Hủy Hôn Càng Sớm Càng Tốt - Chương 1
1
Trước ngày cưới 7 ngày khi đang thử váy cưới bỗng thấy bài đăng mới Weibo của bạn gái cũ Tạ Trầm
Hai tay trong tay mười ngón đan chặt
Chú thích ảnh:
“Vẫn luôn yêu”
Ba phút thấy Tạ Trầm bình luận :
“Anh tiếp tục si mê em”
Bài công khai tái hợp lãng mạn nếu như vợ sắp cưới của Tạ Trầm
Nhân viên cửa hàng thấy chằm chằm điện thoại lời nào lo lắng hỏi:
“Cô Mạc cô chỗ nào hài lòng ạ”
Tôi ngẩng đầu trong gương một thân váy cưới trắng tinh may đo theo đúng kiểu yêu thích
Ban đầu đúng là hài lòng
Vì mới chụp ảnh gửi cho Tạ Trầm xem
Ai ngờ “vô tình” thấy trò hề
Tôi gượng với cô bé nhân viên:
“Có chút chuyện riêng thôi”
Rồi dậy hành lang gọi điện cho Tạ Trầm tắt máy
Ngay đó nhận tin nhắn:
“Đang họp”
Phải mấy hôm công tác
Bảo là dự án quan trọng nhất định tự thân đến xử lý
Giờ nghĩ đúng là quan trọng thật đấy vài trăm triệu để lên giường mà
Một tiếng Tạ Trầm gọi cho
Đầu dây bên giọng dịu dàng:
“Tiểu Mạc em gọi chuyện gì ”
Nghe giọng là biết biết chuyện đã vỡ lở
2
Tôi và Tạ Trầm quen 7 năm
Từ khi 21 tuổi đến nay 28
Tôi cùng từ hai bàn tay trắng đến lúc trở thành ông chủ của hai công ty
Không đến mức gọi là đại gia nhưng ở thành phố A cũng chút danh tiếng
Chúng quen lúc mới nghiệp xin việc
Anh hơn 3 tuổi mới lập nghiệp công ty mới thành lập thiếu nhân sự
Đặc biệt thiếu những đứa ngây thơ mới trường như dễ dụ mộng tưởng
Anh vẽ một cái bánh thật to từ đó say mê cắm đầu làm việc 7 năm trời dù là uống rượu đến nôn làm dự án đến kiệt sức dù công ty mời với lương cao gấp đôi cũng từng nghĩ đến chuyện rời
Từ một thực tập sinh trở thành tổng giám của cả công ty
Còn chuyện chúng yêu bắt đầu từ một đêm say
Hai năm một buổi tiệc cả hai đều uống quá chén
Tỉnh dậy :
“Tiểu Mạc sẽ chịu trách nhiệm”
Tôi nhớ lúc đó cảm giác gì chắc là vui mừng
Vì khi đó đã thầm yêu 3 năm
Thích là điều dễ
Gương mặt trời sinh đã khiến rung động
Chúng từng cùng thức trắng đêm vì dự án từng dài giữa quảng trường một đêm say lên bầu trời đầy
Có lần khi tiễn khách về muộn ngang qua trung tâm thành phố gọi dừng xe kéo xuống giữa quảng trường:
“Tiểu Mạc sẽ một ngày sẽ đưa trụ sở công ty dời về đây”
Một khu đất đắt đỏ với giá nhà hơn 10 vạn mỗi mét
Tôi nhạo:
“Thôi mơ mộng mệt thì ngủ sớm cho lành trong mơ cái gì cũng ”
sang nghiêm túc :
“Và sẽ mua cho em một căn hộ siêu to ở đây coi như phần thưởng vì em đã bỏ suốt bao năm”
Ánh mắt lúc đó phản chiếu cả bầu trời
Nụ khiến chói mắt
Tôi nghĩ… chính khoảnh khắc đã yêu
3
Đêm chúng bên cũng là đêm tiệc mừng chi nhánh mới khai trương
Lúc đó công ty đã chuyển về đúng quảng trường năm xưa căn hộ lớn ở đó cũng đã mua tặng
Từ 5 thành trăm công ty phát triển rực rỡ
Trong bữa tiệc vòng tay qua vai mặt mọi :
“Nếu Tiểu Mạc công ty sẽ hôm nay
Mọi nâng ly vì cô ”
Lời khoa trương nhưng sai
Những năm tháng từ bỏ đều là gồng gánh bước qua cùng
Chi nhánh mới cũng do một tay lo từ A đến Z —gọi vốn tìm đối tác chọn vị trí đều là
Sau tiệc vui quá đòi theo về nhà để “bàn chuyện phát triển công ty trong 20 năm tới”
Kết quả bàn thẳng giường luôn
Sáng dậy khi “ sẽ chịu trách nhiệm” đã do dự
Anh :
“Anh thích em từ lâu
Anh sẽ tìm ai thể đồng hành cùng lâu như em ”
Chúng ở bên 2 năm
Tôi biết một yêu cũ tên Lâm Việt
Bằng tuổi là mối tình đầu từ thời đại học
Yêu 3 năm
Sau khi cô nghiệp rời khỏi thành phố A
Tạ Trầm theo nên cả hai chia tay trong hòa bình
Nghe số tiền mở công ty đầu tiên vốn dĩ là tiền sính lễ và mua nhà để cưới Lâm Việt
Đây là chuyện từng kể khi cùng
Anh :
“Nếu năm đó cưới Lâm Việt chắc giờ chỉ làm nhân viên văn phòng sáng 9 tối 5”
Có chút tiếc nuối nhưng cũng thẳng thắn
Vậy nên từng để tâm đến sự tồn tại của cô
Dù một năm Lâm Việt thành phố A lén theo dõi Weibo cũng chỉ tiện tay follow bao giờ với Tạ Trầm
Tôi vẫn nghĩ tình cảm giữa và là cùng hướng về hơn nữa mối tình cũ từ bao lâu ai mà nhớ nổi
Giờ nghĩ đúng là tự vả cho nát mặt
4
Tôi là kiểu thấy tận mắt mới tin
Trong điện thoại vạch trần với Tạ Trầm chỉ lặng lẽ gửi ảnh váy cưới cho khi cúp máy Tạ Trầm nhắn : “Mặc váy cưới Tiểu Mạc của quá”
Tôi nhận lấy lời khen đó đặt chuyến bay sớm nhất trong ngày bay thẳng tới thành phố B nơi đang “công tác”
Xuống máy bay mở Weibo thấy bài đăng mới của Lâm Việt
“Chuẩn đến quán nổi tiếng check-in”
Trùng hợp làm biết quán đó
Hồi mới quen Tạ Trầm từng cùng đến đó Quán ăn dành riêng cho các cặp đôi
Tôi gọi xe đến thì kịp chứng kiến cảnh Tạ Trầm đưa bó hồng đỏ mà nhà hàng chuẩn sẵn trao tận tay cho Lâm Việt
Hai ngay bàn gần cửa sổ nhất cần xuống xe cũng thể thấy rõ ràng
Lâm Việt mặc một chiếc váy dài màu xanh lam còn Tạ Trầm mặc đồ lam nhạt phối cùng mù cũng nhận đó là đồ đôi
Tạ Trầm từng với rằng điều ghét nhất chính là mấy kiểu chụp ảnh đôi trông trẻ con lố bịch
Giờ thì hiểu thấy mấy thứ đó trẻ con chỉ là cùng trẻ con thôi
Tôi xuống xe tựa gốc cây cổ nghiêng ven đường gọi điện cho Tạ Trầm bằng thật sự chút vững
Tạ Trầm điện thoại cuối cùng vẫn tắt máy nhắn cho : “Đang họp”
Khoảnh khắc đó cảm xúc trong lòng khó mà gọi tên Phẫn nộ đau lòng thậm chí phần tuyệt vọng Tôi cố ngẩng đầu lên bầu trời mới để nước mắt rơi xuống
Tôi mất một lúc khá lâu mới định cảm xúc trong lòng
Cúi đầu chiếc nhẫn cưới Tạ Trầm mới tặng lâu tháo tiện tay ném thùng rác bên cạnh chụp bức ảnh đang ăn với Lâm Việt gửi cho
“Ăn xong thì chuyện ly hôn ”
Khoảng ba phút Tạ Trầm mới điện thoại vì trong ba phút đó Lâm Việt cứ đòi chụp ảnh cùng
Ba phút ngắn ngủi hai thay tám kiểu tạo dáng
Ba trăm sáu mươi độ góc chết chiếu sáng bộ mối quan hệ ngoài luồng của bọn họ
Phải với Tạ Trầm đã đăng ký kết hôn từ tháng
Chỉ là hôn lễ sẽ tổ chức bảy ngày nữa
Tạ Trầm xong tin nhắn hoảng hốt nghiêng đầu cửa sổ – nơi đang
Anh vội vàng dậy chạy ngoài
Lâm Việt hiểu chuyện gì thấy rời thì cũng đầu theo thấy mặt thoáng qua một nụ đó cũng bước theo Tạ Trầm ngoài
5
“Tạ Trầm nhất định buồn nôn đến ”
Chừng năm lăn lộn nơi công sở châm chọc mỉa mai đấu đá ngầm công kích trực diện cái gì trải qua Tôi đều thể mỉm tiếp nhận xử lý gọn ghẽ
Tự nhận dù là tính khí tu dưỡng cũng thuộc loại tồi
Thế mà giờ chồng cùng tình nhân khoác đồ đôi xuất hiện mặt vẫn cố lắm mới kiềm cơn gào thét trong lồng ngực
Tạ Trầm lúc mới nhận Lâm Việt cũng theo ngoài
Anh đầu: “Lâm Việt em ”
Lâm Việt còn sang trà xanh với : “Tiểu Mạc Tạ tổng còn nhắc đến em đấy Đừng hiểu lầm bọn chị chỉ tình cờ gặp ở đây thôi”
Tôi cũng mong đây chỉ là hiểu lầm nhưng lúc khỏi quán cô còn tiện tay bứt một cánh hoa hồng cầm trong tay như tuyên bố chủ quyền
Cô sợ nhận hai gian tình
Tôi khẽ nhắm mắt chẳng phí lời với cái loại lấy một chút phẩm hạnh nào sợ bản thân sẽ kéo tụt tiêu chuẩn đạo đức xuống đáy bùn
Tôi Tạ Trầm: “Cho một phút để thứ xui xẻo biến khỏi tầm mắt ”
Lâm Việt vẫn thôi giả nai: “Tiểu Mạc em như Không giải thích đã vội vàng gán tội cho là ”
Dạy đời cái mẹ gì
Tôi tức đến bật : “Quả thật thể so với loại cá lọt lưới trong quá trình tiến hóa như cô”
Lâm Việt: “…”
Tôi: “Nếu rảnh quá thì liếm bồn cầu đừng ở đây ba hoa chích chòe”
Mặt Lâm Việt còn xanh hơn cả lá cây đầu cuối cùng cũng cút khỏi tầm mắt