Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 127
Trong đầu Diệp Tố ngừng lướt qua tất cả phù trận pháp trận đã từng gặp nàng che giấu thở của tiểu sư
Không một cái nào cả
Nàng từng tiếp xúc qua với bất kỳ trận pháp hoặc phù chú nào thể giấu kín yêu khí
Nam nhân cụt một tay trong Tàng Điển Các của Thiên Cơ Môn đột nhiên ngẩng đầu ông ẩn ẩn nhận thấy Cửu Huyền Phong một cổ linh lực đang dao động mãnh liệt nhưng là thở của Trương Phong Phong
Vu Phong Hải buông xuống quyển sách tay thuấn di (di chuyển nhanh trong chớp mắt) lên Cửu Huyền Phong
Cùng lúc đó Trương Phong Phong cũng phát hiện điểm khác thường nhanh chóng di xuống lẩm bẩm: “Mới hơn hai trăm tuổi mà đã bắt đầu ảo giác ”
Trong lúc Diệp Tố vẫn còn đang loay hoay biết làm thế nào thì trong phòng đột nhiên hiện lên một luồng sáng chói lóa mặt đất xà nhà bốn mặt tường đều rung lắc ầm ầm một pháp trận dâng lên nuốt chửng lấy tất cả đó tất cả thở của Du Phục Thời cũng biến mất
Dường như đã từng sắp xếp mọi thứ ở đây chỉ vì để che giấu thở của
……
“Vu thủ vệ ngài cũng đến đây” Trương Phong Phong đến viện của các tử thì thấy Vu Phong Hải nên liền lên tiếng chào hỏi
“Vừa cảm giác ở đây một cổ linh lực dị động nên đến xem thử chuyện gì” Vu Phong Hải đánh giá gương mặt Trương Phong Phong từ xuống “Ngươi……trông thế vẫn là thuận mắt hơn”
Lúc rõ ràng chỉ mới hơn hai trăm tuổi mà suốt ngày trông cứ như một lão già ốm yếu lôi thôi lết thết bày hình tượng chưởng môn của một môn phái phế tông sai một li nào
“Sư phụ” Diệp Tố bước sân viện thấy hai thì chút kinh ngạc “Vu thủ vệ”
“Đại đồ ” Trương Phong Phong thấy Diệp Tố thì kinh hỉ thôi “Sao con về ”
Vừa ông còn tưởng rằng bản thân sinh ảo giác mới thể cảm thấy linh lực dao động
“Tụi con trở về lấy một ít đồ vật” Diệp Tố mặt đỏ tim loạn
“Còn sư sư nào về với con nữa ” Trương Phong Phong tươi chà sát tay “Lâu Dịch Huyền về đây”
“Là Du Phục Thời” Diệp Tố “Dịch sư vẫn còn đang thi đấu hai chúng con mới thi xong nên về đây”
Vu Phong Hải quét một vòng quanh sân phát hiện gì khác thường nghĩ đến chỉ thể một khả năng nên hỏi Diệp Tố: “Hai đứa dùng truyền tống quyển trục để về đây ”
Diệp Tố gật đầu: “ tụi con dùng một quyển trục tương đối đặc thù”
“Chúc mừng tiến nhóm ba đầu” Vu Phong Hải thu hồi ánh mắt nghiêm túc với Diệp Tố “Mấy đứa đều lợi hại”
Lâu lâu ông cũng sẽ chú ý đến tình hình của tông môn đại bỉ biết Diệp Tố đã thắng Cốc Lương Thiên
“Tụi con đã giành hai hạng đầu tiên Lục Trầm Hàn cũng đã thua” Diệp Tố ở mặt của tông môn nàng luôn thể những điều thể khiến cho họ kiêu ngạo và vui vẻ
Quả nhiên gương mặt nay ít của Vu Phong Hải liền trở nên nhu hòa vài phần bất quá ông cũng ở lâu: “Ta vẫn còn sách sửa sang xong về Tàng Điển Các ”
Còn Trương Phong Phong ông nghiêng vòng vòng quanh viện chỉ hỏi chứ hề ý trách móc: “Tiểu Du ở trong phòng ngủ ”
“Đệ mới đối chiến với Lục Trầm Hàn xong linh lực hao hết” Diệp Tố
Trương Phong Phong nhíu mày lắc đầu: “Vậy lúc hai đứa về đây Thiên Cơ Môn linh khí ở Côn Luân sẽ hơn chứ”
Tuy lời như nhưng tay thì lập tức lấy linh thạch từ túi Càn Khôn: “Sư phụ vẫn còn một ít linh thạch đây con cầm lấy cho tiểu Du dùng ”
“Sư phụ vẫn còn dùng hết ” Diệp Tố nhận đẩy trở về “Còn sẽ tu luyện thật cứ như thì các tử tụi con bao lâu sẽ vượt qua luôn đấy”
“Haiza Hoàng Nhị Tiền cách một đoạn thời gian sẽ đưa tài liệu và linh thạch đến đây vả chúng cũng đã bắt đầu nhận đơn luyện khí làm mà dùng hết linh thạch ” Trương Phong Phong chột
“Sư phụ cứ giữ tụi con vẫn còn linh thạch ở Côn Luân kiếm lời ít ” Diệp Tố đầu bên trong đó hỏi “Người một lát ”
Trương Phong Phong xua tay: “Con cứ nghỉ ngơi sớm Côn Luân nhỡ đến khi tông môn đại bỉ kết thúc mà bọn họ tìm thấy hai đứa thì làm ”
“Dạ tụi con lấy đồ xong sẽ đó ngay” Diệp Tố đáp
“Thôi nghỉ ngơi về vẫn còn một kiện pháp khí đang luyện dang dở”
Trương Phong Phong mới xoay định thì Diệp Tố gọi : “Sư phụ năm gian phòng trong viện giờ chỉ tử các đời ở đây thôi ”
“ chỉ năm tử ưu tú nhất mới thể ở trong viện Cửu Huyền Phong bất quá về thì năm phòng cũng thể trụ đầy” Trương Phong Phong gật đầu chút đắc ý tiếp “ đến đời thì thu nhận mấy đứa thì đã ở đầy thậm chí đứa nào đứa nấy đều lợi hại”
“Những sư tổ đã từng ở qua gian phòng của con ai biết về pháp trận ” Diệp Tố thử hỏi
“Pháp trận” Trương Phong Phong trầm tư suy nghĩ “Nhiều lắm thời kỳ Thiên Cơ Môn cường thịnh nhất thì thể chia thành Thần Vẫn kỳ và Thần Vẫn kỳ Trước Thần Vẫn kỳ rõ lắm nhưng giai đoạn cường thịnh nhất Thần Vẫn kỳ chính là hơn 500 năm sư phụ cái gì bọn họ cũng biết một chút trong đó cũng chuyên môn nghiên cứu pháp trận”
Hơn 500 năm ……
Diệp Tố điểm qua một lượt trong đầu những đại năng chết trong thời gian nhưng một ai các đặc điểm phù hợp với Du Phục Thời
“Được về đã hỏi đông hỏi tây con nghỉ ngơi sớm ” Trương Phong Phong chắp hai tay lưng xoay trở về ông thật còn nhiều chuyện hơn với đại đồ nhưng tông môn đại bỉ còn kết thúc con bé chạy về nên để nó nghỉ ngơi nhiều thêm một chút
Chờ khi Vu Phong Hải và Trương Phong Phong đều rời Diệp Tố lập tức xoay trở về phòng
Vừa tiến nàng liền trợn tròn mắt
Căn phòng đã còn là căn phòng thường ngày nữa trong phòng một thác nước bọt tung trắng xóa bên là một hồ nước sâu thẳm chung quanh còn tiếng chim hót ríu rít một mảnh thế ngoại đào nguyên thể ngờ đến đột nhiên trải mặt nàng
Diệp Tố lùi về một bước đóng hai cửa vang lên một tiếng “bang”
Rốt cuộc vấn đề xuất hiện ở nàng đã ở gian phòng mười mấy năm nhưng hề phát hiện một chút kỳ lạ nào
Hôm nay nơi những đột nhiên xuất hiện một pháp trận thể che giấu thở mà còn sáng lập một cái gian
Diệp Tố ở cửa hai mắt cửa phòng hề xa lạ gì chẳng lẽ khi chuyển thế Du Phục Thời là vị đại năng nào đó của Thiên Cơ Môn ư Và căn phòng là của
Phỏng đoán là phù hợp với logic nhất nếu thể giải thích vì pháp trận đột nhiên xuất hiện cùng với gian bản thân Du Phục Thời đó cũng trở về Thiên Cơ Môn hẳn là khi chuyển thế trong tiềm thức vẫn còn lưu
Diệp Tố trầm ngâm cửa thật lâu cuối cùng vẫn mở cửa một lần nữa bước
Đập mắt vẫn là gian thế ngoại đào nguyên đó
Chẳng qua khi nàng bước sâu hơn thì ở ven bờ đá của hồ nước một cái đuôi dài màu đen xinh vụt lên khỏi mặt nước tạt ướt thân Diệp Tố đó chui xuống hồ
Cả Diệp Tố ướt đẫm nàng nghiêng đầu sờ vệt nước vai phát hiện nó là linh tuyền thì liền trầm mặc
Hồ nước cũng chút nào an tĩnh tựa hồ cái gì đó đang ở bên cuồng
Diệp Tố nhớ chiếc đuôi dài thoáng qua đó chắc chắn đuôi của mỹ nhân ngư vì nó nhỏ hơn đuôi cá nhiều và cũng vây cá
Mấu chốt nhất là…… biết vì trông nó quen mắt Chuyện là một trải nghiệm cực kỳ mới lạ với Diệp Tố vì trí nhớ của nàng vốn dĩ cực hầu như bao giờ quên bất cứ thứ gì khi đã gặp qua
Nếu cảm thấy quen thuộc thì nhất định nàng đã từng thấy qua nó ở nhưng nàng nhớ mãi cũng nhớ nếu thì chỉ thể một khả năng là nàng từng gặp qua
Lúc chiếc đuôi dài một lần nữa chui khỏi mặt nước dường như nó nó cố ý tạt linh tuyền lên Diệp Tố nàng theo bản năng giơ tay chạm chiếc đuôi đó chóp đuôi của đối phương liền run lên đó nhanh chóng trốn xuống mặt nước
—— là đuôi rắn
Đại sư tỷ khi sờ chiếc đuôi nọ thì liền đột nhiên nhớ tiểu hắc xà xinh đã từng gặp qua bên suối trong trong núi bên ngoài Định Hải thành
Ngoại trừ việc một lớn một nhỏ còn gần như giống như đúc
Diệp Tố sững sờ tại chỗ nhớ đến niềm yêu thích giải thích của tiểu sư đối với Vụ Sát Hoa cho nên là……nàng đã luyện pháp khí mang hình dáng bản thể của
Đại sư tỷ hiếm khi thất thần như lúc nàng bên bờ hồ để ý đến hồ nước đã còn dao động kịch liệt nữa chỉ từ giữa hồ ngừng gơn từng đợt sóng nước nhè nhẹ
Không biết qua bao lâu Diệp Tố rốt cuộc lấy tinh thần gian lúc đã an tĩnh chỉ còn tiếng nước chảy của thác nước linh tuyền hồ nước an tĩnh quỷ dị
“Tiểu sư ”
Diệp Tố nửa quỳ xuống bên hồ dùng thần thức tiến trong hồ để kiểm tra tình huống nàng gặp bất kì trở ngại nào như đã tưởng chỉ phát hiện thấy Du Phục Thời đang phiêu đãng đáy hồ nước phảng phất đã mất ý thức
Diệp Tố lập tức nhảy xuống chút nào chần chừ nàng tiến sâu xuống đáy hồ nắm lấy tay Du Phục Thời
Có lẽ là vì đang ở trong nước nên Diệp Tố cảm thấy Du Phục Thời dường như còn trắng hơn so với nàng định mang lên bờ thì Du Phục Thời đột nhiên mở mắt
—— hai tròng mắt thẫm một màu tím
Diệp Tố chằm chằm đôi mắt của nàng xác định vài lần đó đều là ảo giác của nàng tròng mắt của tiểu sư quả thật là màu tím
Dưới hồ nước Du Phục Thời Diệp Tố chằm chằm như là đang xác nhận cái gì đó đó trở tay nắm lấy tay nàng tiếp tục bơi xuống đáy hồ sâu hơn chỉ lớp da đã lột : “Ngươi thu nó ”
Lớp da lột đen tuyền lẳng lặng đáy hồ khi ngẫu nhiên vài tia sáng rọi xuống đến thì liền trông như một tấm khôi giáp màu đen mạ vàng mỗi một mảnh vảy đều rực rỡ lấp lánh
Da rắn lột đối với một luyện khí sư như Diệp Tố thì thể nào quen thuộc hơn trong bách khoa thư về các loại tài liệu nhắc tới một vài loại da rắn lột chính là tài liệu hiếm khó tìm nàng bao giờ gặp qua vảy rắn lóa mắt như thế mặc dù đã lột xuống
Quay đầu thì thấy Du Phục Thời đã dựa nàng nhắm mắt tựa hồ mệt mỏi đến cực điểm
Diệp Tố mang theo bơi lên nàng khẽ đầu thoáng qua thì thấy đáy hồ còn ít mảnh vảy rơi xuống lả tả khắp nơi
Trên Du Phục Thời khoác hờ một tầng trường bào đen mỏng biến tới khi khỏi hồ nước thì thác nước liền lập tức biến mất thấy tăm
Diệp Tố đỡ xuống thềm đá cạnh bờ hồ đó nàng nhảy xuống hồ nhặt lên bộ số vảy rơi xuống
Sau khi một lần nữa khỏi hồ Diệp Tố hong khô số nước linh tuyền nàng cảm thấy linh phủ bắt đầu dấu hiệu căng tràn hàm lượng linh khí ở đây quá cao cơ hồ sắp cô đọng thành thực thể
Diệp Tố đỡ Du Phục Thời dậy nàng phát hiện thể thấu cảnh giới của nữa đã khôi phục cảnh giới khi chuyển thế lúc ư
Du Phục Thời mở mắt tròng mắt vẫn là màu tím
Hắn nghiêng đầu Diệp Tố đột nhiên vươn đầu đến gần gác cằm lên vai nàng
“Tiểu sư ” Diệp Tố chút kinh ngạc
“Diệp Tố bọn họ sắp tới” Du Phục Thời đột nhiên thốt lên một câu đầu đuôi đó liền ngủ mất
“Bọn họ” Diệp Tố khó hiểu
Lúc trận pháp đã bắt đầu mất hiệu lực bộ gian biến mất Diệp Tố và Du Phục Thời trở về giường cả căn phòng trở về như ban đầu như từng phát sinh bất cứ chuyện gì
Diệp Tố trơ mắt cảnh giới của Du Phục Thời ngừng hạ xuống mãi cho đến lúc cùng cảnh giới với nàng – Hóa Thần sơ kỳ
Có lẽ là do câu của Du Phục Thời hoặc là vì một nguyên nhân nào đó khác Diệp Tố bao giờ gấp gáp tăng cảnh giới lên như lúc nàng cảm thấy một thứ vô hình nào đó đang áp sát đến
“Đại sư tỷ hai còn trở Tông môn đại bỉ đã kết thúc” Thanh âm của Hạ Nhĩ truyền từ truyền tin ngọc điệp “Ngày mai nhóm mười đầu đến đại điện Côn Luân một chuyến”
Thanh âm của Hoàng Nhị Tiền cũng truyền tới ngay đó: “Diệp chủ hiện tại cần dùng quyển trục Vạn Cảnh Thông ”
Diệp Tố đầu Du Phục Thời vẫn còn đang trong trạng thái bất tỉnh đáp lời Hoàng Nhị Tiền: “Sáng sớm ngày mai ngươi hãy đến đây”
Sườn mặt của Du Phục Thời dựa tay nàng hàng mi dài khép hờ giống như chỉ là đang ngủ say
Cũng may sáng sớm hôm khi Hoàng Nhị Tiền đến thì Du Phục Thời cũng liền tỉnh bộ dáng khác gì thường ngày giống như chẳng chuyện gì xảy màu mắt cũng khôi phục thành màu đen thậm chí còn nhớ rõ bản thân đã những gì