Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 105
Ngoài những cùng tiến bên dựa thủ đoạn lừa gạt đánh lén khác để phán đoán trong thành ma vật điều khiến Lục Trầm Hàn cực kỳ bất mãn với Thông Ma Bàn trong tay
Phong Trần đạo nhân Thông Ma Bàn là pháp bảo của Bồng Lai hiện tại thấy cũng chỉ là một thứ vô dụng mà thôi
“Lục ca ca” Ninh Thiển Dao tới đồ vật trong tay “Đây là cái gì”
Lục Trầm Hàn ngước mắt thấy là nàng thì : “Thông Ma Bàn”
Ninh Thiển Dao rõ đây là thứ gì nhưng tên thì hẳn là liên quan đến ma: “Có thể tìm ma vật ”
“Có vẻ là hỏng ” Lục Trầm Hàn đưa Thông Ma Bàn cho nàng xem kim ở mặt đang ngừng tít “Vốn dĩ nó thể chỉ phương hướng ma khí”
“Có thể để xem thử một chút ” Ninh Thiển Dao đôi mắt lộc cong cong kiều tiếu đáng yêu “Tuy tên Bách Thanh Bảng nhưng cũng chút hiểu biết về pháp khí”
Lục Trầm Hàn đưa Thông Ma Bàn trong tay cho nàng
Ninh Thiển Dao cúi đầu xem xét một hồi đột nhiên cắn mạnh một đầu ngón tay nhỏ máu lên Thông Ma Bàn
Ánh mắt Lục Trầm Hàn chút rục rịch máu pháp khí hấp thu sạch sẽ lúc mới mở miệng hỏi: “Muội đang làm cái gì”
“Muội thử xem thể khiến nó lên ” Ninh Thiển Dao ngẩng đầu Lục Trầm Hàn ở đối diện chút kiêu ngạo “Máu của thể tăng cường pháp khí”
Lục Trầm Hàn nhoáng một cái giơ tay che miệng nàng nhưng chỉ che hờ mà chạm mặt rũ mắt thẳng mắt Ninh Thiển Dao “Lời đừng bao giờ ngoài”
Ninh Thiển Dao cong mắt : “Muội biết mà sư phụ cũng nhắc nhở nhiều lần nhưng cho thì hết”
Lục Trầm Hàn buông tay: “Đừng để khác biết chuyện máu của ”
“Được” Ninh Thiển Dao gật đầu đó giơ Thông Ma Bàn lên “Lục ca ca xem nó bắt đầu ngừng ”
Thông Ma Bàn chậm rãi ngừng chỉ về một hướng
“Chúng ” Lục Trầm Hàn
……
Theo thời gian buổi yến hội sinh thần càng tới gần thì số lượng ma vật thông hành đơn cũng giảm xuống mãi đến đêm đêm dân trong thành tàn sát thì vẫn còn hơn ba mươi ma vật phát hiện
Trong buổi tiệc các tân khách ăn uống linh đình sôi nổi chúc phúc của thành phủ phu nhân phần nhiều là chúc sống lâu trăm tuổi
“Ở tu chân giới chúc sống lâu trăm tuổi chính là đang rủa khác” Chu Vân nhịn nhỏ giọng
“Đối với phàm nhân mà trăm tuổi đã dài lâu” Từ Trình Ngọc thanh niên gầy gò tái nhợt đáng tiếc tuổi thọ của sẽ vĩnh viện dừng tại một năm
Khi yến hội sắp đến hồi kết thì trời cũng đã tối đèn đuốc bốn phía đều thắp lên
Thành chủ phu nhân đầu hỏi Vu Thừa Duyệt: “Thừa Duyệt năm nay ước nguyện gì”
Dưới ánh đèn nửa khuôn mặt Vu Thừa Duyệt như ẩn như hiện ngửa đầu lên bầu trời đêm: “Đệ lên cao xem thử bộ dáng của phủ thành chủ”
Thành chủ phu nhân lập tức hỏi : “Ý là học ngự kiếm ”
Vu Thừa Duyệt lắc lắc đầu gương mặt tái nhợt thanh tú ánh lên chút chờ mong: “Chỉ là để bọn họ mang theo bay một vòng là ”
Thành chủ phu nhân do dự một lát cuối cùng thỏa hiệp định phân phó tu sĩ bên thì Vu Thừa Duyệt ngăn tự chọn
“……Đi ” Thành chủ phu thân thay buộc chặt áo choàng “Thân thể khỏe thì lập tức ngay”
Vu Thừa Duyệt chậm rãi bước xuống bên đại điện về phía Du Phục Thời lấy một túi linh thạch: “Ngươi thể chở bay một vòng phủ thành chủ ”
Hắn tuy lớn lên ở phủ thành chủ nhưng từng biết cảnh của nơi
Du Phục Thời nhận lấy túi mở thoáng qua chút ghét bỏ phẩm chất của linh thạch quá thấp bất quá vẫn giao túi linh thạch cho phàm nhân bên cạnh: “Diệp Tố sọt”
Đại sư tỷ lấy từ túi Càn Khôn chiếc sọt đã lâu dùng tới đưa cho tiểu sư làm một loạt thao tác nước chảy mây trôi đầu tiên nhét Vu Thừa Duyệt trong sọt đó điều khiển Khấp Huyết kiếm bay lên trời
Du Phục Thời cũng thân Khấp Huyết kiếm mà ngược bảo Diệp Tố ngự kiếm chở theo ngự kiếm mệt để phàm nhân làm
“Diệp Tố” Du Phục Thời ở phía nắm quần áo của đại sư tỷ nhỏ giọng : “Mai mốt làm một cái sọt mới cho ”
Đồ khác dùng qua cần nữa
Diệp Tố đầu liếc tiểu sư một cái: “Đệ thể tự ngự kiếm cần sọt nữa”
Du Phục Thời mặc kệ: “Ngươi làm cho một cái mới”
Đây cũng là chuyện gì lớn cũng khó tiểu sư lần đầu tiên ý thức kiếm tiền Diệp Tố đồng ý: “Đợi khỏi đây sẽ làm”
Gió thổi qua mặt Vu Thừa Duyệt làm tóc mai chút loạn đầu hỏi hai : “Tu sĩ các ngươi ngự kiếm là cảm giác như thế ”
Bởi vì lần thể lấy nhiều linh thạch từ giới nên Du Phục Thời chỉ kiếm linh thạch đối với lời tán gẫu của Vu Thừa Duyệt cũng quan tâm tiểu sư còn đang nghĩ để Diệp Tố làm sọt dạng gì cho
Diệp Tố búng ngón tay một vòng linh thực phòng hộ trùm lấy Vu Thừa Duyệt ngăn gió thổi đến : “Gần như là như ”
Vu Thừ Duyệt vòng linh lực hiếu kỳ duỗi tay chạm chạm trong mắt hiện lên một tia hâm mộ thôi: “Đây là linh lực”
Tầm mắt của Diệp Tố dừng ở phủ thành chủ bên hôm nay khắp nơi trong phủ đèn đuốc sáng trưng thể thấy rõ ràng mọi đang làm cái gì
“Bọn họ căn cốt để tu đạo chỉ tiếc thân thể chịu nổi” Vu Thừa Duyệt lầm bầm lầu bầu “Nếu thể tu đạo thì sẽ sinh bệnh sẽ đau”
“Tu đạo cũng sẽ đau” Diệp Tố đầu với “Cũng sẽ chết”
Gương mặt tái nhợt của Vu Thừa Duyệt ánh trăng gần như trong suốt đôi mắt yên tĩnh những đang bận rộn tới lui phủ thành chủ: “Vậy ư”
Diệp Tố thuân miệng : “Tu sĩ khi đến một cảnh giới nhất định thì mỗi lần tiến giai đều sẽ lôi kiếp thậm chí còn khả năng sinh tâm ma”
“Vậy nếu làm ma sẽ nhẹ nhàng hơn ” Vu Thừa Duyệt đột nhiên hỏi
“Chắc là ” Diệp Tố “Hình như ma vật tu luyện nhanh hơn so với tu sĩ”
“Cô cảm thấy ma nên giết ” Vu Thừa Duyệt tựa thành sọt hỏi
Lời của Vu Thừa Duyệt khiến Diệp Tố khỏi thêm vài lần: “Còn xem là ma gì nữa”
“Vậy ư” Thanh âm của Vu Thừa Duyệt mỏng manh đến nỗi gần như thấy đó liền phiêu tán giữa trung
……
Sau khi đưa Vu Thừa Duyệt dạo xong một vòng phủ thành chủ trở về bên dường như đã xảy chuyện gì đó mọi xôn xao nhốn nháo
Ba đáp đất thì liền phát hiện mặt đất mười mấy xác chết đang tất cả bọn họ thất khiếu đều chảy máu đen máu rơi vãi khắp nơi những phiến đá lót đường những đều là thủ vệ tu sĩ của phủ thành chủ
“Thừa Duyệt mau qua đây” Thành chủ phu nhân thấy Vu Thừa Duyệt thì lập tức kéo sát “Nơi đã xảy chuyện để tỷ sai đưa về phòng ”
“Bọn họ làm ” Vu Thừa Duyệt mấy mặt đất hỏi
“Là ma ai đó giết ném ở đường” Lệ Diệu Minh sắc mặt khó coi phân phó các thủ hạ “Hạ lệnh mọi canh phòng nghiêm nhặt mời Quan Hộ Thành đến đây”
Diệp Tố bên cạnh đảo qua chung quanh một vòng Lục Trầm Hàn Ninh Thiển Dao cùng với Giản Hồ từ đầu tiệc đến giờ vẫn từng xuất hiện
Mấy Từ Trình Ngọc khi động thủ xong đều sẽ thay những ma vật chết viện một lý do nào đó khiến mọi trong phủ thành chủ tin rằng bọn họ việc gì đó nên đã rời chứ công khai ném ma thi khắp nơi như
Diệp Tố quả thật hề nghĩ sai
Những ma vật đang đất đúng là do Lục Trầm Hàn cùng Ninh Thiển Dao Giản Hồ giết Bởi vì máu của Ninh Thiển Dao thêm nên Thông Ma Bàn rốt cuộc thể tìm ma vật bất quá chỉ trong một ngày bọn họ liên tục chém chết mười mấy Hiện giờ tuy đã nắm danh ngạch vòng tiếp theo trong tay nhưng bọn họ vẫn ngừng mà tiếp tục tìm kiếm những ma vật khác
Lúc Cốc Lương Thiên vốn vẫn luôn ở điện bỗng nhiên dậy nhắm mắt lần chuyển tràng hạt trong tay dần bay lên khỏi mặt đất pháp trượng đài sen trong tay phát kim quang
Bốn phương tám hướng của bộ Huy Thành đột nhiên xuất hiện ánh kim quang của trận pháp các tia sáng hội tụ về đóa sen pháp trượng
Trong nháy mắt phảng phất như một tầng vải dày âm u phủ lên cả Huy Thành đột ngột kéo tà ác cuồng
“Phật Tử” Thành chủ kéo phu nhân và phía che chở Cốc Lương Thiên rõ đang làm cái gì
“Dẫn Ma Trận” Mai Cừu Nhân đang khiêu vũ đột nhiên dừng ngửa đầu trận pháp
Nhan Hảo kinh ngạc: “Cốc Lương Thiên đây là ý gì”
Dẫn Ma Trận lập thì nội trong vòng một canh giờ ma vật tất hiện nhưng để dựng lên pháp trận khổng lồ như ít tử Vạn Phật Tông sẽ hao hết linh lực mà các tử của các tông môn khác thể nhặt món hời
“Dẫn Ma Trận bao trùm lấy thành” Trình Hoài An kim quang lấp lóe “Vạn Phật Tông từ lúc tiến đã bắt đầu chuẩn ”
Liên Liên khoanh hai tay ngực: “Chờ đến tối nay mới động thủ Phật Tử thật đúng là kiên nhẫn”
……
“Đã xảy chuyện gì”
Phàm nhân trong Huy Thành thấy trận quang chiếu sáng khắp nơi khỏi hoảng loạn ngay cả các tu sĩ trong thành cũng sôi nổi chạy tìm hiểu xem là chuyện gì
“Mắt trận ở trong phủ thành chủ” Một ít tu sĩ phát hiện manh mối
Trên đường phố đêm khuya ngừng hé cửa sổ nỗi sợ hãi lan tràn khắp nơi các phàm nhân đóng chặt cửa một nhà tập trung bên
Thế nhưng hỗn loạn bùng lên trong nháy mắt
“Ma Là ma”
Trên đường một tu sĩ điên cuồng kêu lớn bụng lủng một lỗ to ruột sắp chảy hết đất nhưng dường như phát hiện chỉ liều mạng chạy trốn
Hắn chạy một cửa hàng nào đó bên đường nhưng còn tới gần thì các cánh cửa đã từng cánh từng cánh đóng sầm bên trong bộ núp hết thậm chí còn dựng lên kết giới phòng hộ
“Mở cửa cứu với……” Người nọ giãy giụa đập cửa khách đi3m Quy Phúc nơi tu sĩ tập trung nhiều nhất chỉ cần nguyện ý tay thì vẫn còn cơ hội giữ mạng nhưng cửa của khách đi3m Quy Phúc hề mở
Hắn xoay tựa lưng cửa khách đi3m từ từ khuỵa xuống che bụng của : Ma đuổi tới
“Là ma” Một vài tử Côn Luân trong khách đi3m nhưng thấy đồng môn xung quanh bất động nên chút do dự
“Trước chờ xem tình huống thế nào đã”
“Chỉ còn hơn ba mười ma vật thôi nếu còn động thủ thì sẽ khác đoạt mất đấy”
“Không thấy quần áo của nọ Là thị vệ thủ thành cảnh giới cũng kém hơn chúng ”
Trong lúc nhất thời những trong khách đi3m một ai tay chỉ xuyên qua kẽ hở cửa lớn bên ngoài đường một đạo hắc ảnh đang ngày một tiến tới gần mang theo một vị tanh hôi nồng nặc nó túm lấy bên ngoài cửa há to miệng táp xuống cổ
“Ở đây”
Trên đường phố bỗng vang lên âm thanh rút kiếm đồng loạt các tử Ngô Kiếm Phái từ sân nhỏ phía khách đi3m chạy phi thân tới ngăn cản động tác của ma vật
Nhân Ma thể so với tu sĩ Kim Đan kỳ mà ma vật bản thân nó vốn là tu sĩ Kim Đan kỳ khi nhập ma thì thực lực càng mạnh hơn tử chạy tới đầu tiên nhất chỉ qua hai chiêu liền đánh bay ngã mặt đất
Đệ tử đó liếc mắt thấy thị vệ thủ thành đã đồng môn dẫn nhanh chóng dậy hô: “Liệt Kiếm Trận”
Tất cả tử Ngô Kiếm Phái kết kiếm trận vây quanh lấy ma vật đó kiếm quang màu xanh lam sáng rực lóa mắt chiếu xuống đường rốt cuộc khiến mọi thể thấy rõ diện mạo của ma
Không ngờ cũng là một thị vệ thủ thành chẳng qua giờ phút hai mắt của đỏ quạch khóe miệng hai răng nanh nhô lên xé rách đến tận mang tai
Các tử tông môn giờ bao giờ tiếp xúc qua ma đây là lần đầu tiên tận mắt thấy mặc dù chỉ là hư ảnh của hai mươi năm nhưng cũng khỏi sinh sợ hãi
Cũng may rốt cuộc vẫn là tử đại tông môn nhanh điều chỉnh trạng thái một lòng kết Liệt Kiếm Trận tất cả huy kiếm tề tụ chém xuống ma vật đối diện
Tuy nhiên công kích quá thuận lời đối mặt một ma vật xa lạ đáng sợ kiếm trận mấy lần chệch khỏi quỹ đạo vài tử còn Nhân Ma đả thương nhưng theo thời gian dần trôi các tử Ngô Kiếm Phái rốt cuộc tìm cảm giác phối hợp khi huấn luyện ở tông môn
“Kiếm trảm”
Đệ tử dẫn đầu bắt lấy một sơ hở của ma vật hội tụ tất cả bóng kiếm chém thẳng xuống kiếm ý ngất trời
Ma vật trảm lìa đầu trong nháy mắt khi đầu chạm đất thì gương mặt dữ tợn dần dần biến mất khôi phục bộ dáng tu sĩ bình thường
—— thông hành đơn giảm xuống một nhân ma
“Kiếm trận của Ngô Kiếm Phái cũng chỉ ” Một tử Côn Luân trong khách đi3m trào phúng
“Lần đã bọn họ giành trảm ma”
“Mọi mau ngoài tìm ma”
Các tử Côn Luân khi xem xong trận chiến bên ngoài thì cũng đã hiểu biết đại khái về Nhân Ma trong Huy Thành trong lòng cũng định hơn
……
Sự việc giống như ngừng phát sinh trong thành
Từ khi Dẫn Ma Trận xuất hiện ma lục tục ép tới đặc biệt trong phủ thành chủ là nhiều nhất
phần nhiều là Thiên Ma tu sĩ bình thường căn bản là đối thủ của chúng tử dự thi của các tông lúc cũng hề cố kỵ thân phận sôi nổi tay trảm ma đánh đến trời đất tối sầm
Quan Hộ Thành còn tới nhưng vài hộ vệ vốn đang bảo vệ thành chủ đột nhiên biến thành bộ dáng ma vật thành chủ chỉ là phàm nhân thậm chí còn phát hiện biến hóa của các hộ vệ bên chỉ tâm che chở cho phu nhân và Vu Thừa Duyệt ở phía
Diệp Tố chợt tay nàng ném vài đạo phù chú về hướng Thiên Ma thu hút sự chú ý của bọn chúng
“Các ngươi” Thành chủ trợn to hai mắt cơ hồ phản ứng kịp đã xảy chuyện gì ngờ tất cả thủ hạ quen thuộc bên đều là ma vật
Vu Thừa Duyệt bên cạnh thành chủ phu nhân nắm tay của tỷ tỷ an tĩnh Diệp Tố cùng Du Phục Thời đối phó đám Thiên Ma đó
Khấp Huyết kiếm cần Du Phục Thời phân phó liền chủ động xông tới đón đầu Thiên Ma vô luận là máu yêu ma máu tu sĩ thì đều thể khiến nó trở nên hưng phấn
Tốc độ của Thiên Ma còn nhanh hơn tu sĩ Nguyên Anh bình thường các phù chú Diệp Tố vẽ đó mang hiệu quả quá lớn nàng nhớ cử chỉ của Liên Liên và Trình Hoài An đêm đó đầu ngón tay triệu hồi linh lực vẽ một đạo phù giữa trung phù ý dày nặng chậm rãi hình thành
Phù thành Diệp Tố dùng sức đẩy phù chú về phía đạo phù đó đánh Thiên Ma hạn chế hành động của nó
Lúc một tay khác của Diệp Tố vốn rũ bên sườn vẽ xong một phù chú khác dùng sức đánh về phía quăng nó lên Thiên Ma
Trong nháy mắt Thiên Ma giãy giụa nàng dán một lá Tật Tốc Phù lên cả đột nhiên xuất hiện mặt nó chủy thủ trong tay chút do dự c ắm trong ngực Thiên Ma
Thiên Ma hóa thành làn khí màu đen tản quần áo của hộ vệ rơi xuống mặt đất
Diệp Tố tụ tập linh lực trong lòng bàn tay nàng chưởng linh thực về phía làn khí màu đen đánh nát nó khi nó kịp chạy trốn
Một tên Thiên Ma khác nhảy tới từ phía đánh lén Diệp Tố nhưng Du Phục Thời bên cạnh dùng Vụ Sát Hoa đánh trúng một bên bả vai của nó cắn
Diệp Tố đầu hai tay chụm ngón cái và ngón trỏ đối đó tách tạo pháp trận: “Mượn Linh Thông Pháp vặn”
Pháp trận từ mặt đất dựng lên trói Thiên Ma vặn một cái bẻ gãy của nó
Mấy tên Thiên Ma đều gi3t chết yến hội sinh thần cũng tan hoang thành một bãi chiến trường các tân khách run bần bật trốn ở khắp nơi nhưng đột nhiên một khách nhân hai mắt biến đỏ đầu cắn đứt cổ bên canh
Cốc Lương Thiên tay ném tràng hạt lên khách nhân đó miệng niệm pháp quyết cuối cùng ma vật cũng gi3t chết
……
“Thành Chủ” Qua một lúc lâu Quan Hộ Thành một thân đầy máu chạy tới
Sắc mặt của Lệ Diệu Minh khó coi tới cực hạn nhưng ngữ khí ngược bình tĩnh: “Huy Thành đã ma xâm lấn ”
Quan Hộ Thành nắm kiếm: “Có ít tu sĩ đang truy lùng ma vật trong thành tình hình đã dần định”
“Còn trong phủ”
“Thuộc hạ đã xử lý một đám”
“Kiểm kê thương vong” Thành chủ thấy Quan Hộ Thành tới tâm trạng cũng yên hơn một chút về phía Cốc Lương Thiên biểu tình chút phức tạp: “Việc Phật Tử hẳn là nên báo với chúng ”
Cốc Lương Thiên thu hồi tràng hạt: “Chỉ sợ tà tâm tìm cách đào tẩu”
Diệp Tố ở một góc thông hành đơn trong tay số ở mặt đang ngừng giảm xuống mãi khi về đến một số thì hề động nữa: 2