Hồng Trần Như Mộng - Chương 6
Từ xưa đến nay bên cạnh những kẻ quyền quý luôn thích khách là những nữ nhân xinh chỉ vì đầu chữ “sắc” treo lơ lửng một cây dao nhưng cũng yêu kiều quyến rũ vì thế giết càng thêm tiện lợi và gọn gàng
Chiếu Quốc công chúa từng rút một chiếc kim dài từ trong yếm đâm ngực Yết Hồ vương chỉ cách một ngón tay suýt lấy mạng
Bỗng một cơn gió mát thổi qua trong làn sương mờ ảo bóng quen thuộc dần dần hiện rõ
“Tướng quân thật lợi hại tầng tầng lớp lớp lính canh bên ngoài suối nước nóng cũng thể tự do”
Mục Bình Xuyên cởi áo choàng đen ném xuống bên hồ: “Điện hạ nên đến đây thôi”
Ta nghiêng đầu : “Tướng quân đã lấy bản đồ Đã xác nhận thật giả ”
Hắn gật đầu
Ta từ trong nước bước lập tức lưng
Ta khoác lên một tấm áo choàng mỏng khẽ: “Kế hoạch vẫn thành tuyệt đối sẽ lùi bước thời điểm quan trọng ”
Lấy bản đồ chẳng qua chỉ là tạo cơ hội cho quân Lương mà thôi
Kẻ thù và chênh lệch quá lớn chiến tuyến thể kéo dài nhất định tạo một cuộc nội loạn khiến chúng bận rộn tứ phía đó hành động thần tốc đánh chiếm một mạch
“Những việc còn hãy để thần lo liệu”
Ta lắc đầu: “Ngươi làm thế nào Ngươi biết rằng giết Yết Hồ vương tay dễ hơn ngươi nhiều”
Hắn lưng giọng rầu rĩ: “Thần lấy mạng thề nhất định phụ sự ủy thác”
Những giọt nước chảy dọc theo mái tóc ướt mềm như những sợi dây tí tách rơi xuống mặt nước Ta bước khỏi hồ đến lưng tướng quân
“Ngươi đành lòng ủy thân cho Yết Hồ vương ”
“Trong lòng ngươi nhưng dám thừa nhận ”
“Tướng quân từ lúc nào bắt đầu động tâm với Chẳng lẽ là lần ấn ngươi xuống giường ư…”
Hắn đột ngột một tay ôm lấy eo một tay đỡ gáy cúi đầu xuống
Ta tưởng hôn xuống bỗng chốc nín thở
Không ngờ dừng hô hấp mặt đôi mắt đen như mực thẳng mắt
“Điện hạ nếu thăm dò tâm ý của thần cần thế Hiện tại thần rõ ràng với thần đã ái mộ điện hạ từ lâu Ước nguyện cả đời thần chỉ mong giang sơn thái bình điện hạ bình an ”
“Điện hạ ý lợi dụng hôn sự để thu hồi lãnh thổ phía bắc báo thù cho mẫu thân thần nguyện cùng núi đao biển lửa ngoài cửa cung điện hạ bỏ mặc thần một há chẳng đã lấy nửa cái mạng thần ”
“Cho nên công chúa điện hạ hãy coi như cho thần thêm vài ngày sống đừng luôn nghĩ đến việc đơn thương độc mã để cứu vớt muôn dân gánh nặng của muôn dân to lớn biết bao thể để một gánh chịu”
“Điện hạ còn thần điện hạ thể tin tưởng thần”
Từng lời từng chữ rung động tâm can
Ta run rẩy đưa tay vuốt ve khuôn mặt : “ cả đời cũng chỉ mong non sông thái bình tướng quân bình an”
Ánh mắt tối sầm cúi xuống hôn một cách cuồng nhiệt
Môi lưỡi giao hòa quên hết trời đất
Toàn thân run rẩy như lửa
“Vậy thì cùng bất kể kết cục thần nguyện cùng điện hạ chung sống”
“Khi mọi chuyện kết thúc làm công chúa ngươi làm tướng quân chúng đến chốn sông nước giang nam qua đồi tìm khe ngắm cảnh ”
Hắn đáp
13
Vào tiết Thượng Nguyên kinh đô Lương năm xưa sáng rực rỡ
Xe ngựa qua cửa cung đến đường lớn
Hai bên đường Lương dân quần áo rách nát mang xiềng xích quỳ mặt đất Họ thả để xem Đại Lương công chúa năm xưa phong làm phi tần của Yết Hồ vương trở thành cơ của ông một cách nhục nhã
Yết Hồ vương hứa với đêm nay sẽ gỡ bỏ tất cả những đầu lâu treo cổng Trường Môn chọn ngày chôn cất vì đã mời các nhà sư Đại Giác Tự cung tụng kinh siêu độ
Xe ngựa của ở phía Mục Bình Xuyên và đoàn tuỳ tùng bộ theo
Xe ngựa dừng cổng Trường Môn tiến lên nữa
Bỗng nhiên bên ngoài náo loạn bỗng chốc một linh cảm lành Chỉ một tiếng vật nặng rơi xuống đất ầm ĩ vén rèm ngoài mắt là một mảng máu thịt be bét
Nam nhân tan nát mặt tên là Chu Khởi Tinh vài ngày mới bí mật gặp giao cho bản đồ kho vũ khí trong hoàng cung
Các tỳ nữ đã mềm nhũn cả nôn ọe lóc
Trên lầu đài Trường Môn Yết Hồ vương xuống chúng như một đàn kiến cất cao giọng : “Lũ sói mắt trắng biết điều Lũ dân hèn Đại Lương các ngươi hãy mở to mắt cho rõ đây chính là kết cục của việc dám chống dám phản nghịch Yết Hồ ”
Ta siết chặt ống tay áo bước xuống xe quỳ xuống: “Vương thượng minh thần võ thần dân chúng dám tuân theo”
Lời dứt đã đá sỏi bùn đất và những thứ nhầy nhụa rõ tên ném
Mục Bình Xuyên cùng một nhóm tăng nhân chắn mới đỡ phần lớn
Có dân Đại Lương hô to:
“Nỗi khổ của đám dân Bắc cảnh chúng công chúa thấy Có hoàng đế Đại Lương đã sớm quên chúng đúng ”
“Yết Hồ giết hại vô số bách tính của công chúa gả cho kẻ thù cúi đầu xưng thần kẻ thù biết hai chữa nhục nhã là gì ”
Ta thấy một thiếu niên gầy gò chỉ còn một mắt lành lặn giữa đám đông căm phẫn
Trước khi binh lính Yết Hồ kịp giơ đao lao tới âm thầm dùng chưởng phong đánh gục thiếu niên đó xuống đám đông hét lên: “Tiểu tử vô tri biết điều bây giờ thiên hạ đã là thiên hạ của Yết Hồ ngươi biết ”
Yết Hồ vương khá hài lòng với màn thể hiện của Sau khi lên thành lâu đang lười biếng ngai vàng cao nhất ngắm những vũ nữ trong yến tiệc uyển chuyển múa hát hồ Công chúa Chiếu Quốc một bên sắc mặt tái nhợt
Ta biết tất cả mọi việc đều nhằm mục đích khuất phục giống như khuất phục công chúa Chiếu Quốc đây Dù biết chúng ý đồ nhưng cũng chẳng quan tâm bởi vì quá tự tin tự tin rằng đời ai thể làm gì
Ta nhẹ nhàng quỳ xuống: “Vương thượng xin cho phép thần dâng lên ngài điệu múa cầu Phật”
Hắn và nhóm tăng lữ lưng với vẻ thích thú : “Múa cầu Phật Chưa từng qua thú vị”
Hữu Hiền Vương và một đám quan thần bên cạnh đều với vẻ mặt bất thiện
Việc triều thần cũ của Đại Lương ăn cắp bản đồ bại lộ việc tự nhiên liên quan đến ai cũng biết điệu múa của chỉ để cầu Phật
May mắn thay Yết Hồ vương đủ kiêu ngạo
Ta cùng nhóm tăng nhân tiến trong hồ giữa yến tiệc Họ thay đổi đội hình vây thành một vòng di chuyển lộn nhào Mục Bình Xuyên mặc áo cà sa trong hồ miệng tụng kinh Phật ở bên cạnh uyển chuyển múa với tư thế cúng Phật
Xoay tròn ngừng xoay tròn tà váy rộng mở tựa như chiếc ô xoay
Yết Hồ vương hai chúng bằng ánh mắt nham hiểm trong mắt lộ sát ý nồng đậm
Chắc hẳn ông đã biết chuyện suối nước nóng chỉ giấu giếm mà chờ đến hôm nay để cùng lúc giết hết cho xem
Giống như ông đã từng làm với mẫu thân
Mẫu thân là một kiên cường luôn khát khao tự do Bà đã chịu đựng trong cung hơn mười năm chỉ đợi đến khi phụ hoàng băng hà thì thể thả khỏi cung
Khi giam cầm trong cung bà từng với rằng đời nghịch cảnh vĩnh viễn chỉ những kẻ tuyệt vọng nghịch cảnh
Ngày bức tường cung điện đã trải qua điều gì mới thể khiến bà chút do dự mà nhảy xuống mãi mãi thể biết
Giọng của Mục Bình Xuyên vang lên nhẹ nhàng lưng : “Nhân quả luân hồi kiếp báo ứng”
Câu tiếng Phạn từng lặp lặp cho trong những đêm đầy ác mộng con thuyền xuôi nam năm xưa
Nói xong và cùng lúc bay lên một đâm về phía Hữu Hiền Vương một đâm về phía Yết Hồ Vương
Những tăng nhân còn cũng đều mục tiêu riêng
Dù quân Yết Hồ đã sớm phòng nhưng những vị võ tăng do tướng quân dẫn dắt đều là những bậc hùng hiếm những kẻ võ công tầm thường đều hạ ngay tại chỗ Chỉ Hữu Hiền Vương miễn cưỡng chống tướng quân
Còn thanh kiếm trong tay áo Yết Hồ vương bẻ gãy ngay lập tức Hắn bóp cổ như con mồi
“Con gái của Hách Lan tướng quân vô dụng đến thế chút thủ đoạn như mèo cào cũng dám khoe khoang mặt ”
Công chúa Chiếu Quốc đến cứu ông cho một chưởng ngã xuống đất
“Năm xưa ngươi cũng ngạo mạn như cầm kiếm lao đến ngươi biết vốn đối thủ của mẫu thân ngươi nếu ngươi tự lao tới làm bia đỡ đạn nào cơ hội uy hiếp nàng ”
Ông nới lỏng tay giọng điệu khinh miệt: “Vì kẻ hại chết nàng chính là ngươi Năm xưa bắt ngươi hôm nay ngươi tự dâng đến ngươi hãy suy nghĩ xem đêm nay sẽ – yêu thương – ngươi ”
Ta ho dữ dội đứt quãng: “Nương – từng – từng một câu về – ngươi – ngươi…”
Yết Hồ vương buông tay ném lên long ỷ chờ tiếp
Ta khanh khách bò dậy: “Bà ngươi còn bằng phụ hoàng còn xứng làm Nghĩ đến ngươi bà liền thấy ghê tởm”
Yết Hồ vương tức giận trừng mắt vung chưởng đánh nhưng đến mặt ông đã đột nhiên thở
Ông kinh hãi gầm lên: “Ngươi – ”
Ta lạnh ông gào to một tiếng: “Mẫu thân A A tỷ A Nếu các còn ở đây hãy đến xem Họa Nhi hôm nay sẽ báo thù cho các ”
Yết Hồ vương túm lấy cổ họng mặt đỏ bừng bừng lăn đất ngừng gãi ngứa
Ông thể ngờ biết bí mật của ông rằng ông thể ngửi hoa Bồ công tím Toàn bộ váy áo đều dính đầy phấn hoa Bồ công tím tinh chế đặc biệt thể phát hiện độc nhưng thực sự thể khiến ông sống bằng chết
Dưới hồ yến tiệc Mục Bình Xuyên đã chém chết tên chiến phạm khét tiếng Hữu Hiền Vương của Yết Hồ Chính cả ngày ở trong doanh trại tàn sát dân Lương như giết trâu giết bò Những kẻ quyền quý nhất của Yết Hồ đều chế ngự Các võ tăng xông pha giết chóc kiểm soát cả lầu Trường Môn
Mục Bình Xuyên tiến đến bên phủi bụi bẩn y phục cho liếc Yết Hồ vương đang lăn lộn đất
“Để thần đến giết đừng làm bẩn tay điện hạ”
Ta nắm chặt lấy tay nhẹ nhàng lắc đầu
Chết nhanh như thật là quá hời cho
Dưới chân Trường Môn thủ lĩnh cấm quân Yết Hồ đã dẫn quân bao vây Trường Môn Họ thể lên chúng cũng thể xuống Tướng quân giương cung bện tên một mũi tên một mạng Trường Môn quá cao bọn binh lính phía quá yếu tên bắn thể lên tới đây