Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 124
Lời cực kỳ tự nhiên thế nhưng khiến những Trảm Kim Tông chói tai đây là lời một thể
“Tu Lôi Bình thể thu lôi ư” Tông chủ Thượng Khuyết Tông hỏi Diệp Tố trong lời mang theo ý khó thể tin
“Trước mắt thể tính là như tuy nhiên chỉ là tạm thời phong ấn ở bên trong” Diệp Tố thản nhiên đáp lời chút nào khoác lác tuy nhiên một điều mà nàng đó chính là bình nàng trát một tầng Hàn Tinh Bùn mỏng phần tài liệu ở tu chân giới quá khó tìm vì thế nên chiếc bình trắng xem như là độc nhất vô nhị
Từ lúc luyện chế Tập Lôi Bình đến bắt lôi nhét trong đầu Diệp Tố hiếm khi hỗn loạn như thế thần thức tiêu hao quá nhiều nàng gần như đã lâm trạng thái mất trí nhớ tạm thời
“Vậy cũng đã lợi hại ” Tông chủ Hợp Hoan Tông Ngô Nguyệt “Thiên Cơ Môn hổ là tông môn luyện khí sừng sững vạn năm”
Có tông chủ Hợp Hoan Tông chính miệng đóng dấu xác nhận các tu sĩ chung quanh tự giác gật đầu trong lòng thừa nhận Thiên Cơ Môn xác thật chút tài năng
“Luyện Tụ Lôi Bình thì thiên phú của Diệp Tố sợ chỉ là nhất Bách Thanh Bảng thôi ”
“Đừng nữa ngươi thấy luyện khí sư nào thể làm thứ ”
Đột nhiên hô lên hỏi Diệp Tố: “Tụ Lôi Bình bán ”
Hắn dứt lời thì bộ sân thi đấu đột nhiên an tĩnh xuống một nhịp ngay đó là nhiều tu sĩ cũng nhao nhao hỏi: “Có bán ”
“Xin bán” Diệp Tố cầm Tụ Lôi Bình từ tay Minh Lưu Sa “Một nửa nguyên nhân thể luyện chế thành công pháp khí chính là nhờ vận khí cách nào đảm bảo thể luyện một Tập Lôi Bình tương tự nữa”
Lời của luyện khí sư cũng tính là hiếm
nghĩ thì nàng thể luyện chế pháp khí nghịch thiên như thế cũng khó trách sét đánh khoa trương đến
“Diệp tiểu hữu tuổi còn trẻ tương lai” Phong Trần đạo nhân ôn hòa ông về phía vài bước quanh mọi đó một lần nữa cất giọng: “Hiện giờ tu chân giới chư vị thanh niên kiệt ở đây tương lai nhất định thể quét sạch ma tộc”
Ông vận linh lực truyền mấy câu xa tất cả mọi đều thể thấy niềm kỳ vọng chân thành của Phong Trần đạo nhân cảm xúc khỏi vì thế mà dâng trào bọn họ cũng là thanh niên hào kiệt
“Bởi vì Diệp Tố và Cốc Lương Thiên tiến giai khiến cho các cặp đấu khác ngừng đối chiến các vị chờ một lát chúng sẽ cho dọn sân thi đấu sạch sẽ để mọi thể tiếp tục” Phong Trần đạo nhân thành khẩn “Các tử đối chiến hãy nhân thời gian mà nghỉ ngơi cho ”
Trạng thái của Diệp Tố hiện tại đã nàng đạo Huyền Thiên Lôi cuối cùng đánh trúng hơn nữa linh khí trong linh phủ còn cực kỳ dư thừa vì nàng dám luyện hóa thêm thành linh lực của
Cốc Lương Thiên từ đằng xa tới khi thấy Diệp Tố thì đồng tử của khỏi co rụt tiến giai tuy thành công xóa bỏ lôi ngân nhưng cách nào xóa bỏ chuyện bản thân đã chủ động rời khỏi lôi đài
Diệp Tố cũng thấy nàng khẽ nhướng mắt cũng lời nào nhưng tay thì ngay lập tức lấy bút ký của Đồ Thế tiền bối cố ý lật lật mặt
Cốc Lương Thiên mới sét đánh thương còn hồi phục thấy động tác của nàng thì khí huyết dâng lên cuồn cuộn tay siết chặt lấy pháp trượng mới thể áp xuống cổ máu tươi trong cổ họng
Các trưởng lão và chấp sự của Côn Luân bận rộn xử lý các hố to trong sân thi đấu cùng sửa chữa lôi đài hỏng những khác thì nghỉ ngơi đả tọa ngay tại chỗ
“Lục Trầm Hàn mạnh” Diệp Tố đầu Du Phục Thời “Đệ đánh với phần thắng ”
Du Phục Thời nắm Khấp Huyết kiếm đưa ngang đến mặt Diệp Tố: “Hắn thắng ”
“Chờ đánh xong trận thì chỉ còn một trận nữa là sẽ kết thúc” Diệp Tố
“Đánh xong là thể về Thiên Cơ Môn ” Du Phục Thời đột nhiên hỏi
Diệp Tố sửng sốt: “Đệ về Thiên Cơ Môn ”
Một lúc lâu Du Phục Thời mới gật đầu: “……Ừ”
Sau khi tông môn đại bỉ kết thúc và khi Luân Chuyển tháp ở giữa đấy hẳn là sẽ một đoạn thời gian để chuẩn
“Được thi xong chúng sẽ trở về” Diệp Tố đồng ý
Chờ khi sân thi đấu khôi phục như ban đầu thì trời đã sáng một ngày mới đến
Các trận đối đầu tạm dừng đó đều bắt đầu một lần nữa
Đối thủ của Nhan Hảo là Ninh Thiển Dao vốn nàng đã chiếm thế thượng phong nhưng lần khi bắt đầu thì nàng phát hiện kiếm của Ninh Thiển Dao rõ ràng mạnh hơn nhiều
…… máu của Huyền Âm chi thể
Nhan Hảo đen mặt Ninh Thiển Dao nhất định đã bôi máu của lên kiếm trong lúc tạm ngừng Tuy nhiên nàng cách nào chất vấn nàng vì đại bỉ cũng quy định cho kiếm uống máu
Mà chỉ riêng kiếm của Ninh Thiển Dao mạnh hơn mà nàng còn tung vài món pháp bảo khiến ảo thuật của Nhan Hảo cách nào triển khai
“Đánh xong sớm đỡ phát sinh ngoài ý ” Ninh Thiển Dao bổ xuống một kiếm phá vỡ ảo thuật của Ninh Thiển Dao khi hai thoáng lướt qua thì nàng nhỏ giọng với Nhan Hảo
Tông chủ Hợp Hoan Tông ở đài cao xem đến mi mắt ngừng giật giật bà đã đưa cho Nhan Hảo ít pháp bảo là một tông chi chủ đồ trong tay Ngô Nguyệt bà thứ nào là kém cỏi
Kết quả Ninh Thiển Dao mỗi lần tay là lấy một pháp bảo quý hiếm mạnh hơn thứ trong tay Nhan Hảo mấy lần
Ngô Nguyệt sờ sờ khuyên tai của là Nặc Linh Châu lần chỉ là món khai vị thôi
Đều là tử Thiên Cơ Môn nhưng từng thấy Diệp Tố lấy pháp bảo gì bao giờ dùng pháp khí thì cũng đều là do tiểu nha đầu tư luyện chế Ninh Thiển Dao những là Huyền Âm chi thể mà còn nhiều pháp bảo vượt trội các đại tông như
Ảo thuật của Nhan Hảo mạnh hơn chăng nữa cũng thể thắng nổi pháp bảo chuyên khắc nàng cầm cự một canh giờ cuối cùng cũng Ninh Thiển Dao chém một kiếm rơi xuống lôi đài
“……” Nhan Hảo bò dậy từ mặt đất hít một thật sâu dùng hết sức bình sinh để khống chế cảm xúc của bản thân
Xong nàng đã mất cơ hội để Luân Chuyển tháp
Ninh Thiển Dao bước xuống từ lôi đài: “Xin cô thương ”
Nhan Hảo thấy Ninh Thiển Dao tới liền lui về vài bước: “Bị thương khi đối chiến là hết sức bình thường”
“Ta biết cô sẽ thấy thắng gì vẻ vang khi dùng nhiều pháp bảo như đối phó cô” Ninh Thiển Dao khẩn thiết “Ta chỉ là cố gắng giành thêm một vị trí như sư phụ và chưởng môn sẽ càng vui mừng hơn”
“Nếu nhớ lầm thì ngươi đã dùng thân phận Vô Danh Tông để tham gia tông môn đại bỉ” Nhan Hảo mở quạt lông hồng phấn che nửa mặt “Còn việc dùng pháp bảo thì chẳng gì là thắng vẻ vang cả ngươi bao nhiêu thì thể dùng bấy nhiêu giờ đại tông chúng cũng từng dùng pháp bảo để thắng tán tu”
Ninh Thiển Dao còn gì nữa nhưng Nhan Hảo đã xoay chạy về phía lôi đài của Du Phục Thời và Lục Trầm Hàn
Thua thì cũng thua Nhan Hảo nàng thắng thì thua việc cấp bách mắt vẫn là xem hai vị sư Thiên Cơ Môn thi đấu
Nhan Hảo ở giữa hai lôi đài đầu tiên chào hỏi với nhóm Từ Trình Ngọc đó liền một mắt xem Du Phục Thời một mắt xem Dịch Huyền
Bất quá Dịch Huyền mới thăng cảnh giới những đối thủ căn bản đánh
Tuy nhiên phía Du Phục Thời và Lục Trầm Hàn bên thì khói thuốc súng mỗi lúc một dày đặc
Diệp Tố đang ở lôi đài ngửa đầu lên
Lúc đây Khấp Huyết kiếm đang Du Phục Thời nắm trong tay Lục Trầm Hàn ở đối diện hẳn là do hôm qua đã lĩnh giáo qua nên khi lên đài liền rút kiếm chút nào nương tay mà tấn công trực diện về phía Du Phục Thời
Kiếm ý của Côn Luân huyền diệu khó lường Cô Thương kiếm của Lục Trầm Hàn bao phủ bởi thương băng liệt ý một kiếm chém xuống thì các tu sĩ vây xem xung quanh liền thể cảm nhận một cổ sát khí lạnh thấu xương
Từ thời khắc Du Phục Thời cầm kiếm thì mày Diệp Tố liền nhăn từng thả lỏng lúc nàng từng tò mò bộ dáng cầm kiếm của tiểu sư hiện giờ bỗng nhiên cảm thấy Khấp Huyết kiếm tự động thủ vẫn hơn
“Kiếm ý của Lục Trầm Hàn còn mạnh hơn so với hôm qua” Từ Trình Ngọc đang xem ở ghế bỗng nhiên lên tiếng đã từng Cô Thương kiếm đả thương nên mẫn cảm với kiếm ý của Lục Trầm Hàn
“Chắc là cảm thấy Du công tử khó đối phó” Mã Tòng Thu suy đoán “Cho nên mới xuất lực”
Từ Trình Ngọc lắc đầu sang Ninh Thiển Dao ở đằng xa như suy tư gì đó nàng đã bắt đầu chuẩn đối chiến với Lữ Cửu
Đêm qua mọi đều đả tọa nghỉ ngơi tại sân thi đấu Từ Trình Ngọc phát hiện Ninh Thiển Dao và Lục Trầm Hàn mặt suy đoán lẽ Lục Trầm Hàn đã lau Huyền Âm chi thể lên thân kiếm
Nếu thì chỉ trong một đêm kiếm ý thể mạnh lên đến mức nửa trận của Du Phục Thời cùng Lục Trầm Hàn hôm qua cũng xem lúc Lục Trầm Hàn rõ ràng cũng hề áp chế thực lực nhưng Du Phục Thời vốn chỉ là một Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh mà cũng hề rơi xuống thế hạ phong
Sắc mặt của Từ Trình Ngọc vẫn như cũ tái nhợt do thương còn lành nhưng trong mắt lúc xẹt qua một tia thất vọng thất vọng đối với Lục Trầm Hàn cũng thất vọng chính bản thân
Máu của Huyền Âm chi thể là thứ nhưng từ một khắc Lục Trầm Hàn bôi thứ đố lên kiếm thì bản tâm duy kiếm đã dao động
Bại bởi một như Từ Trình Ngọc đối với chính cũng thất vọng Đồng thời trong lòng Từ Trình Ngọc một lần nữa bừng cháy lên chiến ý thua một dao động bản tâm như
“”
Mã Tòng Thu đầu liền dọa nhảy dựng đại sư của bỗng nhiên nhắm mắt bắt đầu ngộ đạo
Trong số các tu sĩ xem xung quanh một trưởng lão của một tông môn nhịn mà lầm bầm một câu: “Các tử năm nay làm mà cứ tùy tùy tiện tiện là ngộ đạo tiến giai ”
Nếu so sánh với thì tu sĩ các thế hệ cần sống nữa đều hổ thẹn mà chết hết
Trên lôi đài Du Phục Thời đang khẽ di chuyển theo một vận luật độc đáo tránh thoát kiếm ý của Lục Trầm Hàn nắm Khấp Huyết kiếm cổ tay nhẹ nhàng run một cái thân kiếm liền giống như sống dậy nhẹ điểm mũi chân phi thân về phía đối diện mũi kiếm nhanh như cắt chỉ thẳng yết hầu Lục Trầm Hàn
Hắn dùng kiếm ý khi kéo gần cách của hai thì liền dùng Khấp Huyết kiếm liên tục đâm chém
Điều cho Lục Trầm Hàn cơ hội cầm kiếm từ bên chém thân Khấp Huyết kiếm cùng lúc đó nghiêng thân đè Cô Thương kiếm kéo dọc theo thân Khấp Huyết kiếm cho đến khi đụng chuôi kiếm
Hai cách cực gần hai tay của Lục Trầm Hàn vốn dĩ nắm Cô Thương kiếm thì đột nhiên một bàn tay buông lòng bàn tay ẩn chứa linh lực của Hóa Thần kỳ duỗi tay đánh thẳng ngực Du Phục Thời
Diệp Tố nhịn tiến lên một bước nàng vốn bất luận cảm xúc dao động nào khi bản thân đối chiến mà khi thấy một màn cách nào khống chế mà lo lắng
Tiểu sư ngày thường lười phản ứng nhất định thể tránh công kích của Hóa Thần kỳ cho dù Du Phục Thời hẳn là một vị đại năng nào đó chuyển thế chăng nữa
Lúc Du Phục Thời chợt khom lưng né thoát một chưởng của Lục Trầm Hàn đó nâng lên một chân vòng chân đá thật mạnh qua đầu đạp nắm tay của kéo cách giữa hai
Lục Trầm Hàn chỉ cảm thấy cánh tay trái tê rần linh lực đảo ngược mà một Nguyên Anh hậu kỳ đá trúng
Gương mặt tuấn trong nháy mắt trở nên lạnh băng linh lực bùng nổ nắm lấy Cô Thương kiếm xoay tay bổ xuống một kiếm một kiếm mang theo kiếm ý thị huyết lạnh lẽo chém xuống chính diện Du Phục Thời
Từ một kiếm thể thấy Lục Trầm Hàn một kiếm phá vạn vật trong tương lai
Giờ phút Du Phục Thời đang cúi đầu Khấp Huyết kiếm tựa hồ đột nhiên thất thần chú ý kiếm ý đang chém tới
Ngực Diệp Tố nhảy dựng một nhịp thật mạnh nàng quá rõ tật của tiểu sư thất thần liền thất thần ngủ liền ngủ
Nàng sải một bước xông lên lôi đài mang Du Phục Thời xuống thua một trận đấu mà thôi dù cũng đã nắm cơ hội tiến Luân Chuyển tháp
Một kiếm của Lục Trầm Hàn quá mức lóa mắt chấn động ngay cả Tân Thẩm Chi cách đó xa đều tự chủ kích chiến ý
Mọi chung quanh đều nín thở trong vô thức chờ đợi kết quả của một kiếm
Diệp Tố đã tới gần lôi đài nhưng đột nhiên chợt dừng ngửa đầu Du Phục Thời trong mắt hiện lên ý
Đệ đang thất thần
Kỳ thật đây là việc phát sinh trong nháy mắt khi mọi đều tưởng Du Phục Thời sẽ loại thì bỗng nhiên động
Tay Du Phục Thời nắm chuôi Khấp Huyết kiếm tay trái nắm thân kiếm nhẹ nhàng kéo một cái cổ bạc mà kéo từ đó lộ bộ dáng thật sự của Khấp Huyết kiếm
— Cổ bạc ngờ là vỏ kiếm mà là lưỡi kiếm