Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 109
Diệp Tố cũng về phòng nghỉ ngơi ngay mà ngược hỏi trong một tháng nhóm Minh Lưu Sa đã làm gì Trảm Kim Tông và Toàn Điển Hành động tĩnh gì
“Dạo gần đây Toàn Điển Hành giảm giá các loại tài liệu nên hấp dẫn nhiều luyện khí sư” Tây Ngọc tay cầm gương soi “Bất quá cũng nhiều tu sĩ đã bắt đầu để ý đến Văn Đông tài liệu hành Hoàng Nhị Tiền đã bán số thú đan lúc tỷ giao đồng thời đã thả tin tức sẽ bán đấu giá Bát Kỳ Biến mọi đang hứng thú về việc đã thương lượng với Toàn Gia Anh chờ đại sư tỷ thi xong vòng hai sẽ bắt đầu bán đấu giá”
“Thiên Cơ Môn thì ” Diệp Tố hỏi “Có nào tìm tới đặt đơn luyện pháp khí với chúng ”
“Có” Minh Lưu Sa bên cạnh nàng nghiêm túc trả lời “Hơn nữa còn nhiều đặt là đằng khác”
“Có chuyện gì ” Diệp Tố thẳng mắt của nhị sư hỏi
“Quá nhiều đặt” Minh Lưu Sa lấy một chồng giấy “Đây là số đã liên hệ chúng luyện chế pháp khí đã từ chối phần lớn chỉ để hai mươi đơn”
Hắn Diệp Tố cũng liền hiểu rõ
Muốn luyện chế pháp khí cần ít tài liệu nếu Thiên Cơ Môn nhận hết số đơn thì cần số lượng tài liệu lớn Trong quá khứ giả dụ Văn Đông đủ tài liệu thì Thiên Cơ Môn chỉ cần linh thạch trong tay là thể sang tài liệu hành khác để mua thậm chí đến Toàn Điển Hành cũng hiện tại mắt Toàn Điển Hành gần như lũng đoạn nguồn cung tài liệu bọn họ chắc chắn sẽ bán cho Thiên Cơ Môn nên nếu nhận đơn mà pháp khí thể luyện chế thì tên tuổi của Thiên Cơ Môn gượng dậy bao lâu sẽ ảnh hưởng
Diệp Tố lật lật mấy đơn mà Minh Lưu Sa giữ tài liệu yêu cầu đều là loại Văn Đông tài liệu hành thể cung cấp phần lớn đều là những tài liệu thường gặp
“Pháp khí cơ bản” Diệp Tố trả xấp đơn cho Minh Lưu Sa “Có thể làm số pháp khí cơ bản cũng Phá Nguyên Môn vẫn nhân mạch chờ khi bán xong Bát Kỳ Biến tỷ sẽ đưa linh thạch cho Hoàng Nhị Tiền để gom góp tích trữ tài liệu”
Minh Lưu Sa gật đầu: “Đại sư tỷ tỷ về phòng nghỉ ngơi ”
“Sau khi tông môn đại bỉ kết thúc chúng sẽ ngoài tự tìm tài liệu” Diệp Tố dậy với các sư sư trong viện: “Một cái tài liệu hành mà thôi bóp cổ chúng ”
“Có đại sư tỷ ở đây Thiên Cơ Môn chúng nhất định thể trở đỉnh cao” Hạ Nhĩ chút do dự “Chờ đại sư tỷ trong vòng trăm năm phi thăng thành thần thì tên nào dám chọc đến Thiên Cơ Môn nữa Sợ là nghĩ cách nịnh bợ chúng còn kịp”
Diệp Tố tứ sư nổ về nàng thì bật bất quá nàng nhớ tới lời Phong Trần đạo nhân đại điện lúc nãy
Tu sĩ Linh Lung Cốt chỉ trong vòng trăm năm đã lên đến cảnh giới Độ Kiếp kỳ đó thì
Nàng nhớ biểu tình của Phong Trần đạo nhân và các tông chủ khác tu sĩ đó hẳn là đã phi thăng
Cảm xúc của tông chủ Ngũ Hành Tông lộ rõ ràng nhất đó là khát khao cũng hâm mộ
Quay trở phòng Diệp Tố bắt đầu nhập định
Tuy rằng đã tiến giai lên Nguyên Anh hậu kỳ nhưng linh phủ của nàng trống rỗng bản thể Nguyên Anh cũng may mọi xung quanh phát hiện gì dị thường
Diệp Tố trong linh phủ đã lớn hơn vài lần so với linh lực cũng nồng đậm hơn Kim Đan kỳ
Nàng mảnh thức hải một lúc lâu đó bỗng nhiên điều khiển thần thức khơi chúng lên từ trong thức hải ngừng ngưng tụ cuối cùng hình thành một “Diệp Tố” phiên bản thu nhỏ
Nàng đặt Diệp Tố mini giữa linh phủ nghĩ nghĩ: như thấy bình thường hơn ít
Ở một gian phòng khác Du Phục Thời đang giường cản một chiêu của Ma Chủ khiến cho thứ gì đó trong linh phủ của như vỡ nát
Hắn dính giường liền chìm giấc ngủ say
Trên phần cổ tay lộ khỏi áo đặt ở mép giường một tầng vảy đen thoáng hiện nếu ai mặt ở đây thể kỹ sẽ thấy ánh sáng của vảy thua bất luận một loại bảo thạch nào
Mấy ngày Hoàng Nhị Tiền truyền tới tin tức buổi bán đấu giá Bát Kỳ Biến chuẩn diễn lần kết hợp với Phá Nguyên Môn tổ chức ở ngoại thành Côn Luân
Hôm nay ít tử các tông môn nô nức đến ngoại thành Côn Luân xem náo nhiệt tất nhiên cũng ít mua Bát Kỳ Biến
“Đại sư tỷ tụi chuẩn xong ” Hạ Nhĩ ở trong sân hô to
Diệp Tố từ trong phòng bước nàng thoáng qua phòng cách vách đó với năm trong viện: “Mọi cứ lát nữa sẽ tới ngay”
“Được” Hạ Nhĩ cùng mấy Dịch Huyền ngự kiếm đến ngoại thành
Diệp Tố xoay đẩy cửa phòng Du Phục Thời thì đột nhiên Khấp Huyết kiếm vốn đang bên ngoài đột nhiên xông tới ngăn ở mặt nàng
Đại sư tỷ dịch qua bên một bước Khấp Huyết kiếm cũng liền dịch sang bên
Diệp Tố di chuyển mấy lần nó đuổi theo chắn mấy lần: “……”
Một một kiếm giằng co một lúc Diệp Tố phân biệt rõ yêu kiếm là đang trả thù là che chở tiểu sư ở bên trong
Bàn tay chắp lưng của nàng triệu hồi thần thức tiến bên trong phòng thăm dò
Tiểu sư giường tóc dài phủ đầy bộ dáng gì khác thường ngày một cánh tay buông xuống ở mép giường
Cho nên Khấp Huyết kiếm đây là đang trả thù nàng kéo nó cho nó phòng
Diệp Tố liếc mắt Khấp Huyết kiếm giơ tay nắm lấy nó
Những cái khác nhưng chuôi kiếm Khấp Huyết thật sự là chuôi kiếm xúc cảm nhất trong số những thanh kiếm nàng từng tiếp xúc qua
Khấp Huyết kiếm giãy giụa một hồi những cuối cùng vẫn đành mặc cho Diệp Tố mang theo nó cùng đẩy cửa phòng
Du Phục Thời giường thở vững vàng Diệp Tố cúi đẩy đẩy đồng thời kéo cánh tay buông xuống sắp chạm đất lên giường: “Chúng ngoại thành Côn Luân ”
Du Phục Thời vẫn nhắm nghiền mắt giống như còn tỉnh
“Vậy ở viện một nhé” Diệp Tố dậy lấy một tờ giấy và cây bút cúi đầu bắt đầu lời nhắn: “Chúng ngoài một chuyến”
Còn xong thì Diệp Tố liền cảm thấy vạt áo kéo nhẹ cúi đầu thì thấy tiểu sư đã mở mắt an tĩnh nàng
“Tỉnh ” Diệp Tố thu giấy bút hỏi “Muốn ”
Du Phục Thời ngửa đầu nàng chằm chằm tựa hồ còn tỉnh táo
Diệp Tố khom xuống đề tầm mắt hai gần một lần nữa hỏi: “Tiểu sư cùng đến ngoại thành Côn Luân ”
“Muốn” Du Phục Thời rốt cuộc buông vạt áo của Diệp Tố dậy với tay lên đầu giường lấy trâm cài đưa đến mặt nàng
Sau khi Diệp Tố nhận lấy thì liền đúng lý hợp tình xoay mặt xoay bên trong giường đưa lưng về phía nàng
Cả quá trình lời nào giống như chắc chắn rằng Diệp Tố sẽ vấn tóc giúp
Quả nhiên giây tiếp theo Diệp Tố liền buông một tiếng thở dài bất đắc dĩ duỗi tay bắt đầu vén lên mái tóc dài của tóc mềm lành lạnh như tơ lụa xuyên qua các ngón tay của nàng
Diệp Tố rũ mắt mái tóc đen dài của tiểu sư vô luận từ phương diện nào cũng đều thấy là quý công tử nuông chiều từ bé điểm nào cho thấy từng chịu khổ
Bất quá một số xác thật cũng cần chịu khổ
“Tốt ” Diệp Tố dùng trâm vấn xong tóc “Đệ thay quần áo chúng xuất phát”
Nàng lên chuẩn bước ngoài thì bỗng nhiên chân đá cái gì cúi đầu thì là một mảnh màu đen……Ngọc
Diệp Tố khom lưng nhặt lên miếng ngọc đất nàng cảm nhận trong miếng hắc ngọc mỏng ẩn một tầng lực lượng chỉ là biết vì thấy chút quen mắt
Nàng nhớ phương hướng mà tay Du Phục Thời buông xuống lúc nãy đầu hỏi tiểu sư đê: “Đây là lấy từ giới ”
Du Phục Thời xoay giương mắt đồ vật trong tay Diệp Tố ngón tay giấu trong tay áo bấu nhẹ chút chột : “Ừ”
“Mấy ngày rời khỏi pháp trận mệt mở giới Ta nhớ rõ mở giới sẽ tiêu hao một lượng linh lực cực lớn của ” Diệp Tố bước tới đưa mảnh hắc ngọc trong tay cho Du Phục Thời “Cất nó ”
Nàng thậm chí hoài nghi khi nàng tiến Du Phục Thời là đang ngủ mà là đang hôn mê bất tỉnh
Du Phục Thời đồ vật mắt đó đột nhiên đầu Diệp Tố: “Ngươi nhặt chính là của ngươi”