Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 108
Phong Trần đạo nhân đã đổi sang một thân quần áo khác nét mặt so với khi sân thi đấu thì càng hiển lộ uy nghiêm hai bên trái của ông là các trưởng lão của các phong Côn Luân bốn vị tông chủ còn thì ở bên
Các tử mặt trong Nghị Sự Đường ở Huy Thành lúc lục tục đến nơi tất cả đều chờ ở bên ngoài khi tề tựu đông đủ mới phép tiến
Các tử đều gồng thẳng sống lưng chống uy áp bước trong điện
Duy chỉ riêng Du Phục Thời vẫn giữ nguyên bộ dáng biếng nhác dựa cả Diệp Tố cực kỳ buồn ngủ chỉ nhanh nhanh về phòng nghỉ ngơi
Diệp Tố cảm thấy cơn buồn ngủ của tiểu sư đến quá chóng vánh nàng nghi ngờ đạo sát ý cuối cùng của Quan Hộ Thành đã làm thương nàng đầu với Du Phục Thời: “Chờ hỏi xong chuyện là thể lập tức trở về”
Giữa các tử đang gồng chống uy áp động tác nhỏ của hai nổi bật cực điểm hoặc thể chướng mắt cực điểm
Lão nhân tóc nâu – một trưởng lão của Côn Luân ở gần đó thấy thì lạnh một tiếng ông cực kỳ bất mãn với Diệp Tố và Du Phục Thời ở sân thi đấu suốt ngày to nhỏ thì chớ hiện giờ đến đại diện vẫn cứ châu đầu ghé tai
“Nghe trong Huy Thành Ma Chủ” Thanh âm của Phong Trần đạo nhân truyền đến từ phía giận tự uy truyền trong tai các tử ẩn ẩn gây đau đớn đây chính là cảnh giới chân chính chút nào thu liễm của tông chủ Côn Luân chỉ với mỗi âm thanh chuyện cũng đã thể khiến những tu vi thấp thương “Ai trong các tử rõ ràng”
Lục Trầm Hàn ở hàng đầu tiên trong số các tử hạ mi mắt biết đang suy nghĩ cái gì
“Nếu đã như thì mời Phật Tử một chút về sự việc đã phát sinh trong đó” Ánh mắt của Phong Trần đạo nhân dừng Cốc Lương Thiên đang ở một góc khác của đội ngũ
Cốc Lương Thiên ngẩng đầu: “Trăm tên ma vật trong Huy Thành chỉ là manh mối giả do Ma Chủ làm việc Huy Thành đồ sát trong một đêm hung thủ chỉ một bà ”
Tuy rằng năm đại tông chủ đã chuẩn tâm lý nhưng khi chính tai thấy những lời thì vẫn khiếp sợ thôi
“Các ngươi làm phát hiện bà là Ma Chủ” Tông chủ Ngũ Hành Tông bất chấp linh phủ hao tổn mà lưu đại điện chằm chằm Cốc Lương Thiên vội vã hỏi
“Bà thả 98 tia thần thức trong trận pháp nghịch chuyển giả làm ma vật đến cuối cùng khi mọi tìm kiếm hai ma vật còn thì dẫn dắt mọi nghĩ rằng thành chủ và thành chủ phu nhân là ma vì hai ma khí” Cốc Lương Thiên lần tràng hạt trong tay chậm rãi : “Tuy nhiên phát hiện bọn họ ma khí là do ma trận cảm nhiễm chứ là ma”
Cấp bậc của ma càng cao thì càng giống tu sĩ Thiên Ma tàn nhẫn thị huyết nhưng ma vật cấp cao hơn đặc thù rõ ràng như thế đây cũng là lí do vì khi thành chủ và thành chủ phu nhân giết thì mọi vẫn cho rằng bọn họ là ma
Những tu sĩ đó nghĩ rằng bọn họ là ma vật cấp bậc cao
Sắc mặt của tông chủ Vạn Phật Tông và tông chủ Ngũ Hành Tông cực kỳ khó coi trong pháp trận mà bọn họ liên thủ thiết lập Ma Chủ công khai còn thả 98 tia thần thức xoay biết bao nhóm tu sĩ như đồ ngốc
“Ai phát hiện thành chủ và thành chủ phu nhân ma” Tông chủ Ngô Kiếm Phái Chu Kỳ hỏi
“Ngoại từ tử Côn Luân thì còn thể là ai” Tông chủ Thượng Khuyết Tông chậc lưỡi một tiếng “Ta nhớ rõ một năm đạo nhân đã giao Thông Ma Bàn cho Lục Trầm Hàn”
“Bất quá là nhờ pháp bảo mà thôi” Phong Trần đạo nhân phất tay ý bảo Cốc Lương Thiên tiếp
“Rõ ràng là do mấy Diệp Tố phát hiện ” Mã Tòng Thu cúi đầu thầm một tiếng
mà trong đại điện trừ nhóm tử thì tu vi của vị nào cũng cực cao thấy lời lầm bầm của cũng khó
“Vậy mà Lục Trầm Hàn” Tông chủ Thượng Khuyết Tông về phía Mã Tòng Thu trong giọng một tia hứng thú dễ phát hiện “Ngươi tỉ mỉ hơn xem nào”
“Diệp Tố tuy rằng Thông Ma Bàn nhưng nàng phát hiện huyết đàm và pháp trận ở Mai Viên vấn đề” Mã Tòng Thu thấy mấy vị tông chủ đều ưỡn ngực ngẩng đầu “Ma trận nếu dùng máu trong huyết đàm vẽ thì thể khiến khác dính lên ma khí thành chủ và thành chủ phu nhân căn bản là hãm hại Lúc chúng tử đều ngây ngẩn cả đó chính Diệp Tố phát hiện Quan Hộ Thành còn biến mất chúng mới biết Quan Hộ Thành vấn đề”
Khi đêm dân trong thành tàn sát bắt đầu từng sẽ biến mất đúng theo thứ tự họ đã chết hai mươi năm
Lúc năm đại tông đã dựa tình hình như mà suy đoán nếu tìm hết tất cả ma vật thì cuối cùng số ma vật dư sẽ sang giết những tiến pháp trận cho nên lần nào mọi cũng đều nóng lòng tìm hết số ma vật càng nhanh càng mà xem nhẹ những dấu hiệu mấu chốt
Tông chủ Ngô Kiếm Phái ngửa đầu lên nóc của đại điện thêm giây phút nào bộ dáng kiêu ngạo của tử nhà ai biết còn tưởng rằng là do nó phát hiện đấy
—— mất mặt
“Nếu như Quan Hộ Thành trong trận pháp là Ma Chủ giả mạo” Tông chủ Hợp Hoan Tông hỏi “Vậy mấy đứa làm thể chạy ”
“Không giả mạo” Diệp Tố lên tiếng “Từ lúc bắt đầu bà chính là Quan Hộ Thành”
“Lời ý gì”
Cả năm đại tông chủ đều khó hiểu
Diệp Tố về phía Phong Trần đạo nhân đang chỗ cao nhất của đại điện: “Người hai mươi năm trong một đêm tàn sát hết dân trong thành chính là Quan Hộ Thành trong vòng hai mươi năm qua ở trong pháp trận nghịch chuyển giết cũng chính là bà hoặc là cách khác vị chấp sự của Côn Luân năm đó lưu Huy Thành làm Quan Hộ Thành vẫn luôn là Ma Chủ”
Lời như thả xuống một quả bom khiến cho bộ mọi trong điện đều chinh lăng
“Tiểu hữu là đang tên Ma Chủ đó đã từng ở Côn Luân” Ánh mắt Phong Trần đạo nhân Diệp Tố đầy sắc bén nhưng ngữ khí vẫn ôn hòa đổi
“Là chính miệng Ma Chủ như ” Diệp Tố cố gắng đỡ lấy uy áp mỉm : “Chi tiết cụ thể hẳn là Côn Luân sẽ biết rõ hơn ai hết”
Sau một lát Phong Trần đạo nhân khẽ gật đầu: “Việc Côn Luân sẽ tiến hành điều tra bất quá các ngươi làm thể chạy Ma Chủ phát hiện còn thả các ngươi rời ”
“Trong trận còn một là của thành chủ phu nhân đã ngăn cản Ma Chủ” Diệp Tố “Hắn đã làm một giao dịch với bà để thả chúng rời ”
“Đệ của thành chủ phu nhân” Tông chủ Ngũ Hành Tông như nhớ gì đó “Là bệnh tật quấn thân ở trong phủ đó đã dùng cái gì để giao dịch với Ma Chủ”
Hắn bất quá chỉ là một phàm nhân mà thôi
“Linh Lung Cốt” Khi Diệp Tố lời nàng bỏ sót bất cứ biểu tình nào của năm đại tông chủ Mặc dù bọn họ khống chế cực nhưng trong nháy mắt ai cũng chút biến đổi hiển nhiên là bọn họ biết về Linh Lung Cốt
“Thì là thế thì là thế” Tông chủ Ngũ Hành Tông lẩm bẩm “Thế mà là Linh Lung Cốt”
Các tử ở bên một ai biết gì về Linh Lung Cốt từng qua
“Đạo nhân Linh Lung Cốt là cái gì” Lục Trầm Hàn rốt cuộc mở miệng hỏi
“Linh Lung Cốt……” Phong Trần đạo nhân tựa hồ đang tìm từ thích hợp ngừng một lát mới tiếp: “Trong sáng thiên nhiên Thiên Đạo chiếu cố tiến giai vô lôi kiếp Sau Thần Vẫn kỳ một vạn năm xuất hiện một tán tu trời sinh Linh Lung Cốt mới đến trăm tuổi đã độ kiếp”
Thật sự trăm tuổi độ kiếp
Vì đã chịu ma âm tẩy não của Hạ Nhĩ quá nhiều khi lời Mã Tòng Thu lặng lẽ liếc Diệp Tố bên cạnh
“Trước giờ chúng tử bao giờ qua” Lục Trầm Hàn
“Người nọ tiến giai quá mức nghịch thiên vì đề phòng đạo tâm của các tu sĩ tu chân giới dao động các đại tông chủ đã phong tỏa tin tức” Nói đoạn Phong Trần đạo nhân bỗng nhiên chụp tay lên thành ghế một luồng linh lực cuồn cuộn lan ngữ khí tức giận : “Linh Lung Cốt thể tu bất kỳ đạo nào Ma Chủ nhất định là vì thèm Linh Lung Cốt nên mới sinh ma tâm mới động tay động chân trong pháp trận nghịch chuyển”
“Không biết đó là Ma Chủ nào” Tông chủ Ngô Kiếm Phái “Linh Lung Cốt rơi tay Ma giới sợ là sẽ biến”
“Ma giới mơ ước linh khí của tu chân giới đã mấy vạn năm khi Linh Lung Cốt thế tất sẽ nhiều thêm một nguồn trợ lực nhỏ” Tông chủ Vạn Phật Tông chuyển động tràng hạt thấp giọng niệm một câu gì đó : “Đệ tử các tông nhanh chóng tăng cao năng lực thể để Ma giới cơ hội thừa nước đục thả câu”
“Chuyện với bất kỳ nào khác ngay cả tu sĩ dự thi khác cũng ” Phong Trần đạo nhân chúng tử bên “Được tất cả về chuẩn cho vòng thi đấu tiếp theo”
……
Các tử mặt ở Nghị Sự Đường lúc đó phần lớn đều là của năm đại tông khi khỏi đại điện Côn Luân thì đều theo tông chủ của bổn tông trở về
Chỉ bốn Thiên Cơ Môn cùng với Ninh Thiển Dao và Giản Hồ là trưởng bối để theo
Ninh Thiển Dao bốn đang cùng với ở đằng do dự một lát bước tới: “Đại sư tỷ tỷ còn đang giận Thiển Dao ”
“Ta” Diệp Tố ngạc nhiên đầu khi ở Huy Thành tuy bọn họ cùng mặt trong phủ thành chủ nhưng cũng bao giờ chuyện với câu nào
“Chuyện dùng thân phận Vô Danh Tông báo danh chờ khi trở về nhất định sẽ nhận sai với trưởng môn” Ninh Thiển Dao gần Diệp Tố hơn chút nữa kéo lấy tay áo của nàng lắc lắc bộ làm nũng “Đại sư tỷ tỷ đừng giận nữa nhé”
Mỗ tiểu sư nào đó đang ở phía nắm quần áo của đại sư tỷ thấy thì đột nhiên tiến lên vung tay áo hất tay của Ninh Thiển Dao từ đầu tới cuối lời nào vung tay xong về vị trí cũ dựa lên Diệp Tố
Ninh Thiển Dao: “……”
Diệp Tố đầu tầm mắt dừng ở cánh tay của vị tiểu sư nào đó vẫn đang dùng ống tay áo bọc kín mít trong lòng hiểu cảm thấy buồn
“Ta giận” Diệp Tố Ninh Thiển Dao “Đồng môn chi gian luận bàn mà thôi tiểu sư cũng cần để ở trong lòng”
“Thật ư” Ninh Thiển Dao lần trực tiếp ôm lấy cánh tay của Diệp Tố cùng với nàng trông như thể hai cực kỳ thân thiết “Đại sư tỷ lúc ở trong pháp trận nghịch chuyển tỷ thật lợi hại ma trận đó mà tùy tay là đã thể vẽ ”
Diệp Tố nghĩ tới Ninh Thiển Dao sẽ…… cố gắng làm thân với nàng như
Nàng còn kịp rút tay của thì gót chân bỗng nhiên giẫm một cái
Diệp Tố đầu thì đập mắt là gương mặt cực kỳ buồn ngủ của tiểu sư
“Ta cố ý” Du Phục Thời rũ mắt “Ngươi quá chậm”
“Tiểu sư thấy luyện kiếm cũng tệ” Diệp Tố rút tay với Ninh Thiển dao “Không bằng chúng so tốc độ ngự kiếm thế nào”
“Ngự kiếm” Ninh Thiển Dao ngơ ngác hỏi
Diệp Tố bảo Du Phục Thời lấy Khấp Huyết kiếm hai dẫm lên kiếm vèo một tiếng biết mất mắt của mấy ở đây
Ninh Thiển Dao: “……”
Dịch Huyền ở phía nhướng mày đầu hỏi Lữ Cửu bên cạnh: “So ”
Lữ Cửu: “Ta chỉ mới Nguyên Anh trung kỳ ngươi đã là Nguyên Anh hậu kỳ”
mà khi chuyện nàng đã lấy kiếm giành bay mất
Dịch Huyền chờ nàng bay một đoạn mới cúi đầu với Trọng Minh đao: “Chúng ”
Ninh Thiển Dao ở đó như trời trồng một lát mới cắn răng với Giản Hồ: “Chúng cũng ”
Đệ tử của các tông còn xa thấy thanh âm từ đằng xa thì ngẩng đầu lên liền thấy mấy Thiên Cơ Môn vèo vèo bay qua
“Tinh lực của bọn họ thật đấy” Mai Cừu Nhân ngửa đầu cảm thán “Người Thiên Cơ Môn thấy vẻ quá bình thường”
Nhan Hảo nhớ cấm địa trong cửa thứ nhất Diệp Tố cắt đứt thần thức của chính mà mặt hề nhăn một chút nào lắc đầu : “Người bình thường thể làm loại chuyện ”
……
Diệp Tố mang theo Du Phục Thời ngự kiếm trở về sân thành công thoát tiểu sư đột nhiên uống lộn thuốc Ninh Thiển Dao đột nhiên thân cận như làm da đầu nàng chút tê dại
“Đại sư tỷ” Ba vị sư sư đang phân loại tài liệu mới trong viện thấy tiếng động thì đồng loạt đầu Tây Ngọc kinh hỉ hô lên “Mọi tới ”
Minh Lưu Sa dậy: “Thông qua tỷ”
“Đại sư tỷ nhất định là qua” Hạ Nhĩ khẳng định
Diệp Tố : “Qua ”
“Đệ biết ngay mà” Hạ Nhĩ “Không chuyện gì mà đại sư tỷ làm ”
Lúc Dịch Huyền cũng đáp xuống sân Lữ Cửu theo sát đằng
“Ta mệt” Du Phục Thời xong liền xoay về phòng của
Hắn đóng cửa thì Khấp Huyết kiếm cũng nhốt ở ngoài nó xoay vài vòng lui về một chút bộ dáng như lấy đà đâm phòng
Diệp Tố duỗi tay bắt lấy Khấp Huyết kiếm ném nó trong sân: “Ở bên ngoài đợi”