Hồng Trần Như Mộng - Chương 3
Ví dụ như lời sấm truyền của hoàng “Đại Lương diệt vong” đã ập đến một cách nhanh chóng thể lường
Năm Tân Mùi loạn Trường Môn xảy
Hoàng thành lửa cháy ngút trời máu chảy thành sông
Phụ hoàng ngày ngày xưng là vạn tuế kịp đến tuổi thọ đã bắn chết ngai vàng đầu lâu treo cửa Trường Môn
Thuận Vương tạo phản còn kịp chạm ngai vàng đã Yết Hồ mà cấu kết phản đòn giết hại
Người Yết Hồ hung hãn tàn sát từng cung điện
Vô luận chủ tớ vô luận già trẻ đều thể thoát khỏi
Nguyệt Lê cô cô ngoài dò la tin tức mãi mãi cũng trở về nữa
Mẫu phi rút thanh kiếm giấu tượng Phật xông ngoài
Ta giúp bà nhưng khi đối mặt với kẻ thù mới nhận rằng những con quỷ khát máu võ công của còn lâu mới đủ
Tên thủ lĩnh Yết Hồ hung hãn lớn với mẫu phi:
“Hách Lan Tướng quân lâu gặp Phu quân vô dụng của ngươi đã bản vương chém đầu bản vương sẽ thương yêu ngươi như thế nào”
Mẫu phi đỏ bừng mắt liên tục dùng kiếm chém thương vài tên lính
Tên thủ lĩnh Yết Hồ túm lấy : “Hách Lan Tướng quân nếu ngươi chịu thì để nữ nhi ngươi hầu hạ bản vương dung nhan của nàng cũng vài phần giống ngươi chỉ biết xương cốt cứng rắn như ngươi ”
Hắn dứt lời đã túm lấy tóc lấy nhang tượng Phật dí sát mắt
Nỗi đau rát bỏng ập đến máu và nước mắt chảy rên rỉ một tiếng nghiến răng chịu đựng mẫu phi phân tâm thấy tiếng và tiếng hét của mẫu phi Đó là lần đầu tiên trong hơn mười năm qua thấy nước mắt của bà
Ta luôn nghĩ rằng bà ghét phụ hoàng và cũng thích lắm
Ta sai
Có lẽ vì quá đau thị giác của bắt đầu mờ dần
Trước khi mất ý thức thấy mẫu phi ném kiếm quỳ xuống tên Yết Hồ cầu xin tha mạng cho
Bà mỉm với dùng khẩu hình miệng “Hãy sống ”
Khi tỉnh dậy đã ném đồng cỏ dại ngoài cung Vài tên lính Yết Hồ đang xô đẩy với ánh mắt ý
“Vương thượng bảo tha cho nàng thôi cũng dám”
“Sợ cái gì với tình cảnh nàng sống qua ngày mai chúng cũng sẽ kẻ khác thôi
Thân ngọc ngà như dù hủy dung nhan cũng là tuyệt đỉnh Sau sẽ cơ hội như nữa…”
Ta che khuôn mặt bỏng hòa cùng máu và nước mắt bò dậy nắm lấy đất đá vụn vỡ
Chúng tiến về phía trong mắt như đã lột trần
Ta tính toán trong lòng tuy vũ khí thích hợp nhưng dù liều mạng cũng nhất quyết để chúng nhục mạ
Gió tuyết cuồng nộ tiếng vó ngựa vang vọng một kỵ nhân phi ngựa lao đến Người cầm đầu liên tiếp bắn bảy mũi tên sắc bén và chính xác một mũi tên một mạng
Là Mục Bình Xuyên
Giữa loạn thế một lần nữa đối diện với
Trong mắt bừng cháy ánh lửa lấp lánh băng giá
Ta như gặp thần linh quỳ xuống mặt cầu xin cứu mẫu phi
Khi rời chỉ một chỉ một năm đã Đông Sơn tái khởi Hoàng thành hiện nay rối loạn chỉ mới thể cứu mẫu phi
Hắn thương xót : “Điện hạ nén bi thương Lan Phi nương nương đã… còn nữa”
Hắn mẫu phi đã nhảy xuống từ Trường Môn cao cao
Đầu óc trống rỗng trong chốc lát thấy bản thân phẫn hận : “Ta báo thù cầu tướng quân dạy ”
Hắn đỡ dậy: “Điện hạ trận tuyết rơi năm đã dạy cho một điều – quỳ gối sẽ thể báo thù”
Hắn báo thù trở nên mạnh mẽ nhẫn nhịn ẩn náu một đòn chí mạng
Ta
Hắn đã tập hợp binh mã khi lối thoát phong toả xông cứu
Ta đến để cứu giá mà đến để cứu vớt bách tính
Ta cùng cứu rút lui
Sơn Hòa và Vĩnh An là hai đứa trẻ mồ côi mà chúng đã cứu
Trước khi rời rót ba chén rượu từ xa hướng về Trường Môn uống máu mà thề
Hắn từ xa đưa cho chiếc khăn tay lau máu
Sau đó chiến tranh lan rộng tàn sát ngừng mười ba châu ở Bắc Cảnh theo đó thất thủ Nam Cảnh cũng rơi tình trạng ly khai cát cứ thế lực
Ta theo đội quân của Mục Bình Xuyên một mạch về phía nam để tìm hoàng
Trên chiếc thuyền tồi tàn trốn chạy về phương Nam bọn phản quốc nước Lương cầm chân dung để tìm kiếm nhận diện
Để tránh sự truy xét Mục Bình Xuyên lấy chiếc áo choàng thấm đẫm máu quấn lấy
Hương thuốc nồng nàn khiến an tâm
Cái đụng chạm da thịt thể tránh khỏi nhưng làm nóng bừng lên giữa tháng đông giá rét
Núi non trùng điệp trăng soi sông lạnh
Đôi mắt đen láy rõ ràng như mực
Bỗng dưng như ma ám ngẩng đầu hỏi nguyện cưới
Hắn khựng về trống sông một cách trang trọng: “Điện hạ gánh vác vận mệnh quốc gia gánh vác huyết hải thâm cừu vai chữ tình là điều khó mong cầu nhất”
Lúc ngây thơ hiểu hết ý nghĩa của những lời đó
Giờ đây đã hiểu nhưng cũng đã trở thành mà gọi là “chữ tình khó mong cầu”
cái thoát tục như lão tăng vững như bàn thạch của
Ta trách nhiệm thành mối thù báo nhưng khi thấy nghĩ về vẫn luôn chút luyến tiếc và cam lòng
Hắn thì khác lòng mang thù hận chỉ biết báo thù; lòng mang non sông chỉ biết lo cho non sông
Mục tiêu rõ ràng từng dây dưa dài dòng
Giống như đây khi tay trong tay dạy bắn cung cài tên lòng bồi hồi tay run rẩy bình tĩnh như núi Thái Sơn : “Điện hạ bất kể làm gì cũng phân tâm chuyên tâm nhất trí mới thể vượt qua mọi khó khăn”
Trên bậc thềm đá của Linh Chiêu Tự
Trước khi chỉ để một câu: “Làm nên đại sự vướng víu chút tình riêng Việc hòa thân thần biết điện hạ đã quyết định từ lâu Con đường phía của điện hạ còn dài thần sẽ làm vật cản trở”
Hắn biết sự do dự của vì đã giúp châm ngọn lửa cuối cùng
07
Hoàng nổi giận lôi đình hoàng tẩu vội vàng sai gọi đến
Khi đến điện Mục Bình Xuyên đang quỳ gối nền đá lạnh lẽo
Đầu trọc áo bào trắng
Nhìn quả thật khiến tức giận
Hoàng nỡ ném vỡ chén trà liền ném tấu chương Mục Bình Xuyên
“Hoang đường đến cực điểm”
“Không thể lý”
“Làm trẫm tức giận”
Mắng một câu ném một xấp tấu chương
Mục Bình Xuyên cũng né tránh cứng rắn chịu đựng
Ta nhặt tấu chương lên thoáng đôi câu vài lời tất cả đều liên quan đến việc hòa thân
Có cân nhắc lợi hại nghiêm khắc tố cáo lóc trình bày
Ta quỳ xuống mặt hoàng
“Hoàng cần trách móc tướng quân Hắn cưới cũng chắc đã gả cho ”
“Hiện giờ gió mưa loạn lạc Yết Hồ thế lực lớn mạnh liên tiếp diệt hai nước Trần Chiếu nuốt chửng Bắc Cảnh của thường xuyên quấy rối Nam Cảnh mười ba châu Bắc Cảnh thu hồi Nam Cảnh tuyệt đối thể thất thủ”
“Yết Hồ và Khương Quốc sắp sửa giao tranh nếu Khương Quốc diệt Đại Lương e rằng khó lòng bảo ; tuy nhiên nếu công khai bày tỏ thiện chí với Khương Quốc sợ rước họa thân Hiện nay việc hòa thân cả hai nước đều quan sát thái độ của Đại Lương chúng A Hoạ một kế bằng công khai gả cho Yết Hồ bí mật liên kết với Khương Quốc nội ứng ngoại hợp chờ thời cơ thuận lợi một lần đánh hạ”
“Hoàng trị vì Trung Nguyên tướng quân trấn thủ Bắc Cảnh chi bằng để A Hoạ hòa thân với Yết Hồ tranh thủ cho Đại Lương tận dụng thêm nhiều cơ hội sinh tồn chứ”
Trên đời duy nhất gả cho chỉ một là tướng quân
Đáng tiếc tướng quân lòng ôm sông núi vạn dặm mang nỗi khổ của vạn dân trời rộng đất lớn thể chứa đựng thêm một Triệu Hoạ
Trên đời nhiều thứ thể thông qua nỗ lực mà đạt nhưng chỉ tình yêu là thể
Mà tình yêu cũng là thứ duy nhất quý giá đời
Ta trách nhiệm gánh vác cũng huyết hải thâm thù cần trả
Tướng quân cứng rắn quỳ gối mặt đất giọng lạnh lùng
“Dùng mạng làm mồi nhử lấy thân nuôi hổ điện hạ đại nghĩa là đại hạnh của quốc gia”
Hoàng tức giận đến run rẩy hất tung một bàn tấu chương nhưng tướng quân vẫn tiếp tục
“Công chúa là liều lĩnh bệ hạ cũng nên tin tưởng công chúa một lần”
Hoàng thêm nữa đuổi chúng ngoài
Hoàng tẩu đêm đó hoàng chằm chằm bức hoạ sinh thần do hoạ sư vẽ ngủ cả đêm
Trên bức hoạ mười bảy hoàng tử chín công chúa uống rượu làm thơ đấu dế đu thả đèn hoa… ai nấy đều vui vẻ
Giờ đây chỉ còn hoàng thua trận tỉ thí và ngã từ cây xuống
Ngày hôm bí mật tiếp kiến sứ thần Khương Quốc cùng sứ thần tranh luận ngừng nghỉ trong ba ngày trong thời gian đó còn triệu kiến tể tướng quân cơ đại thần tướng quân trấn bắc và một số vị quan khác
Hoàng hỏi mục tiêu rõ ràng
Ta giết tặc nhân lấy bản đồ mở cửa thành đón quân Lương
Hoàng cuối cùng cũng hạ quyết tâm
Ngay đó một đạo thánh chỉ về việc công chúa An Ninh hòa thân với Yết Hồ chiếu cáo thiên hạ
Ta nhận thánh chỉ trong phủ viện cuối mùa thu về bức tường xanh ngăn cách giữa hai phủ tưởng tượng xem lúc tướng quân đang làm gì
Múa kiếm nấu rượu xem báo cáo từ biên cương