Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 12
Sau khi hai bên quyết định hợp tác Diệp Tố cùng sư sư vây quanh Xích Bọ Ngựa “bình phẩm” nó từ đầu đến đuôi
“Chi đã xích hóa mặt răng cưa sắc bén ở cuối răng cưa còn móc câu nhỏ” Tây Ngọc khom lưng gõ gõ chi của Xích Bọ Ngựa “Thích hợp dùng để luyện đao”
“Đáng tiếc là đầu đã kiếm đâm thủng bằng lấy nó để luyện chế giáp hộ thân cũng tồi” Hạ Nhĩ vòng sang bên cạnh nâng lên cánh của Xích Bọ Ngựa “Lớp cánh trong mỏng nhẹ màu dần về đuôi cánh cũng đỏ tím dần thể dùng để luyện chế lưới săn”
Bên Minh Lưu Sa cũng chui bụng Xích Bọ Ngựa lấy một thanh chủy thủ c ắm một nhát ngay đó lấy một chai đựng chất nhầy từ vết đâm chảy
Diệp Tố bên cạnh giải thích cho Lữ Cửu: “Đó là Xích Dịch dùng để miêu tả hoa văn pháp khí lấy ngay tại chỗ sẽ hiệu quả nhất”
Lữ Cửu như đang tiếng trời: “……”
Thường thì nàng sẽ thu xác yêu thú trong túi Càn Khôn chờ khi khỏi bí cảnh sẽ trực tiếp bán cho tài liệu hành nào gặp qua tình cảnh như thế bao giờ
“Các ngươi còn hiểu mấy thứ Gần bằng với luyện khí sư của mấy tài liệu hành ” Lữ Cửu với Diệp Tố
“Chúng chính là luyện khí sư” Diệp Tố nghiêng đầu tùy ý “Mấy thứ cần nắm rõ”
Nói đúng hơn là bởi vì Thiên Cơ Môn bao nhiêu tài liệu nên các tử chỉ thể cả ngày dựa gặm thư tịch để giải tỏa khát vọng luyện chế pháp khí
Lữ Cửu: “”
“Các ngươi……” Lữ Cửu nhóm Diệp Tố thật lâu rốt cuộc nhịn mà hỏi nghi hoặc trong lòng “Không là phù sư ”
Lúc bọn họ đối phó với Xích Bọ Ngựa tay đã quăng nhiều phù chú như thế hơn nữa nàng còn từng chính mắt thấy Diệp Tố vẽ phù mà cũng đúng lúc nãy Diệp Tố còn ngự cả kiếm
Lữ Cửu hồ đồ
“Không đó chỉ là nghề tay trái để mưu sinh thôi” Diệp Tố chỉ chính cùng sư sư “Chúng đều là luyện khí sư chân chính đấy”
Lữ Cửu trầm mặc chỉ là nghề tay trái để mưu sinh thôi các phù sư cực nhọc khổ luyện vẽ phù chú lời chắc sẽ thành một dòng sông mất
“Đại sư tỷ kế tiếp chúng ” Tây Ngọc thu Xích Bọ Ngựa túi Càn Khôn cùng với Minh Lưu Sa và Hạ Nhĩ bước về phía Diệp Tố
Diệp Tố nghĩ nghĩ : “Xích Bọ Ngựa thường sinh sống ở gần nơi Nguyệt Thảo Nguyệt Thảo thể dùng để luyện đan”
Lữ Cửu trợn mắt tin : “Chẳng lẽ ngươi còn hiểu về luyện đan”
“Lữ đạo hữu đùa chỉ là thấy qua sách mà thôi Nguyệt Thảo là tài liệu mà đan tu thường dùng định hái một ít đem ngoài bán lấy tiền” Diệp Tố một lần nữa nhắc nghiêm túc “Luyện khí mới là nghiệp lớn của bọn ”
……
Lữ Cửu mang bọn họ đến nơi ban đầu gặp Xích Bọ Ngựa Diệp Tố lần theo dấu vết quả nhiên tìm một mảnh Nguyệt Thảo nhỏ
Nguyệt Thảo thân màu tím nhạt là một loại linh thảo đan tu thường dùng chỉ sinh trưởng trong các loại bí cảnh nhưng bí cảnh lớn bé đều nên tính là dược liệu quý hiếm gì
Bất quá đối với Diệp Tố mà thể kéo một chút lông dê thì chút nào chút đó dù đồ trong bí cảnh đều là vô chủ
“Phải dùng lưỡi hái chuyên dụng mới cắt ” Hạ Nhĩ xổm xuống quan sát rễ của Nguyệt Thảo với mọi
Tây Ngọc nhấc tay: “Muội lưỡi hái”
Minh Lưu Sa chậm rì rì : “Đệ cũng ”
Diệp Tố lướt qua chung quanh: “Phiền Lữ đạo hữu ở đây canh gác cho chúng một chút”
Lữ Cửu tất nhiên là chối từ nàng tò mò hỏi: “Các ngươi làm gì”
“Luyện lưỡi hái” Từ lòng bàn tay Diệp Tố hiện một luồng linh hỏa
Cùng lúc đó trong tay ba còn cũng toát linh hỏa Minh Lưu Sa thậm chí còn cố ý làm linh hỏa của chạy một vòng tròn
Ai nấy cũng đều biết chơi lửa giỏi nhất chính là đan tu và luyện khí sư
Lữ Cửu ngậm miệng đang ngừng há hốc nãy giờ lúc nàng mới cảm giác những thật sự là luyện khí sư
Luyện lưỡi hái cần quá nhiều kỹ xảo so với luyện pháp khí đơn giản hơn nhiều Diệp Tố thậm chí thể luyện hai thanh lưỡi hái cùng lúc
Linh khí trong bí cảnh dư thừa linh hỏa của bốn so với càng mạnh mẽ đến một khắc đã thể luyện xong huyền thiết thành lưỡi hái
Diệp Tố giơ tay tiếp lấy hai thanh lưỡi hái trong trung đưa một thanh cho Lữ Cửu: “Lữ đạo hữu mời”
Vì thế năm mỗi tay cầm một lưỡi hái vùi đầu cắt lấy cắt để Nguyệt Thảo
Mà giờ phút ở những nơi khác trong bí cảnh các tu sĩ sớm đã đánh đến tối tăm mặt mũi
……
Sau khi năm cắt xong Nguyệt Thảo đoàn tiếp tục về hướng ngược với khi đến đường gặp mấy đầu yêu thú đều là cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ hoặc hậu kỳ Lữ Cửu cầm kiếm đối phó bọn chúng trong khi Diệp Tố cùng các sư phụ trách âm thầm ném phù đánh lén mọi chuyện cũng khá thuận lợi
Bầu trời trong bí cảnh hết tối sáng đoàn tính là quá chậm năm cơ bản hề dừng nghỉ ngơi chút nào
“Đại sư tỷ kìa” Hạ Nhĩ chỉ về phía “Là một phủ bỏ hoang”
Diệp Tố theo hướng tay Hạ Nhĩ cách đó xa một phủ đã sụp xuống hơn phân nửa mơ hồ thể trong quá khứ đã từng rộng lớn
Nói chung trong bí cảnh từ đến nay chỉ cần là địa phương từng trụ qua chắc chắn sẽ các đồ vật như pháp bảo linh đan vv tất nhiên cũng khả năng đã tu sĩ tiến đó cầm
“Qua đó thử xem” Diệp Tố
Đoàn bước nhanh về hướng phủ bỏ hoang mới cửa linh khí chung quanh liền bắt đầu vặn vẹo
Phế tích lúc nãy thấy từ đằng xa nay đã biến mất tăm Diệp Tố đầu đánh giá xung quanh phát hiện giờ đây bọn họ đang trong một huyện động tối tăm ẩm ướt
“Là cảnh trung cảnh” Thời gian rèn luyện của Lữ Cửu so với bọn họ dài hơn trong nháy mắt đã phản ứng
“Cảnh trung cảnh…… Có càng nguy hiểm” Hạ Nhĩ hỏi
“ nhưng bên trong khả năng bảo bối” Lữ Cửu nắm chặt kiếm cảnh giác chung quanh “Ta cũng chỉ là qua vài đại năng sẽ cố ý đem những đồ vật mà bản thân lưu đặt trong những bí cảnh tầm thường”
Tây Ngọc lắc đầu: “Việc đó hẳn là khả năng chúng tiến quá dễ dàng”
“Có lẽ đại năng bộ tu sĩ tiến bỏ mạng đây” Minh Lưu Sa chậm rì rì
……
Diệp Tố đảo qua một lượt dấu vết vách huy3t động khom lưng sờ s0ạng mặt đất đầu ngón tay dính lên vết máu: “Có khác đã tiến lâu đây”
Vài thử lối cũ nhưng nó đã biến mất thay đó là vách đá cứng ngắc
Không còn cách nào khác đoàn chỉ còn cách tiếp tục về phía Lữ Cửu là kiếm tu là lực công kích duy nhất trong năm nàng chủ động ở phía mọi còn bám theo
Đi một đoạn thì phía đột nhiên hiện ba lối rộng rãi Lữ Cửu đầu hỏi: “Diệp đạo hữu chúng lối nào”
Ba lối căn bản chúng gì khác Diệp Tố vốn định tùy ý chỉ đại một đường thì bỗng nhiên thấy từ lối bên truyền đến tiếng nhạc quen thuộc
“Đại sư tỷ hình như là Thương Trận của Vô Âm Tông” Hạ Nhĩ
Vô Âm Tông Vậy là Ninh Thiển Dao cùng Dịch Huyền cũng ở bên đó
Theo định luật vai chính ngã rẽ lẽ nguy hiểm nhưng nhất định cơ duyên hoặc thứ
“Tiểu sư cùng tiểu sư hẳn là cũng ở đó nếu bọn họ gặp nguy hiểm chúng thân là sư sư tỷ nên đến tương trợ” Diệp Tố từ ngữ nghiêm chính
Lữ Cửu xong lời của nàng đột nhiên trong lòng sinh một nỗi cảm động đây chính là tình nghĩa tông môn mà tán tu cách nào đó
Đoàn xoay lối bên nửa đường Lữ Cửu thấy ở lưng Tây Ngọc nhỏ giọng hỏi Diệp Tố: “Đại sư tỷ lát nữa chúng làm gì”
Chắc là liều mạng cứu tiểu sư tiểu sư của bọn họ Lữ Cửu nghĩ thầm
“Lát nữa khắp nơi xung quanh xem bảo bối gì liền chộp lấy mang ” Diệp Tố còn cẩn thận dặn dò: “Đừng nổi lên tranh chấp với tu sĩ khác nếu đánh lên tới thì dùng Mê Ngủ Phù ném mặt chúng nếu gặp yêu thú thì mau chạy chạy dùng Kim Cương Phù phòng thân rõ ”
Lữ Cửu đằng : “” Không là cứu tiểu sư tiểu sư
Càng về phía thì tiếng nhạc cũng càng lúc càng lớn rõ ràng là âm thanh dễ nhưng càng càng thấy thoải mái
Đây chính là bản lĩnh của âm tu âm tu lợi hại thậm chí thể giết chỉ với một âm
Khi bọn họ khỏi lối thì mới phát hiện bên trong là một vùng trời mới là một huy3t động cao chừng mười trượng cao là từng tầng đài tròn ở cùng là một dòng nước chảy sáp đèn bất diệt nối lơ lửng trong trung chiếu sáng rõ ràng thi thể các tu sĩ cùng yêu thú mặt đất
Các tử Vô Âm Tông đài cao nhất mỗi đang cầm pháp khí của bản thân hoặc thổi hoặc đàn ngừng tấu lên một khúc Thương Trận nhưng đối diện bọn họ là năm sáu rõ ràng là cao thủ Trúc Cơ hậu kỳ nét mặt bọn họ nhẹ nhàng trong khi bên dẫn đầu là Tân Hâm lỗ tai cũng đã đổ máu
Không riêng gì đài cao nhất bộ huy3t động đều đang đánh tu sĩ đánh yêu thú tu sĩ đánh tu sĩ……
“Đạo hữu Mê Ngủ Phù mua một trăm trung phẩm linh thạch một tờ Còn Tật Tốc Phù giới hạn cảnh giới ngươi xem tốc độ của nhanh Chính là do dùng phù đấy”
Diệp Tố ánh mắt đầu tiên liền thấy hoàng bào khô gầy tu sĩ quen thuộc mà chạy qua chạy những chỗ đang giao tranh đến cũng đều ngừng chào bán lá phù trong tay
“Đạo hữu phù chú giá nhưng sinh mệnh vô giá a Chỉ một trăm trung phẩm linh thạch thôi là ngươi thể làm yêu thú mặt hôn mê ngay mua một tờ thử xem”
Diệp Tố đầu Minh Lưu Sa: “Hắn còn dẻo miệng hơn cả ”
Minh Lưu Sa: “……”
“Tiểu sư cùng tiểu sư ở đằng ” Tây Ngọc mắt sắc thấy Dịch Huyền đang một đài cao một tay nắm kiếm che Ninh Thiển Dao
”Đó chính là sư sư của các ngươi” Lữ Cửu là kiếm tu đánh như cơm bữa dễ dàng miêu nị trong đó “Mấy tên kiếm tu lợi hại đều đang vây quanh bọn họ chắc là họ đang cầm thứ gì đó”
Diệp Tố nghiêm túc kĩ kiếm thuật của tiểu sư vẫn chỉ dựa bản năng huy kiếm ngăn cản hai gã kiếm tu đối diện vô luận là kiếm thuật thân pháp đều mạnh hơn biết bao nhiêu lần
Đạo bào màu đen Dịch Huyền đã còn chỗ nào lành lặn lộ áo trong màu trắng nhưng cũng đã nhiễm đỏ máu Ninh Thiển Dao vài lần tiến lên chống đỡ thế tấn công của kiếm tu đối diện nhưng đều kéo hộ ở
Cứ như kẻ tiến lên kéo vết thương Dịch Huyền tăng lên ít
Diệp Tố: “……”
Dương trưởng lão chỉ tiểu sư là thân truyền tử duy nhất thứ gì cũng đều dành cho nàng lần xuống núi nhất định thiếu pháp bảo phòng thân mấy cái kiếm tu cảnh giới Trúc Cơ tuyệt đối thể gây thương tổn tới nàng
……
Dịch Huyền cắn răng cho bản thân quỳ xuống một tay nắm kiếm chống mặt đất lên nhưng thành công
Một kiếm tu đang bao vây bọn họ thấy thế thì lạnh một tiếng giơ kiếm lên chém tới
“Tiểu sư ” Đôi mắt Ninh Thiển Dao ngập nước nôn nóng nhào tới Dịch Huyền chắn kiếm cho
“Keng ——”
Lữ Cửu ở phía chắn một kiếm của kiếm tu đối diện một kiếm tu khác thấy thế xông tới Diệp Tố chặn
Diệp Tố biết ngự kiếm nhưng biết kiếm thuật nên căn bản lấy kiếm dùng mà nàng chỉ là ngừng dán Kim Cương Phù lên
Tốc độ huy kiếm của đối phương làm nhanh bằng tốc độ dán phù của nàng đành trơ mắt nàng xông tới
Đầu ngón tay của Diệp Tố toát linh hỏa đâm thẳng về phía đôi mắt của kiếm tu đối phương theo bản năng ngửa tránh kết quả nghênh đón một chưởng của nàng
Kiếm tu cúi đầu lá phù ngực : “……”
Diệp Tố liếc gã kiếm tu đã hôn mê ngã xuống đất với ba đang vây xem: “Đập ”
Minh Lưu Sa Tây Ngọc cùng Hạ Nhĩ tức khắc ùa lên như đàn ong vỡ tổ dán phù đánh cướp kiếm phân công rõ ràng thập phần thuần thục phảng phất như đã làm trăm lần
Còn kiếm tu còn cảnh giới tuy rằng cao hơn Lữ Cửu một chút nhưng chiêu tàn nhẫn bằng nàng nên dần dần rơi thế hạ phong Diệp Tố thừa cơ quăng một tờ Mê Ngủ Phù qua
“Đại sư tỷ” Ninh Thiển Dao đợi nửa ngày cũng thấy kiếm chém xuống tới phát hiện thân thể nguyên bản cứng đờ của Dịch Huyền cũng dần thả lỏng nàng khỏi đầu mới phát hiện bốn Thiên Cơ Môn tới
“Đã lâu gặp” Diệp Tố vẫy vẫy tay chào hỏi đầu với ba Minh Lưu Sa: “Bảo vệ tiểu sư cùng tiểu sư ”
Hạ Nhĩ tích cực hưởng ứng: “Tới ngay”
Sau khi bọn họ tản Lữ Cửu lơ đãng qua hai kiếm tu đang hôn mê tức khắc lưng liền nổi lên mồ hôi lạnh kiếm chính là bản mạng thứ hai của kiếm tu mà hai tên kiếm tu mặt mũi bầm dập đã lấy mất kiếm thì chớ kiếm còn luyện chế thành xiềng xích trói gô bọn họ mặt đất
—— hiện giờ luyện khí sư đều bi3n thái như
Tác giả lời :
Diệp Tố: Có Không hề bi3n thái chút nào nha