẽ cầm khối ngọc bài để tiến Luân Chuyển Đài nhớ giữ cho kỹ” Lão nhân tóc nâu ở bên cạnh dặn dò
“Luân Chuyển Đài ở ” Diệp Tố hỏi
Lão nhân tóc nâu : “Các ngươi thể tiếp tục trụ Côn Luân ba tháng tập trung tại đại điện Côn Luân chúng sẽ mang các ngươi đến Luân Chuyển Đài”
Du Phục Thời cúi đầu lướt qua ngọc bài trong tay một cái ném nó trong túi Càn Khôn của Diệp Tố thành công khiến cho lão nhân tóc nâu trợn mắt trừng trừng Sau khi tông môn đại bỉ kết thúc thì Cốc Lương Thiên và Lục Trầm Hàn là hai trầm mặc nhất vốn dĩ ai cũng đều nghĩ bọn họ chắc chắn sẽ là hai bước vòng cuối cùng để tranh hạng nhất mà kết quả biến thành giành hạng ba mặc cho là ai cũng thể nào dễ dàng tiếp thu chênh lệch lớn như thêm nữa từng bọn họ đều đánh bại cách nào phản kháng
“Tối nay chúng tụ tập chúc mừng nhé” Khi các vị tông chủ rời Liên Liên liền xoay hỏi mấy Chu Vân cùng Diệp Tố
“Thêm chúng nữa” Mai Cừu Nhân tùy tay biến một nhành hoa tặng cho Liên Liên
Liên Liên đáng tiếc chậc một tiếng: “Nếu là thì nhất định sẽ nhận hoa của ngươi”
“Hiện giờ thể nhận ” Mai Cừu Nhân vẫn tiếp tục tích cực làm thân “Ta xem cô cũng như đồng đạo tặng một đóa hoa xem như bắc cầu cho một mối hữu nghị mà thôi”
“Tối nay ở nhà tửu lâu lớn nhất ngoại thành Côn Luân gặp về” Nói xong Liên Liên liền bước nhanh ngoài điện Trình Hoài An đang chờ ở cách đó xa
Diệp Tố cũng kéo tay Du Phục Thời ngoài
Lục Trầm Hàn nắm Thất Tuyệt kiếm chặn lối của bọn họ với Du Phục Thời: “Đánh với một trận nữa”
Du Phục Thời căn bản mảy may phản ứng Lục Trầm Hàn thực tế từ khi tỉnh cho đến bây giờ vẫn còn đang ở trong trạng thái lơ mơ tỉnh táo
“Thua chính là thua” Tâm tình của Diệp Tố cũng quá cao đặc biệt là bộ dáng Lục Trầm Hàn nắm Thất Tuyệt kiếm trong tay giống như bản thân đang khống chế bộ thế giới càng khiến khác ưa nổi “Có đấu nữa thì nhất tông môn đại bỉ cũng là ngươi”
Sắc mặt Lục Trầm Hàn lạnh lùng: “Ta chuyện với ngươi”
Dịch Huyền lập tức rút đao chắn mặt hai Diệp Tố đối diện với Lục Trầm Hàn
Mai Cừu Nhân cố ý kéo dài giọng đâm chọt một câu: “Ngươi cũng là nhất tử của Côn Luân thua nổi”
Tất cả những rời khỏi điện đều sang đây ngoại trừ Cốc Lương Thiên phản ứng cùng với Ninh Thiển Dao cúi đầu ở phía thì những khác đều bên phía Diệp Tố
Du Phục Thời bỗng nhiên ngẩng đầu Lục Trầm Hàn hai tròng mắt đen nhánh của sâu thấy đáy: “Thanh kiếm của ngươi cũng gãy”
Lục Trầm Hàn nắm chặt lấy Thất Tuyệt kiếm mới thể giữ cho bản thân lui về phía tâm ma lưu lôi đài ngày vẫn còn phảng phất trong lòng
“Lục đạo hữu chúng dậy quá sớm trở về nghỉ ngơi” Diệp Tố khách khí một câu đó đầu với những khác “Buổi tối gặp ở khách đi3m ngoại thành nhé”
Nàng nắm tay Du Phục Thời khỏi đại điện ngự kiếm bay trở về viện
Trong viện ai ba Minh Lưu Sa đã đến gian luyện khí
Diệp Tố mang Du Phục Thời phòng nghỉ ngơi ở mép giường đá giày khỏi chân yên lặng giương mắt nàng
Từ lúc tỉnh ở Thiên Cơ Môn Du Phục Thời đã cảm nhận bản thân đã lột da nhưng nhớ rõ phát sinh ở lúc nào
Hắn lặng lẽ đánh giá nét mặt của Diệp Tố tựa hồ gì khác với thường ngày hẳn là phát hiện
Diệp Tố chuẩn xác bắt giữ tầm mắt của vị tiểu sư nào đó thẳng ánh mắt của hỏi: “Sao
Du Phục Thời lập tức lắc đầu
Diệp Tố đến gần mép giường dựng lên kết giới ngăn cách thanh âm với ngoại giới cúi tới gần
Du Phục Thời ngửa đầu ngơ ngẩn nàng thế nhưng cũng hề trốn tránh Khi gương mặt của hai đã gần sát thì Diệp Tố bỗng lệch đầu đến gần lỗ tai của tiểu sư hỏi: “Bọn họ là ai”
Hơi thở nàng thanh nhẹ mà ấm áp Du Phục Thời vì né tránh dứt khoát xuống giường: “Bọn họ cái gì”
Diệp Tố bộ dáng lười nhác của nhớ tới trong gian tiểu sư lộ đuôi dài thì bản thể của là rắn khó trách lúc nào cũng biếng nhác còn thời kỳ ngủ đông
“Ta nhặt đồ của ” Diệp Tố kéo một cái ghế qua xuống
Thân thể Du Phục Thời cứng đờ dự cảm đột nhiên dâng lên
Diệp Tố lấy từ túi Càn Khôn một nắm vảy đưa cho xem
Quả nhiên đã nàng phát hiện Du Phục Thời nhíu mày thậm chí còn nhớ rõ chính lột da như thế nào
“Còn một mảnh da rắn lột”
Hai tay Du Phục Thời bịt chặt lỗ tai hai mắt nhắm tịt giả vờ như bản thân thấy gì sất
Diệp Tố bật thả vảy trong túi kéo tay : “Nó chờ đính số vảy lên sẽ trả cho ”
Du Phục Thời ngước mắt nàng: “Ngươi thể dùng nó làm tài liệu”
“Không làm tài liệu” Diệp Tố lần đầu tiên trực tiếp cự tuyệt Du Phục Thời “Đệ giữ nó cho thật ”
“Vậy ngươi giữ” Du Phục Thời xoay đưa lưng về phía nàng thuận miệng “Trước cũng giữ giúp ”
Trước ……
Đại sư tỷ nghĩ đến việc đã từng gặp qua da rắn lột của tiểu sư thì trong lòng bỗng nhiên hiểu vì cảm thấy thoải mái