Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 125
Mặc dù thân kiếm vỡ vài chỗ lộ huyết ngọc bên trong nhưng mọi cũng chỉ cho rằng đó là kết cấu bên trong của kiếm mà thôi
Ngay cả Diệp Tố cũng đã mấy lần nghĩ nên tìm một vỏ kiếm cho Khấp Huyết kiếm nhưng Du Phục Thời thường cầm theo nó đa phần thời gian đều là Khấp Huyết kiếm tự lẽo đẽo theo vả nàng cũng tìm tài liệu thích hợp nên chỉ đành tạm thời gác
Cho nên khi Du Phục Thời kéo lớp cổ bạc thì thể thấy mọi chung quanh bao nhiêu khiếp sợ
Toàn thân Khấp Huyết kiếm một màu đỏ như máu chất ngọc thuần túy sáng trong thân kiếm ẩn ẩn như máu tươi đang lưu động chỉ thoáng qua cũng liền thể cảm nhận đây là một thanh tà kiếm thị huyết
Nhìn thế nào cũng biết là một thanh kiếm bình thường
Đặc biệt tông chủ Ngô Kiếm Phái Chu Kỳ càng thể tin mà bật dậy phàm là bất kỳ tử nào của Ngô Kiếm Phái từng bước Kiếm Trủng thì một ai biết thanh kiếm
Tầng cổ bạc bao quanh huyết ngọc quá mức chân thật cơ hồ hòa thành nhất thể với phần mũi kiếm cũng bén nhọn ai cũng thể nghĩ tới phiến cổ bạc đó chỉ là một vỏ kiếm
Khi thân kiếm huyết ngọc rút hết khỏi vỏ kiếm cổ bạc thì một cổ huyết sát khí ngập trời cũng từ đó liền tản các tu sĩ gần đều cổ huyết tinh tà khí ảnh hưởng cơ hồ mất thần chí
Kiếm ý của Lục Trầm Hàn đối lập với luồng tà khí bỗng nhiên trở nên đáng một đồng Du Phục Thời rút thân kiếm chỉ nhẹ nhàng chém một đường thì kiếm ý ở đối diện liền nát một chút sức chống cự nào
Lục Trầm Hàn nhịn mà lui về thể cảm nhận Cô Thương kiếm đang trốn tránh một thanh thượng phẩm cổ kiếm đã từng sát cánh cùng giết thú trảm ma còn bôi lên máu của Huyền Âm chi thể mà gặp Khấp Huyết kiếm khỏi vỏ sinh ý khiếp đảm
Điều đối với Lục Trầm Hàn mà là chuyện khó chấp nhận nhất
Kiếm của nên sợ bất luận thanh kiếm nào
Lục Trầm Hàn nắm chặt Cô Thương kiếm rót nó một lượng lớn linh lực hùng hậu của Hóa Thần kỳ hai mắt chằm chằm Du Phục Thời ở đối diện khinh miệt nghĩ tên chẳng qua ăn may một thanh yêu kiếm đến cùng cũng chỉ là một Nguyên Anh cỏn con cũng sợ phản phệ
Giờ phút Khấp Huyết kiếm đại phát hồng quang cả thanh kiếm đều lộ sự hưng phấn khát máu đã lâu lắm nó chân chính xuất hiện thế gian hiện giờ chủ nhân rốt cuộc đã dùng tới nó tốc độ máu tươi lưu chuyển trong thân kiếm mỗi lúc một mau hơn
Hai ở hai phần lôi đài đối lập gió nhưng đạo bào cũng tự phất phơ một đen một trắng
Nhan Hảo Du Phục Thời chớp mắt tuy nhiên máu mũi đột nhiên chảy nên nàng luống cuống dùng tay bụm mũi
Thiên Cơ Môn Du sư thật sự quá tuyệt quá quá là tuyệt Rõ ràng đang giữa huyết sát khí ngập trời tay còn nắm một thanh yêu kiếm huyết quang lập lòe cả mặc một bộ đạo bào màu đen vạt áo nhẹ nhàng lay động ba chữ thêu chỉ vàng “Thiên Cơ Môn” như ẩn như hiện trong cảnh như thế nhưng thân hề ảnh hưởng một chút vấy bẩn nào như là một công tử cao sang thanh quý
So thì Lục Trầm Hàn thể là kém chỉ là loại khí chất đặc thù như Du Phục Thời như một là tiên nhân trời một là phàm phu tục tử
Trên lôi đài Lục Trầm Hàn quyết định động thủ gần như hòa thành nhất thể với Cô Thương kiếm mang theo kiếm ý tuyệt đối lạnh thấu xương bổ về phía Du Phục Thời
Sát ý hiện vung kiếm trảm
Kiếm ý Côn Luân đã từng vượt cấp trảm Thiên Ma một kẻ hèn Nguyên Anh hậu kỳ chết
Khi Lục Trầm Hàn phi thân vung kiếm hai tròng mắt của lạnh băng vô tình cúi đầu Du Phục Thời lôi đài như một chết
Người khiêu khích tên nào kết quả
Du Phục Thời giương mắt đảo qua Lục Trầm Hàn ngón tay thon dài nắm chuôi kiếm huyết hồng ngọc Khấp Huyết kiếm tuy rằng hưng phấn như điên nhưng cũng dám quấy nhiễu dụ dỗ ngoan ngoãn thuận theo mà chờ
Trong nháy mắt khi Lục Trầm Hàn chém xuống sàn lôi đài liền kiếm ý thậm chí còn chạm xuống gây chấn động mạnh vết rạn nhanh chóng lan khắp mặt đài
Du Phục Thời nghiêng đầu thậm chí hề dịch một bước chân nào chỉ giơ tay vung Khấp Huyết kiếm theo một đường ngang một đạo huyết hồng quang lập tức tản ầm ầm chém đứt kiếm ý của Lục Trầm Hàn
Vốn dĩ lần Lục Trầm Hàn cực hạn tự tin kiếm ý của gặp tình huống khỏi sửng sốt theo bản năng tiếp tục trảm một kiếm nhưng Du Phục Thời ngay đó bồi thêm một kiếm nên chỉ thể cuống quýt chống đỡ
Kết giới lôi đài sớm đã Phong Trần đạo nhân gia cố thêm mấy tầng mới thể miễn cưỡng chặn sát ý của Khấp Huyết kiếm để lọt ngoài
“Kiếm khỏi quá mức bá đạo” Tông chủ Ngũ Hành Tông kiếm trong tay Du Phục Thời cách xa như mà ông cũng thể cảm nhận uy hiếp
“Một tên nhóc Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh mà cũng thể khống chế yêu kiếm tà đạo như ” Tông chủ Vạn Phật Tông Nhạc Kỵ “Du Phục Thời cũng đáng chú ý đấy”
Mỗi một kiếm của Du Phục Thời tung thì ánh quang đỏ như máu ngừng khuếch tán áp chế kiếm ý của Cô Thương kiếm trong tay Lục Trầm Hàn
Trước mặt một lực lượng áp chế tuyệt đối thứ gọi là kiếm ý đáng nhắc tới
Lục Trầm Hàn nhận thua điên cuồng truyền linh lực trong thân kiếm mang Cô Thương kiếm chống cự đôi tay nắm chặt lấy chuôi kiếm kiếm ý Côn Luân một lần nữa mở rộng chậm rãi đẩy lùi huyết hồng quang
Du Phục Thời vẫn luôn ngửa đầu Lục Trầm Hàn trung chút mệt mỏi tay bỗng nhiên thu tùy ý để kiếm ý Côn Luân vọt về phía nhưng mà ngay đó một lần nữa huy kiếm
Lúc máu lưu động bên trong thân Khấp Huyết kiếm càng thêm rõ ràng Du Phục Thời huyết hồng quang cuồng xung quanh thậm chí che mất hai chân của
Sát ý của Khấp Huyết kiếm một lần nữa đối đầu trực diện với kiếm ý của Côn Luân lúc thế như chẻ tre
Lục Trầm Hàn trơ mắt kiếm ý của đập nát đoàn huyết hồng quang đã chém đến mặt theo bản năng giơ kiếm lên ngăn cản
“Keng rắc—”
Chuyện cũ tái hiện chẳng qua lần gãy kiếm đổi thành Lục Trầm Hàn
“Làm thể thế ” Lão nhân tóc nâu vẫn luôn ở cạnh lôi đài kinh hãi thốt lên
Cô Thương kiếm thể so kém Thất Tuyệt kiếm nhưng cũng là một thanh kiếm thượng phẩm độc nhất của Côn Luân mà hiện giờ chém gãy đôi
Tất cả mọi mặt sân thi đấu đều khiếp sợ thôi càng cần nhắc tới bản thân Lục Trầm Hàn đã dùng hết linh lực của Hóa Thần kỳ mới tránh thoát một kích đó của Du Phục Thời
Hắn nửa quỳ lôi đài mặt đất mười mét tính từ lôi đài đều quỳ nứt
Lục Trầm Hàn cứng đờ cúi đầu Cô Thương kiếm đang nắm trong tay chỉ còn một nửa gương mặt tuấn lạnh nhạt xưa nay lúc lộ vẻ phẫn nộ từng
Bàn tay nắm chặt chuôi của Cô Thương kiếm bởi vì dùng sức quá lớn nên máu từ chuôi kiếm chảy xuôi xuống đất
Lục Trầm Hàn chậm rãi ngẩng đầu chằm chằm Du Phục Thời lôi đài Du Phục Thời phảng phất như cảm giác thấy gì cúi đầu chậm rì rì cắm Khấp Huyết kiếm trong vỏ cổ bạc đó xoay nhanh chóng xuống đài tìm Diệp Tố
“Chỉ còn một trận nữa là thể trở về đúng ” Du Phục Thời mặt Diệp Tố trong mắt hiện lên vẻ buồn ngủ
“Ừ chúng đánh xong là thể trở về” Diệp Tố duỗi tay mượn Khấp Huyết kiếm để xem thử
Du Phục Thời đưa chuôi kiếm cho nàng từ đầu đến cuối hề Lục Trầm Hàn cho dù chỉ là một cái liếc mắt
Diệp Tố cúi đầu lật Khấp Huyết kiếm qua để xem xét khi kiếm cắm vỏ cổ bạc nếu lúc nãy đã tận mắt thấy thì nàng căn bản phát hiện thanh kiếm vỏ kiếm
Một tay Diệp Tố nắm lấy chuôi kiếm một tay cầm vỏ kiếm cổ bạc học theo Du Phục Thời rút thanh kiếm nhưng dùng lực thì lòng bàn tay liền thân kiếm rạch hai đường vết thương máu tươi nhanh chóng chảy đó liền Khấp Huyết kiếm hấp thu
“Chỉ mới thể rút kiếm khỏi vỏ” Du Phục Thời cúi đầu cầm bàn tay thương của Diệp Tố đầu ngón tay chạm chạm máu miệng vết thương “Ngay cả luyện chế Khấp Huyết kiếm cũng thể rút ”
Diệp Tố rũ tay linh lực lưu chuyển khiến miệng vết thương nhanh chóng khép : “Thì là thế” Hẳn là thân kiếm hạ cấm chế nào đó
“Trầm Hàn lên” Lão nhân tóc nâu nhíu mày bước qua dìu lên
Lục Trầm Hàn vung tay hất tay ông chính chậm rãi lên nghiến chặt răng chằm chằm Du Phục Thời đang bình thản to nhỏ với Diệp Tố bên cạnh cuối cùng nhịn mà phun một ngụm máu tươi
Trên đài cao tông chủ Vạn Phật Tông khẽ đưa tay lên sờ miệng ngăn cho nó nhếch lên
Ha đến giây phút cuối cùng thì ai mà ngờ tới kiếm của Côn Luân Lục Trầm Hàn chém gãy quả thực lần Côn Luân nhục nhã để cho hết
Ba vị trí đầu tiên và bảy vị trí ở phía ý nghĩa giống vì thời gian lưu trong Luân Chuyển tháp bất đồng
Tác giả lời :
Từ Trình Ngọc đang ngộ đạo: Ú òa gãy kiếm