Kết Cục Kẻ Phản Bội - Chương 1
1
Khi Chúc Châu cắt cổ tay nàng hề do dự chút nào
Thái y khám cho nàng bảo rằng vết thương cổ tay nàng sâu nếu ý định tìm đến cái chết bình thường khó mà tay tàn nhẫn đến
Huống hồ Chúc Châu luôn sợ đau
Bình thường chỉ cần trầy xước một chút nàng đã giả vờ lóc để dụ dỗ cho nàng bánh hoa quế
Ta Chúc Châu trong ngọc quan ngoại trừ gương mặt tái nhợt nàng trông vẫn như đang sống
Lang quân mà nàng yêu thương ngay bên cạnh ngọc quan còn bên là một cô nương yểu điệu trong trang phục màu hồng tay dắt theo một bé bảy phần giống với Chúc Châu
Ta quan sát nàng từ đầu đến chân cuối cùng cũng hiểu vì Chúc Châu còn chút luyến lưu
Nữ tử đó tiến đến mặt cúi hành lễ:
“Hoàng hậu nương nương vạn an”
Ta lạnh lùng nàng bảo lên chỉ chăm chú đôi chân đang khẽ khụy của nàng
Nữ tỳ phía nhanh chóng tiến lên đá mạnh đầu gối nàng âm thanh “bịch” khô khốc vang lên khiến đôi mày giãn đôi chút
“Sở di”
Hai tiếng hốt hoảng vang lên Hàn Nhất Nặc định bước tới đỡ nàng nhưng khi thấy ánh mắt của dám hành động gì thêm
Hàn Dương ngọc quan như thể hề biết gì về mọi thứ xung quanh
Còn Thẩm Sở Sở im lặng cúi lạy thật sâu
“Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên thiên tuế Là dân nữ biết tôn ti xin nương nương tha tội”
Ta nheo mắt Thẩm Sở Sở quả nhiên tinh quái
Nàng biết đang nổi giận ai đến khuyên cũng vô ích nhất là phụ tử Hàn gia họ chỉ khiến thêm phần tức giận Nàng chọn cách cúi đầu nhận làm khéo thể thắng
Chúc Châu thật đấu nổi với nàng
Ta bước lên hai bước đôi hài lấp lánh đạp lên chiếc váy tinh xảo của nàng hầu phía liền dâng ghế cho
Ta nâng cổ tay của Thẩm Sở Sở lên thấy một chiếc vòng ngọc xanh biếc
Chiếc vòng là đồ quý giá nhưng biết đây là món quà mà đứa bé bảy tuổi của Chúc Châu Hàn Nhất Nặc đã thắng giải nhất ở học viện Hắn đã mặt bao đứa trẻ khác rằng mang vòng về tặng mẫu thân
Ta đã chỉ thị cho ban vòng đó cho Hàn Nhất Nặc
Không ngờ chiếc vòng tay Thẩm Sở Sở
Ta nắm lấy chiếc vòng mạnh tay giật khỏi cổ tay nàng
“Bản cung trượt tay cô nương đừng trách”
Hai vệt đỏ liền nổi lên làn da trắng của nàng trông thật dữ dằn
“Dân nữ dám”
Thẩm Sở Sở cắn chặt môi trông bộ dạng thật đáng thương đúng như tên nàng Chúc Châu chịu nổi bộ dạng
Mỗi khi nàng giận chỉ cần giả vờ tỏ yếu đuối thế dù tức đến nàng cũng nhịn mà mỉm Khi đó gì nàng cũng sẽ chiều theo
Thẩm Sở Sở thì là cái thá gì chứ
Ta đưa tay chạm vành tai nàng đó là một đôi đông châu lớn
Đây là lễ vật tân hôn tặng Chúc Châu
Khi gỡ xuống nương tay chút nào tai Thẩm Sở Sở liền rỉ máu Hàn Nhất Nặc kiềm chế nổi nữa quỳ sụp xuống bên cạnh nàng
“Đông châu là con tặng cho Sở di mẫu thân cũng đồng ý xin hoàng hậu a di đừng trách Sở di”
Ta xoay xoay đông châu đẫm máu trong tay vẻ mặt thản nhiên
“Nếu bản cung nhất quyết trách phạt thì ”
Không Chúc Châu Hàn Nhất Nặc trong mắt chẳng khác gì một đống thịt thối
Ta hiếm khi dùng giọng điệu lạnh lùng với liền tiến đến kéo lấy vạt áo định giở trò nịnh nọt như mọi khi
Ta liếc mắt lạnh lùng thị vệ lập tức vung đao chuẩn chặt đứt cánh tay của Hàn Nhất Nặc
“Đồ hèn mọn nào dám đụng Hoàng hậu nương nương”
Ta quan tâm đến gương mặt tái nhợt vì sợ hãi của Hàn Nhất Nặc nữa phất tay hiệu cho mang ngọc quan của Chúc Châu Lúc Hàn Dương như bừng tỉnh rút kiếm ngăn ngọc quan
“Ta cho phép bất cứ ai mang Châu Nhi ”
Hàn Dương dù cũng là quan triều đình quan hệ mật thiết với Ngụy Yến Lễ nên thị vệ dám tay
Không sẽ tự làm
Ta đâm thẳng kiếm về phía Hàn Dương chút do dự lưỡi kiếm chạm cơ thể một vật nặng liền đánh cổ chìm một vùng tối đen
2
Kẻ tay chính là Ngụy Yến Lễ
Dưới quyền uy của hạ nhân dám gì nhưng ai cũng biết dám động thủ với khắp thiên hạ chỉ một Ngụy Yến Lễ
Hắn dám trực tiếp đến gặp chỉ cho mang đến thánh chỉ truy phong Chúc Châu làm đại trưởng công chúa
Ta dùng chiếc trâm vàng mà Ngụy Yến Lễ ban tặng xé toạc thánh chỉ
Cung nhân quỳ rạp khắp nơi cả Trường Lạc cung chìm trong im lặng cho đến khi Ngụy Yến Lễ xuất hiện
“Phù Ngọc Chúc Châu đã chết nếu nàng hài lòng trẫm thể phong tặng danh vị cao quý hơn cho nàng ”
“Ta giết Thẩm Sở Sở ngươi truy phong nàng làm hoàng hậu ”
Ngụy Yến Lễ trả lời
“Ta bọn chúng chôn cùng nàng ”
“Không thể nào”
“Được”
Lời đáp nhanh đến nỗi khiến Ngụy Yến Lễ ngờ tới giật ngẩng đầu
“Nàng gì”
“Ta ‘Được’”
Ta sẽ tự dùng cách của
Ta cho phép ai lập linh đường cho Chúc Châu bọn họ tư cách Sau đó lệnh thu mọi thứ liên quan đến nàng
Hàn Dương cầm kiếm ngăn cản
Thẩm Sở Sở quỳ bên cạnh cắn chặt môi lời nào
Chỉ cần giơ tay lên đám tùy tùng liền nối bước giữ chặt Hàn Dương ép đầu gối đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch
Năm đó khi cầu hôn Chúc Châu cũng từng quỳ mặt như
Khi và Chúc Châu lén lút qua phát hiện vì danh tiếng của Chúc Châu cho phép họ tiếp tục qua Hàn Dương quỳ gối mặt các phi tần trong hậu cung cầu xin chấp thuận hôn sự của họ
Ta gật đầu Dù thân thiết với Ngụy Yến Lễ đến cũng thể mong chờ một đạo thánh chỉ ban hôn
Khi đó đã hỏi Chúc Châu:
“Nếu ngươi gả cho ngươi sẽ thể đầu ”
Khuôn mặt Chúc Châu đỏ bừng
“Phù Ngọc cả đời chỉ Ta thử”
“Nếu thử sai thì ”
“Thì sai ”
Chúc Châu bề ngoài vẻ yếu đuối nhưng thật nàng thông minh và bướng bỉnh là biết rõ điều đó hơn ai hết
Nàng quyết định chọn Hàn Dương kiên định bao nhiêu thì khi rời nàng cũng dứt khoát bấy nhiêu
Khi còn nhỏ nàng thường dạy : “Kế sách nhất là đánh tâm”
3
Khi mới tám tuổi thứ đã cướp mất di vật mẹ để cho
Đó là một chiếc áo gấm
Ta mách với cha ông chỉ đáp:
“Áo đã mèo hoang làm rách sẽ mua cho con một chiếc khác”
Sau đó khi qua viện của thứ thấy nó đang khoe khoang với các cô bé khác về chiếc áo gấm mới về sự lộng lẫy công phu tinh xảo và những viên đá quý đính áo đẽ biết bao
Giữa tiếng xuýt xoa của mọi cầm lấy chiếc kéo cắt nát chiếc áo từ thứ thành từng mảnh vụn
Cha đến thứ đã đè xuống đất sợ đến mức thốt lên nổi một tiếng nào Mãi đến khi thấy ông nó mới hoảng hốt kêu cứu
Ta nắm chặt chiếc kéo còn đẫm máu bình thản cha
“Mèo hoang làm hỏng áo của con nhớ mua cho con một chiếc khác”
Có lẽ vì ánh mắt quá lạnh nhạt cha cũng quên mất mắng mỏ Ta bước từng bước lối rộng mở giữa những đang với ánh mắt kinh ngạc
Ngày hôm một chiếc áo gấm giống hệt đã gửi đến viện của
Nghe di nương của thứ đã vét sạch tiền riêng mới chữa lành vết thương nó
Từ đó về bao giờ thấy bóng dáng của nó quanh viện nữa
Tin đồn về lan truyền khắp kinh thành rằng tàn nhẫn khát máu thường lén ngoài giữa đêm để làm hại khác Chúc Châu đã xuất hiện bên cạnh lúc
Một lần nữ nhi của Lễ bộ Thượng thư đã đẩy xuống hồ Ta bám lấy tảng đá tự leo lên bờ túm lấy nàng mà quăng xuống hồ Suýt chút nữa nàng đã mất mạng
Lễ bộ Thượng thư đến cầu xin mặt Hoàng đế yêu cầu cha trừng phạt thật nghiêm khắc
Hoàng đế hỏi thăm sự tình ai dám làm chứng cho chỉ Chúc Châu bước
“Nếu đã trách phạt thì công bằng vì Lý cô nương đã vô lễ với Tĩnh tiểu thư”
Hoàng đế hiểu rõ căn nguyên những trách phạt mà còn lệnh Lễ bộ Thượng thư nghiêm khắc quản giáo nữ nhi của
Trước đây chỉ biết rằng kẻ nào dám ức hiếp sẽ diệt trừ kẻ đó
Chúc Châu đã với rằng nên vì trừng phạt kẻ khác mà trả giá bằng chính bản thân Không đáng Phải làm cho kẻ đó chịu khổ mà thể oán hận
Ta đã cảnh cáo nàng bảo nàng đừng gần
“Ta là kẻ mang độc”
Chúc Châu
“Không tự thuốc giải”
Về mỗi khi gây rắc rối luôn Chúc Châu thu dọn tàn cuộc Không còn ai là kẻ lòng độc ác mà chỉ coi là một tiểu cô nương đáng thương mất mẹ di nương và thứ bắt nạt
Ta từng hỏi Chúc Châu vì giúp nàng rằng với danh tiếng và xuất thân như thế thể sẽ gả hoàng tộc nàng giữ chặt lấy cái đùi
Ta tin
Cho đến năm cập kê khi hôn sự với Thái tử định đoạt Chúc Châu mới sự thật với
Nàng rằng nàng đến từ một thế giới khác đến đây để cứu rỗi Nếu nàng can thiệp sẽ con đường hủy diệt cả triều đại Giờ đây cuộc đời đã đúng hướng nàng cũng chuẩn
Chúc Châu rằng khi cơ thể nàng ở thế giới chết nàng sẽ thể về thế giới cũ
Nàng thích thế giới đó thể cưỡng ép nàng ở
chính Hàn Dương là đã giữ nàng
Khi đó cũng vui mừng
Ta ngờ sẽ một kẻ như Thẩm Sở Sở xuất hiện
Lúc đọc cũng mong cái kết cho Phù Ngọc quay về hiện đại đoàn tụ với Chúc Châu, không ngờ về thật huhu. Kiếp này hai người bên nhau đi, đừng dính vào lũ đàn ông nữa