Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 101
Dịch Huyền: “……”
“Đương nhiên Diệp Tố thì tính tiểu cô nương đó thoạt giống bình thường” Tân Thẩm Chi chỉ Toàn Cơ Phong ở nơi xa “Đồ con chỉ cần so với Lục Trầm Hàn là ”
Dịch Huyền ôm kiếm mặt vô biểu tình xoay rời
“Này đồ con đó” Tân Thẩm Chi ở phía vội vàng hỏi với theo “Giận ”
“Đi đột phá” Thanh âm của Dịch Huyền theo gió truyền tới
……
Trên đỉnh Toàn Cơ Phong mây đen vần vũ một đạo một đạo thiên lôi giáng xuống mang theo khí thế hủy thiên diệt địa hề thua kém trận lôi kiếp mấy hôm của Diệp Tố
Cốc Lương Thiên đang nhập định dường như sở giác bỗng nhiên mở mắt phảng phất như thể xuyên qua cửa phòng xem tình huống bên ngoài thật lâu mới tiếp tục nhắm mắt
Giờ phút đất trống đỉnh núi chỉ một Lục Trầm Hàn cầm Cô Thương kiếm trong tay vung kiếm đón lấy từng đạo thiên lôi ngừng huy kiếm khi thiên lôi đánh trúng cũng chật vật như Diệp Tố chỉ động tác chậm một chút
Từng đạo thiên lôi thô to như cánh tay nam tử bổ thẳng xuống Lục Trầm Hàn khi nhiều nhất đến năm đạo đồng thời giáng xuống phi thân nhảy lên hoàng kiếm ngang ngăn cản thiên lôi
Lôi điện đánh thân kiếm Cô Thương phát những tiếng xẹt xẹt tia lửa bắn cả lên mặt của Lục Trầm Hàn ánh mắt lạnh lẽo hề sợ hãi thậm chí trong mắt từng xuất hiện một tia dao động nào lúc bỗng nhiên dời kiếm năm đạo lôi nhất thời mất đối tượng bộ đánh xuống mặt đất
Lục Trầm Hàn nhanh chóng quét kiếm từ lên kiếm ý xông thẳng tới năm đạo lôi cứng rắn chặt đứt chúng nó
—— mà lợi dụng thiên lôi để rèn luyện kiếm ý
Bên cạnh đỉnh núi hai nữ tử đang một vị thanh lãnh thành thục một ngươi thiên chân xinh cả hai cách một nhưng đều tập trung về Lục Trâm Hàn đang tung hoành giữa lập lòe lôi kiếp
Một ngày nhanh chóng trôi qua mây đen trung càng thêm đáng sợ từng tầng mây đen kịn nặng nề chồng lên thiên lôi cũng bỗng nhiên ngừng giống là đã biến mất mà càng giống đang tập trung lực lượng chuẩn một lần nữa ập tới
Áp lực bầu trời mỗi lúc một nặng nề mây đen ngừng chồng chất đó một đạo ánh sáng tím thoáng hiện chiếu cả đỉnh Toàn Cơ Phong sáng như ban ngày hai đạo lôi to tướng xuất hiện từ giữa những đám mây như du long phi hành thẳng tắp giáng xuống Lục Trầm Hàn
“Huyền Thiên Lôi” Ninh Thiển Dao hốt hoảng hô lên nét mặt đầy lo lắng
Lục Trầm Hàn ngửa đầu hai đạo Huyền Thiên Lôi đó nắm chặt Cô Thương kiếm đôi mắt lộ ý ngạo nghễ tự tin bản thể khống chế hết thảy đạp mạnh một chân xuống đất nhảy lên đón đầu vung kiếm chém về phía chúng nó
Kiếm ý mạnh mẽ chạm Huyền Thiên Lôi với khí thế hủy diệt một lúc giằng co ngờ hai đạo Huyền Thiên Lôi thế nhưng bại trận Lục Trầm Hàn chặt đứt
Đạo bào là một kiện pháp bảo thượng phẩm thể chống thiên lôi ngay cả Huyền Thiên Lôi cũng cách nào thể đả thương chỉ đôi tay lộ bên ngoài là tia lửa từ thiên lôi gây thương tích nhưng Lục Trầm Hàn tùy tay là thể lấy đan dược nhất nên vết thương khôi phục cực nhanh
Trận lôi kiếp ước chừng đánh suốt một ngày một đêm mãi đến giữa trưa ngày thứ hai mới ngừng
……
“Bao nhiêu đạo lôi” Tông chủ Ngũ Hành Tông đầu hỏi chuyện Liên Liên cùng Trình Hoài An nhưng thấy : “Bọn chúng ”
Trưởng lão bên cạnh đáp: “Hình như đã tu luyện”
“Lúc tu luyện thì lợi ích gì chứ” Tông chủ Ngũ Hành Tông cả giận “Còn mấy ngày nữa là bắt đầu cửa thứ hai ”
Mọi chung quanh đồng loạt cúi đầu lời nào
Ngay lúc ở phương hướng của Vạn Phật Tông đột nhiên vang lên tiếng sấm mây đen giăng đầy hiển nhiên sắp tiến giai
“Vạn Phật Tông cũng tham gia náo nhiệt” Tông chủ Ngũ Hành Tông bực bội trong lòng ông cho rằng Liên Liên tăng liền hai giai là đã thể xếp ngang hàng với Lục Trầm Hàn hiện giờ giống như ai cũng tiến giai ngừng
“Tông chủ mau phương hướng của Hợp Hoan Tông” Một trưởng lão chỉ về một hướng khác cũng đang ngập trời mây đen “Có cũng sắp đột phá”
Vừa mới dứt lời thì phía Ngô Kiếm Phái cũng xuất hiện thiên lôi mà còn là hai đạo
Ngũ Hành Tông tông chủ hoang mang: “…… Hiện giờ Nguyên Anh kỳ tiến giai đều sẽ lôi kiếp ”
……
Khi Diệp Tố mang theo tiểu sư trở thì liền phát hiện phương hướng của mấy đại tông trong cảnh nội Côn Luân đều giăng đầy mây đen ánh chớp lập lòe
“Lôi Công Điện Mẫu bắt cóc về đây ” Diệp Tố ở ngoài viện của ngửa đầu quanh cảm thán
“Lôi Công Điện Mẫu là ai” Toàn Gia Anh từ bên trong hỏi
Diệp Tố xoay : “Không gì Toàn Nguyên Anh trung kỳ Chúc mừng”
“Ngoài ý ngộ đạo tới là vì thỉnh giáo cô một ít vấn đề về sự biến hóa của Bát Kỳ Biến” Toàn Gia Anh đã ở đây giao lưu với ba Minh Lưu Sa suốt một ngày một đêm về luyện khí chuẩn về thì thấy âm thanh chuyện của Diệp Tố bên ngoài
“Huynh đợi một chút” Nói đoạn Diệp Tố nắm tay tiểu sư đang gật gù ở phía dẫn trở về phòng
Du Phục Thời đã ngủ hai ngày đến bây giờ vẫn còn chút buồn ngủ
“Đáng lẽ nên cho nhiều thú đan như ” Diệp Tố Du Phục Thời nghiêng giường bỗng nhiên
Du Phục Thời vốn dĩ đã nhắm hai mắt thấy lời thì cố gắng mở to mắt bất mãn : “Ngươi cho là của ”
Phàm nhân mà chơi lật lọng
“Được của ” Diệp Tố cúi vén gọn phần tóc đang che khuất mặt phía lưng “Lần đừng loạn mở giới đó”
Du Phục Thời nhắm mắt cũng biết là thật sự ngủ là làm bộ thấy
Diệp Tố một hồi mới xoay bước khỏi phòng đóng cửa đến bàn đá trong viện
Bốn đang vây quanh bàn đá đôi mắt sáng rực nàng chằm chằm rõ ràng là một đống vấn đề đang chờ hỏi Diệp Tố
“Hỏi từng câu một thôi” Diệp Tố xuống
“Đại sư tỷ tụi đã các câu hỏi hết ” Hạ Nhĩ đoan chính dậy trải một cuộn giấy thật dài đầu của cuộn giấy còn rơi cả xuống đất
Diệp Tố trợn mắt đó lắc đầu bắt đầu giải đáp từng câu một
……
Tiếng sấm ầm vang khắp nơi trong cảnh nội Côn Luân khiến cho mọi thảo luận rôm rả các tử của các tông môn khác trong lòng nặng trĩu của mấy đại tông môn thật là chặn hết đường sống của mọi làm gì mà cứ tiến giai mãi một tu sĩ mất vài năm vài chục năm mới tiến giai Lúc mới bao lâu
Ở một góc nào đó một nhóm các tử tham gia đại bỉ đang châu đầu ghé tai
“Thế nào Có tin tức gì ”
“Không ”
“Ngươi bằng hữu của biểu của sư ngươi là tử Côn Luân
“Toàn Cơ Phong cấm mọi tới gần tử Côn Luân cũng ”
Có thở dài: “Dẫn đến lôi kiếp lớn như thế Lục Trầm Hàn chín phần đã tăng đến Hóa Thần kỳ”
“Luyện khí sư của Thiên Cơ Môn lôi kiếp nhỏ mà vẫn là Nguyên Anh hậu kỳ đấy thôi”
Lời thì tất cả những còn đều đồng loạt sang tử đó
“Vẫn là Nguyên Anh hậu kỳ đấy thôi”
“Ngươi biết những năm phàm ai là Nguyên Anh hậu kỳ đều tuyệt đối giành nhất ”
Khi những một câu ngươi một câu liếc cháy cả mắt thì một tử khác chạy như bay tới giọng mang theo ý xem kịch vui nồng đậm: “Cốc Lương Thiên của Vạn Phật Tông tiến giai lên Hóa Thần kỳ thất bại ”
“Thật là Hóa Thần kỳ”
“Đã thất bại” Người chạy tới nhanh chóng xổm xuống cùng với mọi “Hóa Thần kỳ làm dễ thăng như hiện tại cảnh giới của lùi về chỉ còn Nguyên Anh trung kỳ”
“Cảnh giới của thật chỉ còn như thôi ” Có hỏi “Nếu thật sự lùi thì đúng là thú vị đây”
“Tình huống bên Hợp Hoan Tông như thế nào Là ai đang tiến giai Mai Cừu Nhân ”
“Ngày hôm qua còn thấy Mai Cừu Nhân lắc lư khắp nơi nhất định ”
“Vậy thì là Nhan Hảo ”
“Tông môn đại bỉ năm nay cường giả quá nhiều chúng sớm bỏ cuộc thôi”
“Chưa đến cuối cùng ai biết gì Lỡ như những thiên tài đó bộ đều xảy chuyện thì ”
“Thôi tự lo cho bản thân các ngươi còn biết cửa thứ hai là cái gì đúng
“Cái gì”
“Trảm ma”
……
Ngày cửa thứ hai của tông môn đại bỉ mở tất cả các tử dự thi sôi nổi chạy đến tông chủ của các đại tông môn cũng tề tựu đông đủ sân thi đấu
Mã Tòng Thu một vòng chung quang nhịn thấp giọng : “Sao cảm giác tất cả mọi đều đã tiến giai”
Hắn cùng Chu Vân cực khổ mới lên Nguyên Anh sơ kỳ bước thì thấy đại sư tăng liền hai giai đến Nguyên Anh hậu kỳ mấu chốt nhất là Dịch Huyền mà cũng đã lên tới Nguyên Anh hậu kỳ
Cắn dược cũng sợ hiệu quả như
Hay là do Thiên Cơ Môn đều là bi3n thái
Mã Tòng Thu đầu thoáng qua Lữ Cửu nàng chỉ tăng một giai thôi còn tính một bình thường tâm lý cũng cân bằng trở
“Từ ” Diệp Tố lần dạo vòng quanh nghiên cứu địa hình mà đến ngày vòng thi bắt đầu mới đến tập trung nàng dừng bên cạnh Ngô Kiếm Phái chào hỏi: “Chúc mừng tiến giai”
Từ Trình Ngọc bất đắc dĩ : “Lần ……cơ hồ đại tông môn nào cũng tử tiến giai”
Trước khi đến tham gia đại bỉ xác thật cũng chút ép cảnh giới của chờ đến vòng cuối cùng mới tiến giai ngờ tới đại bỉ năm nay……thật là một lời khó hết
“Nguyên Anh hậu kỳ” Diệp Tố nghiêng đầu với Dịch Huyền “Chúc mừng sư ”
“Đệ dùng hết thú đan ” Sắc mặc của Dịch Huyền bình tĩnh Diệp Tố và Du Phục Thời đều tiến giai tất nhiên thể tụt phía
Số lục giai thú đan mà Diệp Tố cho cùng với bốn viên ngũ giai thú đan mà Dịch Huyền tự tìm tất cả đều luyện hóa lực lượng bạo tăng khiến cho cảnh giới của tăng lên vùn vụt
Khi lôi kiếp đến thì dọa Tân Thẩm Chi một phen nhảy dựng khi Dịch Huyền kết thúc tiến giai liền ông mắng xối xả
Nếu chuẩn mà gặp lôi kiếp thì khả năng cao sẽ thân tẫn đạo vong
“Năm viên……” Diệp Tố giật “Lợi hại”
Tu sĩ Nguyên Anh kỳ luyện hóa lục giai thú đan còn khó thể chịu nổi cổ lực lượng đó mà Dịch Huyền chỉ mới Kim Đan hậu kỳ đỉnh mà một lần luyện hóa hết năm viên khó trách tiến giai nhanh đến như
Lúc tử Vạn Phật Tông và tử Côn Luân từ hai bên tiến ánh mắt của mọi đều tập trung Lục Trầm Hàn và Cốc Lương Thiên
“Không ngờ là thật Cốc Lương Thiên tiến giai lên Hóa Thần kỳ thất bại” Chu Vân nhỏ giọng
Diệp Tố Tân Phật Tử Vạn Phật Tông ở đối diện một tay nắm pháp trượng tay con lần tràng hạt Chân trần bước chậm rãi sân thi đấu
Thứ hấp dẫn sự chú ý của mọi nhất chính là giữa trán lúc nhiều một đạo lôi ngân
“Phàm nào tăng lên Hóa Thần kỳ thất bại giữa trán sẽ sinh ngân” Từ Trình Ngọc giải thích với mấy Thiên Cơ Môn “Cốc Lương Thiên ngày đó quả nhiên đang cố gắng tăng lên Hóa Thần kỳ”
Hắn tiến giai lên Nguyên Anh hậu kỳ tuy đưa tới lôi kiếp nhưng chỉ vài đạo thiên lôi mà thôi giống với tình huống của Cốc Lương Thiên ngày
Diệp Tố nghiêng đầu sang Lục Trầm Hàn ở phía còn giữa trán ngân nàng cũng cảnh giới của
“Không hổ là Côn Luân nhất nhân” Tông chủ Hợp Hoan Tông Ngô Nguyệt lên tiếng “Tông môn đại bỉ còn kết thúc mà đã lên tới Hóa Thần sơ kỳ”
Các đại tông chủ mỗi trong lòng suy tính khác nhưng mặt thì đều chúc mừng Côn Luân
Một câu của Ngô tông chủ khiến cho thể tử sân sôi trào trong lúc nhất thời tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lục Trầm Hàn
Côn Luân nhất nhân lực chế trụ mà danh xưng mang một lần nữa xuất hiện trong lòng tử của các tông môn
Lục Trầm Hàn nắm Cô Thương kiếm tầm mắt xẹt qua nơi mấy tử Thiên Cơ Môn đang hai nọ đang chuyện
Hắn thu hồi ánh mắt Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh thì làm
Nan phá Nguyên Anh Hóa Thần một đạo chênh lệch giữa hai bên như lạch trời
“Tất cả tử dự thi đã đến đông đủ” Phong Trần đạo nhân vung tay lên sân an tĩnh “Cửa thứ hai của tông môn đại bỉ sắp bắt đầu đó mọi quyền bỏ cuộc”
Không ai lên tiếng
“Hai mươi năm Huy Thành gặp tao ương ma tu đồ thành một đêm máu chảy thành sông Nhiệm vụ ở cửa thứ hai của chúng tử chính là tìm ma vật trong thành đó……” Thanh âm lạnh băng uy nghiêm của Phong Trần đạo nhân vang dội khắp sân thi đấu “Trảm ma”