Hồng Trang Báo Hận - Chương 4
11.
Vài ngày sau, vào một đêm khuya.
Mấy ngọn núi nơi ngoại thành bỗng sụp đổ.
Tiếng long trời lở đất vang dội khắp nơi.
Kinh động đến từng vị quý nhân đang say ngủ trong thành.
Người người kinh hoảng bất an.
Hoàng đế hạ chỉ tra xét.
Nào ngờ vừa điều tra liền phát hiện ra một nơi luyện kim quy mô cực lớn.
Chỉ là người bên trong đã sớm cao chạy xa bay.
Chỉ còn vài thợ rèn bị bỏ lại, hỏi gì cũng chỉ lắc đầu ngu ngơ.
Lục Hành và Vương Khiêm cùng lúc biến mất.
Ngay cả ám vệ mà ta phái đi theo cũng không thấy tung tích.
Vương Khiêm lập tức trở thành nghi phạm hàng đầu.
Nhưng cũng có người không tin.
Cho rằng là hắn đã phát hiện điều gì nên bị hại diệt khẩu.
Cũng phải, dáng vẻ ngày thường chính trực thanh liêm ấy, quả thực rất dễ mê hoặc lòng người.
Nhà hắn bị cấm quân bao vây kín mít, một giọt nước cũng khó lọt.
Vài ngày sau.
Ta hẹn gặp Lục Hoàn.
Gần đây nàng tiều tụy trông thấy, hồn vía lên mây.
Chỉ cần có chút động tĩnh là kinh hồn táng đảm.
“Hoàn nhi, muội sao vậy?”
Nàng vô thức vặn vẹo hai tay:
“Tỷ có nghe chuyện ở ngoại thành không, nghe nói là do thị lang Lại bộ làm đấy…”
Trong lòng ta khẽ động, ngoài mặt vẫn điềm nhiên uống trà:
“Biết rồi, Hoàng thượng đã phái người đuổi bắt hắn, sắp bắt được rồi.”
“Cha ta có cho người đi nghe ngóng, nói là đã bị bắt, đang trên đường áp giải hồi kinh, muội yên tâm đi, không sao đâu.”
Tách trà trong tay nàng run lên, choang một tiếng rơi xuống đất.
Vỡ tan thành từng mảnh vụn.
“Muội sao vậy?”
Mặt nàng trắng bệch như tờ giấy.
Bất chợt quỳ sụp xuống:
“Tỷ tỷ, cứu muội!”
“Có chuyện gì, đứng dậy rồi nói.”
“Không…”
“Muội và phu quân muội nghe lời xúi giục của Vương Khiêm. Nếu hắn khai ra, muội nhất định không sống nổi…”
“Cái gì?” Một tiếng “ầm” vang lên trong đầu ta.
“Ngốc nghếch, các ngươi đây là tạo phản!”
“Muội… muội hãy ra tự thú đi!”
“Không được, muội sẽ chết mất!”
“Muội nghĩ kỹ đi, nếu hắn bị bắt về, muội cũng sẽ chết. Nhưng nếu muội ra tự thú, khai rõ chủ mưu, vẫn còn cơ hội chuộc tội.”
Nàng dao động.
“Hoàn nhi, nghe ta. Chỉ cần muội tự thú, ta sẽ bảo cha nghĩ cách cứu muội ra.”
Nàng chợt hất tay ta ra.
“Không, ông ấy sẽ không cứu muội. Muội vốn không phải hài tử ruột của ông ấy!”
“Nhưng muội là nghĩa nữ của cha ta, nếu muội xảy ra chuyện, ông ấy cũng khó mà yên ổn.”
“Hoàn nhi, nghe lời đi. Đây là con đường sống duy nhất hiện tại.”
Ánh mắt nàng dần dần lơi lỏng.
“Muội có giữ lại thư tín hay vật gì liên quan tới việc liên hệ giữa bọn họ với muội không? Chúng ta có thể giao nộp làm bằng chứng.”
Nàng lắc đầu, mặt mày u ám, giọng nói như rút hết hơi sức:
“Không có… đều là Vương phu nhân lén truyền tin cho chúng muội…”
“Cái gì? Vậy biết làm sao bây giờ…”
Tên hồ ly già ấy quả nhiên quá mức cẩn trọng.
“Có điều, bà ta thường gửi thư mời muội đến dự yến, những thư đó muội vẫn giữ.”
“Còn có ngân phiếu mà họ đưa nữa…”
Nhắc đến đó, nàng cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ.
“Vậy cũng được rồi. Các muội mau chóng mang hết chứng cứ đi tự thú.”
“Đến khi đó, nói không chừng Hoàng thượng sẽ xử nhẹ.”
Chỉ cần có thể chứng thực tội mưu nghịch của Vương Khiêm.
Đến lúc đó, Hoàng thượng lần theo manh mối, tất sẽ moi ra được dấu vết của Thành vương.
Ám vệ ta phái đi bảo hộ Lục Hành đã truyền tin về.
Hiện giờ bọn họ đang ở Nam Dương – đất phong của Thành vương.
Lục Hành đã trà trộn vào nội bộ địch doanh.
Thậm chí còn giành được sự tín nhiệm của Vương Khiêm.
Ta cười khẩy.
Hẳn là hắn nghĩ mình từng có ân với Lục Hành.
Lại thêm việc Lục Hành từng trải qua kiếp sống đói rét, túng quẫn, tất sẽ bị quyền thế mê hoặc.
Nhưng không phải ai… cũng đều bị danh lợi làm mờ mắt.
12.
Cao Vũ theo manh mối từ Vương phu nhân mà kéo ra hơn mười viên quan liên quan trong vụ án.
Dã tâm của Thành vương cũng vì vậy mà lộ rõ.
Lục Hoàn cùng các vị phu nhân, nữ quyến từng cấu kết với Vương Khiêm, đồng loạt bị áp giải vào hình bộ.
Ta đến thăm nàng.
Nàng run rẩy co mình trong một góc tối của địa lao.
Chuột nhắt lách chách chạy qua chạy lại dưới chân.
Ta khẽ nhếch môi.
Đây mới là những ngày tháng mà nàng nên nếm trải.
Ta bước tới trước song sắt giam giữ nàng.
“A tỷ, a tỷ, cứu muội!”
Ta rưng rưng nước mắt, thương xót nói:
“Hoàn nhi, muội yên tâm, phụ thân đã đang nghĩ cách rồi.”
“Phụ thân được Hoàng thượng phái đi truy bắt nghịch tặc, chỉ cần bắt được, nhà chúng ta chính là công thần, đến lúc đó nhất định có thể chuộc muội về.”
“A tỷ, muội sợ lắm… nơi này có chuột, có cả gián…”
Ta còn muốn an ủi nàng.
“Lý Hoàn nhi, tiện nhân ngươi, ta cho ngươi bao nhiêu bạc, ngươi lại dám phản bội bọn ta!”
Vương phu nhân trong ngục bên cạnh gào lên chửi rủa.
Lục Hoàn cũng chẳng vừa.
“Ai bảo trượng phu của ngươi vô dụng, nhanh như vậy đã bị bắt, lẽ nào bắt chúng ta chết theo hắn?”
“Không thể nào, ngươi nói bậy!”
Vương phu nhân đầu tóc rối bù, sắc mặt tiều tụy, điên loạn hét lớn.
“Hoàn nhi, đừng để tâm đến bà ta. Chúng ta nhất định sẽ không sao.”
“Ta mang cho muội chút điểm tâm, dù sao cũng nên ăn một chút.”
“Ừm…”
Nhìn đám nữ nhân bị giam trong ngục này…
Ai có thể ngờ hậu trạch lại là nơi quan lại mưu đồ cấu kết?
Không lâu sau.
Thành vương dẫn theo Vương Khiêm, cùng Lục Hành chính thức khởi binh phản lại triều đình.
Mới hai ngày đã khiến hai tòa thành thất thủ.
Mưu lược là do một tay Lục Hành hiến kế.
Qua hai trận đánh ấy.
Lục Hành hiện đã được Thành vương vô cùng coi trọng.
Mọi chuyện quân cơ lớn nhỏ đều không giấu hắn nữa.
Triều đình lập tức phái phụ thân ta cùng Minh Uy tướng quân Cố Nghiêm xuất chinh chinh phạt.
Ta tiếp quản hai vạn binh mã do phụ thân lưu lại, trấn thủ kinh thành.
Dựa vào tin tức Lục Hành bí mật truyền về, ta bày mai phục trên tuyến đường bọn phản quân có thể tiến vào.
Đoan Ngọ năm ấy.
Trong thành vắng hẳn không khí hân hoan thường niên.
Quả nhiên đúng như lời Lục Hành.
Vài toán binh sĩ ngụy trang thành dân chạy nạn.
Đường đường chính chính tiến nhập kinh thành.
Ta suất lĩnh năm nghìn tinh binh mai phục sẵn.
Dù địch chỉ có tám trăm.
Nhưng ta phải tốn không ít công sức mới có thể toàn quân bắt giữ.
Có thể tưởng tượng, những năm qua bọn chúng âm thầm dưỡng binh, tích lực đến cỡ nào.
Phía tiền tuyến, triều đình vốn nắm bảy phần thắng thế, chỉ cần hai tháng là có thể dẹp loạn.
Giờ thì giằng co bất phân thắng bại.
Kim giáp quân dưới trướng Thành vương, người người một địch mười.
Chiến lực khiến người người chấn kinh.
Nghe nói, đã có dân chúng lanh trí thu dọn đồ đạc, dắt díu nhau rời khỏi kinh thành.
Trong cung cũng sớm bố trí kế hoạch dự phòng.
Chiến báo liên tục truyền về.
Nếu mai trận chiến thất bại.
Thì phản quân sẽ thừa thắng xông thẳng về Nam.
Đêm ấy, không một ai ngủ yên.
Ta khó khăn sống lại một kiếp.
Chẳng lẽ còn muốn ta chết thêm lần nữa?
Hôm sau, mọi người thấp thỏm bất an chờ tin.
Mãi đến nửa đêm.
Do thám trong quân mới khẩn báo.
Lục Hành phối hợp nội ứng ngoại hợp, thiêu rụi toàn bộ lương thảo của địch.
Nhưng lúc phóng hỏa, không may bị một tiểu binh đi tiểu phát hiện.
Bị chém một đao.
Chỉ vỏn vẹn vài lời, nhưng có thể tưởng tượng được khi ấy hung hiểm cỡ nào.
Người là sắt, cơm là thép, dẫu có dũng mãnh cỡ nào.
Mất lương thực thì cũng lực bất tòng tâm.
Thành vương đại bại, đã là cục diện không thể đảo ngược.
13.
Lục Hành bị thương.
Cùng phụ thân ta hồi kinh.
Năm ngày sau, kiệu phụ thân đã tới trước cửa nhà.
Phụ thân ta bước xuống trước.
Thấy ông bình an, ta liền dời ánh mắt nhìn vào trong xe.
“Này này, nhìn cái gì đấy? Con gái lớn rồi chẳng biết thẹn thùng.”
“Cha ta cũng là người xông pha chiến trường đấy, sao chẳng thấy con quan tâm gì?”
Phụ thân cố ý chen vào tầm nhìn, giễu cợt nói.
“Nói năng vớ vẩn gì đó.”
Mẫu thân lập tức kéo ông ra, liếc mắt ra hiệu:
“Lục Hành lần này lập được đại công, lại còn bị thương. Quan tâm một chút chẳng phải lẽ thường sao?”
Lục Hành chậm rãi bước xuống xe.
Thân là thư sinh, thân thể vốn yếu.
Nay lại mang thương tích, lại thêm đường dài xóc nảy.
Lúc này sắc mặt tái nhợt, gầy yếu vô cùng.
“Liễu phu nhân, Lý tiểu thư, tại hạ bình an, làm phiền hai vị lo lắng.”
Mẫu thân ta ân cần tiến lên nắm lấy tay hắn:
“Hành nhi đi đường vất vả, chắc hẳn đói bụng rồi, vào dùng bữa thôi.”
“Không cần đâu bá mẫu, mẫu thân ta vẫn đang đợi ta ở nhà.”
“Ngươi bây giờ như thế này, trở về chỉ khiến mẫu thân thêm lo.”
“Chi bằng tối nay ở lại đây nghỉ ngơi một đêm, dưỡng thương rồi hẵng về, thế nào?”
Ta chen vào một câu:
“Cũng có thể đón bá mẫu tới đây ở cùng.”
Nói xong mới nhận ra lời ấy có chút đường đột.
Không khí trong khoảnh khắc trở nên trầm mặc, mang theo vài phần ngượng ngùng.
Phụ mẫu ta trăm điều khó nói, nhìn ta đầy bất đắc dĩ.
Chỉ có Lục Hành là khoé mắt lộ ý cười, khoé môi hơi cong lên.
“Không, ta là nói…”
“Được rồi, ngươi đừng nói nữa.”
Mẫu thân ta không chút lưu tình ngắt lời.
“Hành nhi, nghe bá mẫu, trời cũng đã tối, mai hẵng về.”
Cuối cùng, Lục Hành không chống nổi sự tha thiết của phụ mẫu ta, đành lưu lại phủ nghỉ tạm.
Đêm đó, chờ họ về phòng an nghỉ, ta lặng lẽ đến phòng hắn.
Hắn vừa thay thuốc xong.
Băng vải còn mang theo vết máu nhàn nhạt.
Ta muốn xem vết thương của hắn, nhưng hắn che chắn quá kỹ, đành từ bỏ.
“Ta nói, ngươi gan đúng là to, chút bản lĩnh mèo cào cũng không có mà cũng dám trà trộn địch doanh.”
“Luôn phải có người làm chuyện đó, mà Vương Khiêm thì tin ta.”
Nói tới đây, giọng hắn có phần khó nói, mang theo mấy phần đắng chát.
“Ta biết trong lòng ngươi không dễ chịu. Trung nghĩa khó toàn, nhưng ngươi đã làm rất tốt rồi.”
“Ta nghe nói, ngươi dùng công lao lần này cầu xin Hoàng thượng khoan hồng với gia quyến của hắn?”
Hắn khẽ gật đầu:
“Nếu không có hắn, đã chẳng có ta của ngày hôm nay.”
“Cứ yên tâm, ngươi không thiếu nợ ai cả.”
Sáng sớm hôm sau, Lục Hành trở về phủ.
Cả nhà ta tiễn hắn ra tận cửa.
Bỗng thấy có người khều ta.
Quay đầu lại nhìn.
Phụ thân ta nheo mắt cười đầy hứng thú:
“Con không có gì muốn nói với cha sao?”
Ta nghi hoặc:
“Nói gì?”
“Chuyện giữa con và Lục Hành đấy!”
“Lục Hành kể với cha rồi, con từng giúp đỡ họ trong lúc khốn khó, đây chẳng phải là điển hình của câu chuyện ‘tuyết trung tống than’ trong thoại bản đó sao?”
“Mà con gái của ta, chính là vị thần nữ từ trên trời hạ xuống ấy!”
“Ha ha.”
“Cha nghĩ nhiều rồi.”
Mẫu thân ta kéo phụ thân ra, thẳng thắn nói:
“Lục Hành là người có phẩm hạnh, tướng mạo xuất chúng, tiền đồ rộng mở! Con không có chút gì suy nghĩ à?”
Ta ngẩn người vài nhịp.
Hai kiếp tương trợ, Lục Hành đích xác là người đáng tin cậy.
Nhưng…
“Liệu… hắn có thể có ý với con sao?”
“Sao lại không thể? Mỗi lần ta nhắc đến con trước mặt hắn, ánh mắt hắn liền sáng rỡ.”
Ta bật cười khẽ.
Thật khó tưởng tượng một người nghiêm túc như thế lại ngồi yên nghe phụ thân ta huyên thuyên.
“Thôi cứ để sau đi.”
Giờ chỉ còn lại bước cuối cùng.
“Cha, chuyện của Lục Hoàn, không cần bận tâm nữa.”
“Người nên chết, thì cứ để chết.”
Cả hai người khựng lại, chưa hiểu vì sao ta đột nhiên chuyển giọng.
“Thanh Ninh, mẫu thân vẫn không hiểu… vì sao con lại để nàng ta gả vào hầu phủ?”
“Bởi vì trong giấc mộng kia, chính nàng ta hại chết con.”
“Là nàng và Trần Doanh bày mưu giá họa, khiến cả nhà ta thân bại danh liệt.”
“Nay nàng muốn gả cho Trần Doanh, ta cũng chỉ là thuận nước đẩy thuyền.”
Phụ mẫu ta lúc này đã chẳng lấy làm ngạc nhiên với những giấc mộng nữa.
“Thì ra là vậy. Phụ thân sao lại không nghĩ tới, con lại có mưu lược đến thế. Một mũi tên trúng hai đích!”
“Có lẽ trong mộng học được một ít kinh nghiệm.”
Không biết Lục Hoàn dùng cách gì.
Tên tiểu lại trong ngục lại tới tìm ta, chuyển lời từ nàng.
Bảo ta mau tới cứu.
Loại người tham tài háo sắc, tâm tàn nhẫn độc như nàng, sống chỉ thêm hại người.
Ta đưa cho tiểu lại chút bạc, bảo hắn tiễn bọn họ sớm một đoạn đường.
Cũng coi như thay ta trả lại bao năm tủi nhục đau khổ.
14.
Gần đây, phụ thân luôn lấy cớ mời Lục Hành tới phủ.
Cả phủ đều ngầm hiểu điều này là gì.
So với những nam nhân khác, Lục Hành đích thực là lựa chọn tốt nhất.
Cho nên, khi hắn lần thứ n vô tình đi ngang qua phòng ta, ta liền ngăn hắn lại.
Ngày đại hôn.
Toàn phủ giăng đầy hồng lụa đỏ thắm.
Ta lại một lần nữa khoác lên người hỉ phục.
Phượng quan hà xuyến, thập lý hồng trang.
Nay đại cừu đã báo, nỗi sợ xưa tan thành mây khói.
Ta biết, hắn sẽ không phụ ta.
Cho nên, ta nguyện bước thêm một lần.
Đêm tân hôn.
Hắn cầm ngọc như ý vén lên hỉ khăn.
Dưới ánh nến mờ ảo.
Hai gò má hắn hơi ửng đỏ.
Ánh mắt lại chuyên chú nhìn ta không rời.
“Nương tử.”
“Phu quân.”
Rèm hồng khẽ buông.
Hơi thở giao hòa.
Dục niệm lan tràn.