Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 123
Lôi điện chớp lóe nhưng hề bất kì thanh âm nào điều ngược càng khiến cho bầu khí trở nên ngưng đọng bất an ai biết một kích cuối cùng khi nào sẽ giáng xuống
“Pháp khí của đại sư tỷ còn luyện thành ” Tây Ngọc ở đằng xa nôn nóng lên sân thi đấu thậm chí đến cả tóc rối cũng thèm quan tâm chiếc gương nhỏ trong tay cũng sắp bóp nát
Không giống với mọi xung quanh ba Thiên Cơ Môn đều biết Diệp Tố nhất định sẽ ở thời khắc mấu chốt làm chuyện vô ích tỷ quyết định luyện khí lúc nhất định là nguyên nhân nào đó
“Hằn là sắp xong ” Minh Lưu Sa phát hiện tốc độ tay của đại sư tỷ đã dần chậm
“Đại sư tỷ nhất định sẽ thành công” Hạ Nhĩ tuy rằng cũng sốt ruột nhưng nhóc luôn niềm tin tuyệt đối Diệp Tố thế nên khẩn trương đến mức như hai còn
Đứng bên cạnh ba còn Du Phục Thời còn đối chiến xong với Lục Trầm Hàn thì đã kêu tạm ngừng
Lúc Du Phục Thời trong đám khó lúc lười nhác dáng thẳng tư thế đ ĩnh bạt Chẳng qua một tay của vẫn luôn xoay tới xoay lui Vụ Sát Hoa cổ tay còn ngẫu nhiên linh lực ở đầu ngón tay sẽ vô ý tiến trong Vụ Sát Hoa cuối cùng biến mất thấy tăm
Bỗng trong đám mây bầu trời thoáng hiện một tia sáng của lôi kiếp chói lóa cơ hồ chiếu sáng cả một vùng như ban ngày theo sát đó là tiếng sấm vang tận trời cao một đạo Huyền Thiên Lôi màu tím đậm mang theo khí thế hủy thiên diệt địa bổ thẳng xuống Diệp Tố
Các tu sĩ chung quanh thấy một màn đều nín thở chằm chằm đạo lôi đó tất cả theo bản năng lùi về hơn nữa thậm chí trong nháy mắt đầu óc trở nên trống rỗng nếu đổi thành bọn họ gặp Huyền Thiên Lôi với uy lực khủng khiếp như thì chỉ sợ chỉ một kết quả
—— thân vẫn đạo tiêu
Thời khắc Huyền Thiên Lôi đánh xuống thì ánh sáng tím phát từ nó khiến mọi còn thấy rõ tình huống sân thi đấu nữa hình bóng của Diệp Tố như lôi quang nuốt chửng
Từng trận hút khí ngừng vang lên trong đám Diệp Tố hầu như bất kì cơ hội phản kháng nào
Thế nhưng cảnh tượng trong lôi quang lúc hề giống với tưởng tượng của mọi
Trong nháy mắt Huyền Thiên Lôi giáng xuống thì Diệp Tố cũng thành xong nét bút cuối cùng thành phù trận ở miệng bình ngay đó hai tay nàng liền nâng bình lên đỉnh đầu
Huyền Thiên Lôi ngay cả các pháp bảo tránh lôi đều thể bổ nát thì làm thể để cái bình trông bình thường mắt nó lập tức đánh xuống đỉnh đầu Diệp Tố thậm chí còn cố ý đánh thẳng xuống miệng bình xé chiếc bình thành trăm mảnh
Lôi kiếp tiến thì bình màu trắng trong tay Diệp Tố lập tức nóng lên các tia sét ngừng đảo quanh bốn phía của bình giật đến tay Diệp Tố đều tê dại phát đau
Dù thì Diệp Tố cũng hề buông tay ánh mắt nàng lộ một tia hưng phấn: Có tác dụng
Huyền Thiên Lôi thể nào ngờ tới cái bình dùng để ngăn cản nó mà ngược tựa như đang hút nó trong khi thấy tình huống thì nó ngay lập tức nhân lúc bản thân còn tiến bình thì liền bắt đầu chếch tẩu thoát khỏi bình
Cơ hội như Diệp Tố làm thể bỏ lỡ nàng hạ bàn tay nắm bình xuống ngang với ngực một tay khác phóng thích một tầng thần thức mỏng bao lấy bàn tay đó nắm lấy Huyền Thiên Lôi
Huyền Thiên Lôi to như đầu của một đứa bé một bàn tay Diệp Tố cầm nó nhưng nàng thành công giữ nó nhưng ngay lúc đó Huyền Thiên Lôi tấn công nàng nàng điện giật một phát lạnh thấu tim đầu óc trong phút chốc trống rỗng tay theo bản năng liền lơi lỏng
Khi nàng hồn thì Huyền Thiên Lôi cũng đã sắp chạy thoát nó đang chậm rãi rút từ miệng bình
Chỉ chạm nó một chút mà đã giật thành như Diệp Tố thể tưởng tượng nổi đạo Huyền Thiên Lôi đánh lên thì sẽ kết cục gì
Chắc nàng sẽ trực tiếp gặp tổ tông
Diệp Tố cắn răng sờ sờ túi Càn Khôn còn một viên linh thạch nào tất cả đã nàng dùng sạch sẽ
À vẫn còn một viên linh thạch
Diệp Tố lấy viên linh thạch màu tím khỏi túi Càn Khôn chút nỡ dùng đây là tiểu sư cho nàng nàng vốn cất giữ
nếu hiện giờ dùng nàng chỉ một con đường chết
Diệp Tố nắm viên linh thạch tím trong tay còn kịp thực hiện luyện hóa thì linh khí bàng bạc đã cuồn cuộn vọt linh phủ của nàng khiến nàng ngốc trong giây lát
Đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận linh khí nồng đậm đến mức như cả chìm trong biển linh khí
Tay Diệp Tố dùng sức siết chặt viên linh thạch hơn linh khí trong nháy mắt tràn đầy linh phủ nàng nhân cơ hội một lần nữa vận hết sức nắm lấy Huyền Thiên Lôi nhét nó trong bình
Lúc các tia sét của Huyền Thiên Lôi cọ sát với thành bình phát tiếng ầm vang dữ dội cùng với các tia lửa điện ngừng phát lấy chiếc bình trắng trong tay Diệp Tố làm trung tâm thì trong nháy mắt một vòng ánh sáng chói lọi đột nhiên bộc phát cần đến những đang quang sát gần sân thi đấu mà ngay cả các tu sĩ những ngọn núi gần đó cũng chấn động
Các tu sĩ vây xem theo bản năng giơ tay lên che mắt vài thậm chí kích phản ứng khi công kích theo bản năng thả chuông linh lực phòng hộ
Chỉ vài thấy rõ trong vòng sáng chói lọi đó đạo Huyền Thiên Lôi như là tóm cổ lôi xuống từ mây lôi kiếp biến mất
Diệp Tố giữa trung tâm của vòng sáng riêng gì tay mà cả thân thể đều vô số tia sét đánh trúng nướng cháy thành than nhưng nhờ linh lực dư thừa mà nàng liền nhanh chóng tiến hành chữa trị lặp lặp như thế miễn cưỡng bảo vệ bản thân
Các đại tông chủ Huyền Thiên Lôi kéo xuống: “……”
Mây lôi kiếp tới nhanh mà cũng nhanh lúc biến mất thậm chí còn nhanh hơn khi xuất hiện phảng phất khiến lờ mờ cảm thấy dường như nó đang chạy chối chết
Diệp Tố ngã mặt đất tay vẫn nắm chặt chiếc bình màu trắng đang ngừng lay động tia lôi điện xẹt lấp lánh
Nếu mặt nàng lúc thì chỉ cần cúi đầu sẽ thể phát hiện chỗ miệng bình một pháp trận cực nhỏ đang vận hành hoặc là bộ đế bình thân bình chỗ nào cũng khắc đầy các loại trận pháp như ẩn như hiện
Diệp Tố đậy nắp bình một hồi lâu bình trắng mới an tĩnh nàng đổi sang dùng tay cầm bình Diệp Tố xuống tay trái thì thấy lòng bàn tay đã cháy đen một mảnh thịt trong lòng bàn tay đều đã nướng cháy thậm chí xương ngón tay cũng hiện rõ mồn một
Diệp Tố mặc đổi sắc vận chuyển linh lực đến bàn tay trái lực lực nồng hậu phủ lên thì vết cháy liền nhanh chóng khép vảy vết thương rơi xuống khôi phục như lúc ban đầu
“Lôi kiếp biến mất ”
Mọi vội vàng vị trí giữa sân thi đấu thấy Diệp Tố đang đất một bàn tay của nàng nắm một cái bình trắng kỳ quái một bàn tay buông lỏng bên cúi đầu mặt đất biết đang thanh tỉnh
“Nàng mà còn sống”
“Tiến giai thành công ”
“Đạo lôi biến mất chút kỳ quái”
“Thứ trong tay nàng là cái gì Sao còn ……tia sét”
Lúc Du Phục Thời im lặng lướt qua mọi bước nhanh về phía trung tâm sân thi đấu dừng bên cạnh Diệp Tố vẫn lời nào chỉ là khom lưng vươn một tay của về phía nàng tựa như Diệp Tố vẫn dắt
Trước mắt Diệp Tố bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay thon dài xinh nàng nó chằm chằm cố gắng áp xuống thức hải đang cuồng trong linh phủ vốn dĩ Nguyên Anh nàng tạo thành từ thần thức đã sớm đánh tan dung nhập giữa thức hải linh phủ của nàng đã mở rộng hơn gấp đôi so với quá khứ thức hải cũng lớn hơn ít
Linh khí trong viên linh thạch tím nồng đậm quá mức khiến Diệp Tố thể để nó phiêu đãng tán loạn trong linh phủ của bởi vì nếu tiếp tục hấp thu chuyển hóa thành linh lực thì nàng sợ rằng bản thân khả năng sẽ ở tại chỗ nghênh đón một đám mây lôi kiếp khác đến tiếp tục nướng nàng
“Đệ đánh xong ” Diệp Tố ngẩng đầu nắm lấy tay Du Phục Thời lên
“Chưa xong” Du Phục Thời vẫn theo lệ thường ném thanh khiết thuật lên nàng quần áo Diệp Tố sạch sẽ mới lòng dừng tay
“Đệ cái ” Diệp Tố cầm bình trắng đưa đến mặt Du Phục thời thân bình chỉ còn sót một ít tia sét cách nào đả thương nữa
Du Phục Thời thẳng mắt Diệp Tố đó cúi đầu nhận lấy bình trắng lắc lắc: “Đây là cái gì”
“Bên trong nhốt một đạo lôi” Diệp Tố giải thích
Du Phục Thời lắc đầu: “Không cần của ngươi”
Hắn cần Diệp Tố cũng ép buộc giữ thì thể nào cũng sẽ chỗ hữu dụng cùng lắm thì nàng luyện lôi
Diệp Tố ngẩng đầu dậy thì các tu sĩ đang ngoài sân thi đấu lập tức đều tập trung ánh mắt lên trán của nàng lôi ngân
Tiến giai thành công
“Ta biết ngay đại sư tỷ nhất định sẽ thành công mà” Hạ Nhĩ lập tức hô to vọt trong sân
“Chúng cũng nhanh nào” Minh Lưu Sa theo sát đó cùng với Tây Ngọc phi thân trong sân thi đấu
Ba chạy đến nơi thì vô ý đẩy Du Phục Thời ôm chầm lấy Diệp Tố hô vang đại sư tỷ đại sư tỷ
Tiểu sư thấy đẩy thì hai mày chau xoay kéo ba chính đoạt vị trí bên Diệp Tố
“Đại sư tỷ tỷ luyện pháp khí gì thế Cho tụi xem với” Lời của Minh Lưu Sa bỗng nhiên tuôn như suối hai mắt phát sáng
Tây Ngọc và Hạ Nhĩ cũng đồng thời gật đầu
“Nó thể thu lôi” Diệp Tố tính là quá lòng “Tuy nhiên thời gian luyện chế quá ngắn thành phẩm còn khá thô ráp lúc thu lôi tay sẽ thương về cơ hội tỷ sẽ sửa ”
“Thu thu lôi” Minh Lưu Sa chút hoài nghi lỗ tai của
“ ” Diệp Tố đưa bình trắng trong tay cho “Mấy đứa đừng mở bên ngoài bình thôi”
Ba lập tức vây quanh bình nghiêm túc nghiên cứu
Tân Thẩm Chi thụi thụi đồ của : “Đi lẹ”
Dịch Huyền đầu sư phụ của đó liền lập tức phi thân nhảy vài bước vọt trong sân thi đấu
Cùng lúc đó các vị thân truyền tử của Ngũ Hành Tông và Hợp Hoan Tông cũng sôi nổi chạy đến chúc mừng Diệp Tố tiến giai thành công
Từ Trình Ngọc chậm chân hơn một chút thân thể của còn khôi phục thể kiên trì sân xem thi đấu đã là cực hạn cho nên Mã Tòng Thu và Chu Vân mỗi ngươi cắp một bên nách của xách theo chạy như bay tới
“Diệp Tố còn tưởng cô chịu nổi nữa đấy” Liên Liên đánh giá nàng từ xuống “Lần tóc đốt trụi ”
“Ta dùng linh lực chữa trị” Diệp Tố giải thích dùng viên linh thạch tím đó xong linh lực cả nàng chỗ phát ti3t nên tiên liền dùng nó để chữa trị cả thân thể của
“Ta thì lần đầu tiên thấy luyện khí lôi kiếp” Mai Cừu Nhân cảm thán “Luyện khí sư các đều thích tìm k1ch thích như ”
Đệ tử của các đại tông đều đang chúc mừng tử của một môn phái vốn dĩ đã sắp phế tông rõ ràng lần đại bỉ năm nay Lục Trầm Hàn vốn là kẻ chọn là lóa mắt nhất trong số chúng tử là khả năng cao nhất đạt giải quán quân mà lúc trong sự chú ý của mọi
Thậm chí Cốc Lương Thiên mới tiến giai thành công lôi ngân trán đã tiêu tán thì càng một ai nhớ tới
“Diệp tiểu hữu ngươi làm né tránh đạo Huyền Thiên Lôi đó” Phong Trần đạo nhân bỗng nhiên lên tiếng hỏi “Pháp khí ngươi luyện chế là thứ gì”
Điều ông hỏi cũng chính là nghi vấn trong lòng mọi tất cả tu sĩ đều về phía Diệp Tố chờ câu trả lời của nàng
“Tụ Lôi Bình đạo lôi đó đã thu trong bình” Diệp Tố chút nào giấu giếm “Vận khí nên đã luyện chế pháp khí thành công”
Mọi thì đều khỏi trợn mắt há mồm đặc biệt là những luyện khí sư hằng ngày vỗ ngực tự xưng lợi hại nàng biến một chuyện mà ai cũng nghĩ là thể thành hiện thực tất cả mọi đều ngốc
Nàng chỉ là một luyện khí sư nho nhỏ dựa chứ
Sắc mặt của mấy Trảm Kim Tông đều cực kì khó coi
Ngược trong lòng tông chủ Phá Nguyên Môn chỉ một suy nghĩ duy nhất: Lần cược đúng chỗ
“Đệ tử Thiên Cơ Môn lợi hại như ”
“Dù cũng là Thiên Cơ Môn tuy rằng đã từng suy sụp nhưng luyện khí sư môn phái bọn họ thế hệ nào cũng đều xuất hiện thiên tài”
Các tu sĩ chung quanh bỗng nhiên bắt đầu tự động nhớ quá khứ huy hoàng của Thiên Cơ Môn tựa hồ chỉ như bọn họ mới thể giảm bớt nỗi khiếp sợ trong lòng