Hồng Trang Báo Hận - Chương 2
6
“Lý tiểu thư.”
Một giọng nói vang lên, cắt ngang mạch suy nghĩ của ta.
Ta quay đầu nhìn lại.
“Lục đại nhân.”
“Lục đại nhân có vẻ không quen thuộc lắm với loại yến hội này.”
Hắn khẽ gật đầu.
“Quả thực Lục mỗ không quen lắm.”
“Lục đại nhân chuyên làm việc thực tế, tham dự yến tiệc như vậy đúng là lãng phí thời giờ.”
“Không phải.”
Ta hơi nhướn mày, có phần kinh ngạc.
Không rõ hắn đáp câu trước hay câu sau.
Hắn ngẩng mắt, ánh nhìn sâu thẳm, chậm rãi nói:
“Vừa rồi thấy sắc mặt tiểu thư trong yến tiệc không tốt, chẳng hay có chỗ nào không khỏe?”
Ánh mắt ta thoáng lay động: “Không có gì, chỉ cảm thấy trong đó có chút ngột ngạt.”
“Còn Lục đại nhân thì sao?”
“Ta cũng vậy.”
Không khí chùng xuống một khắc.
Ta mở miệng hỏi điều nghi hoặc trong lòng:
“Chúng ta… từng gặp qua rồi phải không?”
Thân hình hắn khẽ khựng lại.
Ánh mắt trầm tối.
Ta cũng không vội, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Ngắm dung mạo hắn một lát cũng là lãi.
Hắn do dự một lúc mới chậm rãi mở lời:
“Nói ra thật xấu hổ.”
“Hai năm trước, ta đưa lão mẫu vào kinh minh oan cho phụ thân, khi ấy đã không còn đồng nào.”
“Các thúc bá trong tộc đều tránh như tránh tà, bất đắc dĩ phải tạm trú nơi hẻm nhỏ sau một tửu lâu. Lúc ấy đói đến bụng dán lưng, ta định ra ngoài cầu chút ăn uống, nhưng mẫu thân không muốn ta hạ mình khom lưng.”
“Là tiểu thư đã từ trên lầu ném xuống mấy món điểm tâm, giải nguy cho mẹ con ta.”
“Ta từng muốn lên cảm tạ, nhưng thật sự quá mức khốn khó, chưởng quỹ tửu lâu không cho vào, chỉ nhớ là tiểu thư phủ Quốc công.”
Khuôn mặt hắn quang minh chính trực, không hề có chút lúng túng nào khi nhắc lại quá khứ khốn khổ.
Tâm cảnh như thế, thật sự hiếm thấy.
Ta chỉ biết năm đó hắn nghèo khổ, chẳng ngờ đã gần như lưu lạc đầu đường xó chợ.
Bảo sao không muốn dự khoa cử.
Nhớ lại hôm đó, ta cùng mấy tiểu thư ăn uống trên lầu.
Nghe thấy dưới lầu có cãi vã, liền ngó xuống vài lần.
Hai mẹ con kia hành vi phi phàm, lời nói cũng lễ nghĩa, đoan chính.
Ngẫm lại chắc là nhà gặp biến cố.
Ta nổi lòng trắc ẩn, tiện tay ném ít điểm tâm cùng bạc vụn xuống.
Chẳng bao lâu sau, bạc đã bị trả lại.
Khi đó ta còn nói hắn ngốc.
Không ngờ người ấy lại chính là Lục Hành.
Nếu là vậy, thì cũng có thể hiểu vì sao kiếp trước hắn giúp ta.
“Chỉ là chuyện nhỏ nhặt, vậy mà hóa ra chúng ta hữu duyên như thế.”
Mắt hắn sáng lên, như mang theo ánh nước lấp lánh.
Ta nhất thời nhìn đến ngây người.
“Ân tình của tiểu thư, Lục Hành vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Nếu sau này có chuyện cần dùng đến ta, xin cứ sai bảo.”
Ta phất tay: “Đã nói là chuyện nhỏ, chút điểm tâm thì cần gì phải nhắc ân báo đức.”
Huống hồ, ngươi đã báo rồi.
“Ra ngoài cũng đã lâu, nên trở lại thôi, không khéo lại bị người khác đi tìm.”
Hắn nhìn trời, không nói thêm về chuyện báo ân nữa.
“Được.”
Ta đi trước.
Hắn giữ khoảng cách mười trượng phía sau.
Bước chân hắn luôn khớp theo nhịp của ta.
Từ xa đã thấy dáng vẻ bận rộn của mẹ ta.
Tại đó, ta và hắn tách đường.
“Mẹ.”
“Thanh Ninh, con chạy đi đâu vậy, Lục… muội muội con sắp xuất môn rồi, con đi xem thử đi.”
Nói xong liền vội vã quay sang tiếp đãi đám nữ quyến.
Ta bất đắc dĩ lắc đầu.
Cầm theo chút điểm tâm đi đến hậu viện.
Cộc cộc cộc.
“Vào đi.”
“Muội muội, ta mang cho muội chút điểm tâm.”
“Lén ăn vài miếng, đừng nghe lời mấy kẻ khác mà để bụng đói.”
Nàng liếc mắt nhìn khay điểm tâm.
Ánh mắt hiện lên vẻ mê man, bối rối.
Tựa như đang giằng xé nội tâm dữ dội.
“Tiểu thư, ta… ta không xứng để người tốt với ta như vậy.”
“Nói bậy gì đó, chúng ta cùng lớn lên, chẳng lẽ vì một nam nhân mà trở mặt thành thù?”
Song cảm xúc nàng lại càng thêm kích động:
“Ta thực sự không xứng đáng…”
Vừa nói, lệ liền lăn dài.
Giống như hối hận, lại tựa như hổ thẹn.
Nhưng tất cả điều đó… cũng chẳng thể thay đổi sự thật là nàng từng tâm địa độc ác, ra tay ngoan tuyệt.
Ta dịu giọng dỗ dành:
“Đừng thế, ngày đại hỷ mà lại buồn bã thì không hay.”
“Ta đến giúp muội điểm lại trang dung.”
Nói rồi liền ép nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm, chậm rãi đánh phấn cho nàng.
“Xem kìa, má hồng da trắng, dung nhan như hoa, thật khiến người ta xót xa.”
“Chả trách tiểu Hầu gia si mê muội, mỹ nhân như thế, ta nhìn còn động lòng.”
“Tiểu thư, ta sẽ nhớ người…”
“Ta cũng vậy.”
Chưa nói thêm được bao lời.
Cạch.
Cửa phòng bị đẩy ra.
“Tân nương chuẩn bị lên kiệu rồi!”
Hỉ nương hô lớn.
Mấy nha hoàn phía sau ùa vào.
Lục Hoàn trong vòng vây của đám nha hoàn bước đi.
Ta tiễn nàng ra tới tận đại môn.
Trần Doanh cưỡi ngựa cao to.
Cưới được mỹ nhân trong mộng.
Trông hắn chẳng khác nào tướng quân khải hoàn, đắc ý vô cùng.
Vừa đi vừa rải tiền đồng khắp nẻo.
Chờ đến khi kiệu hoa đi khuất.
Chúng ta quay lại yến đường.
Mọi thứ như một khúc đệm nhỏ vụt qua.
Chúng nhân vẫn ăn thì ăn, uống thì uống.
Trong lòng ai nấy đều rõ ràng.
Nhà họ Lý, không lý nào lại vô duyên vô cớ có thêm một vị nhị tiểu thư.
7
Ngay ngày Lục Hoàn nhập môn, liền bị Hầu lão phu nhân cho một trận ra oai phủ đầu.
Cứng rắn bắt nàng nhịn ăn không uống, tĩnh tọa hai canh giờ.
Trần Doanh thương xót nàng, nhưng cũng không dám cãi lời mẫu thân.
Chỉ là nàng rất biết giả vờ đáng thương.
Ái nhân vì mình chịu uất ức như vậy.
Trần Doanh càng thêm thâm tình với nàng.
Ngày hồi môn, cho nàng đủ mặt mũi.
Từng rương lễ vật ào ào đưa vào phủ.
Trần Doanh ân cần dìu nàng xuống xe ngựa.
Hai người tình ý vấn vít, thâm tình nồng nàn.
“Hứ, tiểu nhân đắc chí.”
Mẫu thân ta hừ lạnh một tiếng.
Nhưng lại bước lên ân cần nắm lấy tay Lục Hoàn:
“Hoàn nhi, con rể à, mang nhiều thứ như vậy làm gì, nhà chúng ta cái gì cũng không thiếu.”
Lục Hoàn e lệ liếc nhìn Trần Doanh:
“Thiếp cũng có nói như vậy, nhưng phu quân nói lần đầu hồi môn, nếu mang ít quá thì quá mức keo kiệt.”
Nàng đắc ý liếc ta một cái.
Tâm tư nàng thế nào, ta sao lại không rõ.
Ta liền thuận theo lời nàng.
“Muội phu thật tốt với muội, khiến người ta ngưỡng mộ vô cùng.”
“Chỉ tiếc, ta không có được phúc phận gặp người như thế.”
Ta giả bộ hâm mộ, ra sức tán dương, trong giọng còn mang theo vài phần ghen tị.
Trần Doanh nghe xong, xấu hổ đưa tay gãi đầu.
Nàng lại càng đắc ý.
Đến nỗi đôi mắt như muốn ngẩng lên tận trời cao.
“Tỷ tỷ nhất định sẽ tìm được lang quân như ý.”
Lục Hoàn nhẹ giọng nói.
Trần Doanh chuyển sang trò chuyện với phụ thân ta về chuyện quan trường.
Ta kéo Lục Hoàn vào phòng nói chuyện riêng.
Nàng bắt đầu kể lể mấy ngày nay bị bà mẹ chồng gây khó dễ.
Hở chút là bị bắt đứng tấn giữ quy củ.
Lại oán trách Trần Doanh không dám vì nàng mà ra mặt.
Nhưng mỗi lần nhắc tới Trần Doanh, gương mặt nàng đều ửng hồng.
Có thể thấy tình cảm vợ chồng thật sự không tệ.
Nàng chợt nhớ ra, liền im bặt, rụt rè nhìn ta.
“Tỷ tỷ không tức giận chứ?”
Ta bất đắc dĩ gõ nhẹ lên trán nàng:
“Ta là kẻ nhỏ nhen như vậy sao?”
“Thấy muội sống tốt, ta liền yên tâm.”
Ta nghiêm túc dặn dò:
“Muội là người sống cùng phu quân, việc quan trọng nhất là nắm được trái tim chàng ấy. Ngày thường chàng ra ngoài xã giao, muội cũng nên lưu tâm nhiều hơn.”
“Còn về mẹ chồng muội, bà ấy tuổi tác đã cao, sớm muộn phủ Hầu cũng là do muội làm chủ.”
Nàng khẽ gật đầu, thoải mái dựa vào người ta.
Ta kìm nén cơn xúc động muốn xé nàng thành trăm mảnh, dịu dàng ôm lấy.
“Phải rồi, chuyện cái thai trong bụng muội, đã nói với công công bà bà chưa?”
“Vẫn chưa.”
Nàng ngồi dậy, vẻ mặt rầu rĩ:
“Cha mẹ chồng ta rất sĩ diện, nếu biết chuyện này e là lại kiếm cớ gây khó dễ.”
“Cha mẹ chồng muội thật phiền phức.”
“Có điều phu quân muội thương muội như vậy, nhất định sẽ nghĩ được cách. Cùng lắm thì nói là sinh non là được rồi.”
“Cứ bước một bước tính một bước vậy.”
Dùng bữa tối xong, bọn họ liền lên xe ngựa hồi phủ.
8.
Ta dựa theo manh mối kiếp trước Lục Hành điều tra, lần ra được vị Đại Lý Tự thừa từng giúp Trần Doanh làm việc.
Hiện tại hắn mới chỉ là một viên bình sự.
Ta còn nhớ rõ, khi linh hồn ta sắp tiêu tan, Lục Hành từng tâu lên trên.
Rằng Vương Mẫn kia đã tự vẫn.
Mọi chuyện đều tra ra rõ ràng rồi, một kẻ nhát chết như hắn, chưa đợi thánh chỉ phán xử đã tự vẫn, sao có thể tin?
Trừ phi hắn còn nắm giữ bí mật không thể tiết lộ.
Hơn nữa, hai năm thăng liền hai phẩm, chuyện này đâu phải thứ như Trần Doanh – tên đầu đất kia – có thể làm được.
Sau lưng bọn họ chắc chắn có một con cá lớn.
Người của ta ngày đêm theo dõi hành tung của cả nhà hắn.
Rốt cuộc đến đêm rằm, một nam tử vận hắc y đến gõ cửa nhà hắn.
Chỉ là người kia quá mức cẩn trọng, ngay cả vạt áo cũng không lộ.
Không để lại bất kỳ dấu vết nào về thân phận.
Nhưng ta cũng không vội.
Sẽ còn có lần sau.
Phía Lục Hoàn thì động tĩnh không ngừng.
Hầu phủ thâm hụt nặng.
Trần Doanh vì lấy lòng nàng mà tiêu tiền như nước.
Hầu lão phu nhân giận nhi tử vô dụng, nhưng lại không nỡ trách hắn.
Liền đem hết lỗi đổ lên đầu Lục Hoàn.
Còn Lục Hoàn thì hiển nhiên đã xem bản thân như chủ mẫu của Hầu phủ.
Hai người thường cãi vã đến mặt đỏ tai hồng.
Mãi đến khi nha hoàn hồi môn của nàng báo tin – đứa nhỏ trong bụng nàng đã không còn.
Thủ đoạn này ta quen thuộc lắm rồi.
Chỉ là không ngờ nàng lại dám lấy hài tử ra để đối đầu với Hầu lão phu nhân.
Nàng vẫn như kiếp trước, tâm địa ngoan độc.
Trần Doanh đau lòng cho Lục Hoàn, lại mất đi tiểu thế tử.
Cũng hiếm khi cứng rắn một lần.
Từ đó bất hòa với mẫu thân.
Tuy chưa phân gia, nhưng cũng chỉ canh giữ cửa viện của mình mà sống.
Có điều, bà già kia cũng đáng đời.
Kiếp trước, sính lễ của ta đều bị bà ta moi sạch.
Quả đúng là ác giả ác báo.