Kết Cục Kẻ Phản Bội - Chương 2
4
Cái chết của Chúc Châu thực sự đã gây một cú sốc lớn cho Hàn Dương Hiện tại đang chìm trong đau khổ nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ quên tội đã gây và tiếp tục tận hưởng cuộc sống rực rỡ của
Còn Chúc Châu của nàng sẽ đất lạnh lẽo cô đơn và quạnh quẽ
Ta cho phép điều đó xảy
Hàn Dương trói chặt trong sân còn cho lục soát khắp Hàn phủ tìm bộ hôn phục của bọn họ khi xưa
“Đây là bộ hôn phục của Chúc tiểu thư trong ngày đại hôn”
Ta vuốt nhẹ hộ giáp tay
“Đốt ”
“Đây là đồ đạc mà Chúc tiểu thư từng mua sắm”
“Đập nát”
“Hãy tiếp tục…”
Ta ba nhà họ Hàn chứng kiến từng chút một việc xóa sạch mọi dấu vết của Chúc Châu trong phủ
Hàn Nhất Nặc vẫn hiểu đang làm gì chỉ Hàn Dương là đã bật tiếng gầm gừ đôi mắt đỏ ngầu gào thét liên hồi
“Ngươi dừng Ngươi dừng ngay Châu nhi sẽ nàng sẽ nàng chỉ đang giận dỗi thôi… giống như bao lần …”
Ta chép miệng một tiếng
Giả bộ với ai chứ
Người của nhanh chóng dọn dẹp chỉ còn ngôi nhà trống rỗng còn chút gì của Chúc Châu
Người một nhà đã uống máu của nàng nhưng ép nàng đến tuyệt lộ
Ta nhắm mắt khóe môi nở nụ khẽ
“Nếu các ngươi đã gắn bó sâu đậm như thế liền làm chủ chính thức ban Thẩm Sở Sở làm thê tử cho Hàn Dương ngươi Từ nay Hàn Nhất Nặc sẽ là con của nàng ”
Nghe đến đây Thẩm Sở Sở lộ rõ sự vui mừng khôn xiết Nàng còn kịp dập đầu tạ ơn thì Hàn Dương đã cắt ngang
“Cả đời chỉ một thê tử duy nhất là Chúc Châu”
Hàn Nhất Nặc vui vẻ chạy đến bên Thẩm Sở Sở chờ đợi mà gọi nàng là “mẹ”
“Mẹ cuối cùng con cũng mẹ nhận làm con Con chẳng phụ nữ dữ dằn đó làm mẹ con chút nào”
Nói xong nó sang Hàn Dương mặt rạng rỡ
“Cha chẳng cha đã từng rằng Sở di là nhất đời ”
Mặt Hàn Dương tái xanh lời nào
Ta mỉm để chiếu chỉ tứ hôn
Các ngươi là đã yêu thương sâu đậm đó Vậy hãy cứ như các ngươi mong đừng làm vấy bẩn thanh danh của Chúc Châu nữa
Trước khi rời ném một tờ giấy đó hai chữ hiện rõ ràng—
Đừng phu
“Hàn Dương ngươi xứng đáng cùng nàng chôn chung trong cùng một mộ phần”
5
Sự tình của Hàn gia giờ đây đã huyên náo đến gà bay chó chạy
Thẩm Sở Sở thậm chí màng đến danh dự cầu xin Thánh chỉ từ tay Ngụy Yến Lễ để gả Hàn gia
Khi tin đám cung nữ cẩn thận quan sát biểu cảm của mong thấy chút biến sắc nhưng chỉ nhàn nhạt thưởng trà
“Trà ngon nữa ”
Ta chỉ bận lòng về việc Thẩm Sở Sở gả cho Hàn Dương còn đích thân ban thưởng thêm vài mỹ nhân cho trong đó một vô cùng giống Chúc Châu Ngay khi bước phủ nàng đã chiếm hết mọi sự chú ý của Thẩm Sở Sở
Hàn Dương ngày ngày lưu phòng nàng khi động tình thậm chí còn gọi tên Chúc Châu
Khi báo đổ một chén trà ngoài cửa sổ
“Lần nhầm lẫn gọi sai tên nhớ bịt miệng ”
Chúc Châu cần đến tên từ miệng nữa
Mỹ nhân Hàn Dương sủng ái bắt đầu khiêu khích Thẩm Sở Sở ở mọi nơi dùng chính những thủ đoạn mà nàng từng dùng
Ví dụ như giả bệnh vu oan Thẩm Sở Sở hạ độc cưng chiều Hàn Nhất Nặc đến mức khiến biết trời cao đất dày còn cố tình gặp gỡ Thẩm Sở Sở khiến nàng ngất lịm ba ngày tỉnh Cuối cùng mỹ nhân đã dùng một cây kim đâm đầu ngón tay Thẩm Sở Sở khiến nàng đau đến mức tỉnh
Thẩm Sở Sở lập tức đến mách tội với Hàn Dương
“Nàng cố ý Nàng cố ý làm thế”
Hàn Dương cau mày “Chính nàng từng nhẹ nhàng va chạm sẽ hôn mê ba ngày nếu đâm đầu ngón tay mà tỉnh thì chứng tỏ chỉ là ngủ ”
Thẩm Sở Sở câm lặng lời nào
Ngày đó Chúc Châu cũng từng chịu oan ức như thế Hàn Dương tin lời nàng còn quở trách Chúc Châu vì những chuyện tranh giành vô nghĩa
Giờ đây khi điều đó xảy với chính bản thân nàng nàng chẳng biết giải thích thế nào
Nàng dám sự thật của những chuyện đây sợ rằng Hàn Dương sẽ càng thêm xa lánh
nàng nghĩ vẫn còn Hàn Nhất Nặc về phía
Hàn Nhất Nặc lúc đang bận thi đấu dế với đám gia nhân
Con dế đó đã dùng ngàn lượng vàng lấy từ phòng thu chi trong lúc Thẩm Sở Sở còn mê man để mua về
Khi Thẩm Sở Sở phát hiện sổ sách khớp bán dế đã sớm rời khỏi kinh thành
Không sính lễ của Chúc Châu Hàn gia chẳng còn mấy đồng bạc lẻ Hàn Nhất Nặc đã tiêu hết số tiền chi tiêu cả năm của Hàn gia
Thẩm Sở Sở giận dữ đánh hai cái nhưng Hàn Nhất Nặc vốn là do chính nàng chiều chuộng mà thành
“Con hồ ly tinh Ngươi hại chết mẹ giờ còn đánh chết Bọn họ đúng ngươi chính là hồ ly tinh Ta sẽ tìm cha bảo cha đánh chết ngươi”
Lời khiến Thẩm Sở Sở tức giận đến thể kiểm soát
Đến khi nàng lấy bình tĩnh Hàn Nhất Nặc đã nàng đánh đến mức hít nhiều hơn thở
Khi Hàn Dương trở về trông thấy Hàn Nhất Nặc đang yếu ớt cầu cứu
“Cha ơi cứu con”
6
Vở kịch chỉ trong hai ngày đã lan truyền khắp kinh thành
Thẩm Sở Sở một kế thất ganh ghét đố kỵ chẳng những thể chấp nhận mỹ nhân do Hoàng hậu đích thân ban tặng mà còn đánh đập nhi tử do nguyên phối lưu đến gần chết
Tất cả những gì nàng làm với Chúc Châu chỉ đơn thuần đáp trả bằng cách của
Cuối cùng thể chịu nổi Thẩm Sở Sở gửi thư cầu cứu trong cung
Ngụy Yến Lễ đến tìm mong buông tha cho nàng
“Phù Ngọc đủ Nếu cứ tiếp tục thế chẳng ai lợi gì ”
“Vậy Ta thấy như ”
“Chuyện Trẫm cũng với Chúc Châu Về Trẫm sẽ chuộc tội với nàng nàng đừng trút giận lên khác nữa”
Ngụy Yến Lễ thở dài vẻ giảng hòa
Ta lạnh lùng chẳng một lời
Có lẽ đã quên rằng bao giờ tùy tiện trút giận Ai phạm kẻ đó trả giá
Việc của Hàn gia là do Ngụy Yến Lễ hạ chỉ để dẹp yên
hiểu chuyện trong nội trạch chẳng thể giải quyết chỉ bằng một đạo chỉ dụ
Thẩm Sở Sở đã mất sự sủng ái của Hàn Dương Hàn Nhất Nặc xem thường dù Ngụy Yến Lễ bảo vệ nàng thế nào cũng chẳng thể nhúng tay chuyện nội trạch của Hàn phủ
thì thể
Khi gặp Thẩm Sở Sở nàng đã gầy trơ xương Ngụy Yến Lễ gần như thể nhận nàng
“Sở Sở Ngươi làm thành thế ”
“Ca ca cứu với Muội chỉ bên yêu tội gì ”
“ Sở Sở sai Ca ca nhất định sẽ đòi công bằng cho ”
Nghe lời của hai nhịn nhạt
Thứ tiện nhân cũng xứng đến chuyện tình yêu
Thẩm Sở Sở ở trong cung sự bảo hộ của Ngụy Yến Lễ mọi đều gọi nàng là Thẩm cô nương chẳng ai nhớ nàng là Hàn phu nhân nữa Chức vị Hàn phu nhân mà nàng khổ sở cầu xin mới
Khi một lần nữa đến tẩm cung của Ngụy Yến Lễ mà cản đã báo tin cho Hàn phủ
7
Thẩm Sở Sở ngỡ rằng chỉ cần ngăn ở ngoài điện thì nàng thể giữ vững vị trí của thật đúng là ngu ngốc
Ta là Chúc Châu
Chúc Châu sẽ làm những việc gây tổn thương cho để trả đũa kẻ khác còn thì ngại dù thiệt thòi trăm lần chỉ cần thể hạ kẻ thù cũng từ
Hàn Dương đến gặp râu tóc xồm xoàm trông chẳng khác nào một kẻ bại trận
“Lời ngươi trong thư là sự thật ”
“Hàn Dương là Tĩnh Phù Ngọc”
Cả cuộc đời của Tĩnh Phù Ngọc dù bẻ gãy hết xương cốt cũng từng dối lấy một câu
Dường như nhớ điều gì đó bất chợt phá lên điên dại
“Lẽ nên biết… Lẽ nên biết…”
“Chúc Châu lương thiện như thể làm những chuyện tàn độc đó Ta đúng là ngu xuẩn là kẻ đáng chết”
“Tĩnh Phù Ngọc chỉ cầu xin ngươi một điều ngươi thể…”
“Không thể”
Chưa đợi hết đã từ chối thẳng thừng
“Chuyện của ngươi với Thẩm Sở Sở đừng kéo Chúc Châu Ta nàng vấy bẩn thêm chút nào nữa”
“Bẩn ”
Hàn Dương lẩm bẩm nhắc bật nhưng đồng thời cũng bật
“Ngươi đúng… Ta chính là kẻ dơ bẩn”
lúc bên ngoài tiếng báo đến Ngụy Yến Lễ đưa Thẩm Sở Sở cung
Ngụy Yến Lễ nuôi dưỡng nàng kỹ lưỡng giờ trông nàng tuy yếu đuối nhưng đã nét quyến rũ như cành liễu trong gió chẳng còn vẻ tiều tụy của những ngày
Thấy Hàn Dương Thẩm Sở Sở rụt nép lưng Ngụy Yến Lễ
Ngụy Yến Lễ che chở nàng cau mày Hàn Dương
“Ngươi đến đón Sở Sở về Trẫm cho ngươi biết cái chết của Chúc Châu thể đổ lên đầu Sở Sở ”
Lúc đọc cũng mong cái kết cho Phù Ngọc quay về hiện đại đoàn tụ với Chúc Châu, không ngờ về thật huhu. Kiếp này hai người bên nhau đi, đừng dính vào lũ đàn ông nữa