Hồng Trần Như Mộng - Chương 1
01
Khi hoàng hỏi tướng quân nguyện ý cưới tay đang cầm bút chữ “Hòa”
Tướng quân từ biên ải phía bắc vội vã trở về phong trần mệt mỏi quỳ gối án thư
Hắn trầm mặc hồi lâu cuối cùng dõng dạc ba chữ
“Thần ”
Ta ngoài điện siết chặt ống tay áo
Hoàng bông nhiên buông bút “Tử Sùng từ nhỏ A Hoạ đã đối xử với ngươi khác biệt với những khác Lần nàng nhất quyết hòa thân chỉ ngươi mới thể khiến nàng thay đổi ý định”
Vài ngày Yết Hồ và Khương Quốc lần lượt sai sứ giả đến cầu hôn công chúa Đại Lương
Dưới gối Hoàng vài nữ nhi nhưng còn nhỏ
Công chúa Đại Lương thể gả chỉ một
Tuy nhiên chiến tranh giữa Yết Hồ và Khương Quốc sắp sửa nổ – Yết Hồ thế lớn cần nhượng bộ; nhưng Khương Quốc là láng giềng môi hở răng lạnh
Việc công chúa hoà thân hoà thân đến nước nào thể hiện thái độ của Đại Lương
Thật tiến thoái lưỡng nan
Hoàng vội vã bí mật triệu hồi Trấn Bắc tướng quân Mục Bình Xuyên về triều nhanh chóng cưới
Giọng của vị tướng quân trong điện vang vọng như sấm
“Khi bệ hạ kế thừa đại thống thiên hạ vô cùng hỗn loạn để thống nhất lãnh thổ phía Nam chẳng đã chém đứt tơ tình liên hôn vì quyền lực Nếu quốc gia định lấy tình yêu nam nữ Công chúa điện hạ hẳn cũng hiểu rõ lý lẽ mới quyết tâm hòa thân”
Bị đụng đến chỗ đau hoàng nổi giận ném bút đập mạnh vị tướng quân
“Mục Bình Xuyên trẫm chỉ còn một thôi Ngươi hoặc là cưới nàng Hoặc là suốt đời cần lập gia đình nữa Trẫm A Hoạ giống như trẫm đạo nghĩa và thân phận trói buộc vì thù nhà hận nước mà hi sinh Ngươi tự quyết định ”
Tướng quân tránh trán lập tức dính vết mực
Khi ngoài bộ dạng trông thật buồn
Ta đợi ở ngoài điện lâu nở nụ rạng rỡ với
“Đã lâu gặp căn bệnh hàn của tướng quân đã đỡ hơn ”
Hắn hạ thấp mi mắt hành lễ giọng bình tĩnh gợn sóng
“Làm phiền điện hạ lo lắng đã hơn nhiều ”
Hắn dối Trước khi đến đã hỏi thị vệ thân của là Vĩnh An khỏe
Rất khỏe
Biên cương nghèo nàn mỗi khi đến mùa đông giá rét dựa những dược đặc chế đặc biệt mới thể trận chiến đấu
Loại thuốc đó mạnh dùng nhiều sẽ tổn hại đến sức khỏe
Ta lấy từ trong tay áo một hũ rượu hoa quế nhỏ đưa cho
“Cái ngon hơn những hũ đã gửi biên ải đây tướng quân nếm thử xem”
Vài tháng nay thường xuyên đến Thái Y Viện thỉnh giáo đối chiếu với đơn thuốc của thêm rượu một số vị thuốc bổ nguyên đuổi lạnh nghiên cứu cách nào ảnh hưởng đến hương vị ảnh hưởng đến công dụng của thuốc
Hắn cúi đầu dậy cũng nhận rượu
Ý định từ chối thể hiện rõ ràng
Tỳ nữ Sơn Hoà nhỏ giọng nhắc nhở: ” Mục tướng quân công chúa ban rượu là để ban thưởng cho công lao nơi biên cương cực khổ ngài hãy nhanh chóng nhận lấy đừng phụ lòng của điện hạ”
Lúc mới đưa tay nhưng đầu vẫn cúi thấp
Khi trao vò rượu đầu ngón tay khẽ lướt qua lòng bàn tay để một mảnh giấy
Trên mảnh giấy chữ chỉ vẽ một cành hoa quế và một vầng trăng sáng
Hắn hiểu ý
02
Đêm khuya đợi gốc cây hoa quế cổ thụ ở phía nam thành
Uống cạn hết chén rượu đến chén rượu khác
Rất lâu đây trong quán rượu gốc cây hoa quế và cũng từng là những dân chúng tầm thường
Chúng xem kịch uống trà náo nhiệt cũng quan sát cuộc sống ấm no của dân xem xét dư luận
Bách tính đủ mọi thứ
Họ tân đế chính trị liêm minh thủ đoạn như sấm từ quan đại thần trung ương đến quan nhỏ bé đều quán triệt chấp hành nay Đại Lương sĩ nông công thương đều coi trọng sự phục hưng của đất nước chỉ ỏ trong tầm tay
Họ vị tướng quân dũng mãnh thiện chiến túc trí đa mưu đánh mà thắng thống nhất nam cảnh bây giờ trấn thủ Bắc Cương đã nhiều lần ngăn chặn ý định xuôi nam của Yết Hồ Đợi quốc khố đầy ắp sẽ tiến thẳng biên giới phía bắc rửa sạch nhục nhã của Đại Lương thu hồi mười ba châu ở biên giới phía bắc đã thất thủ thời tiên đế
Có khi họ cũng bàn tán về
Họ công chúa An Ninh tầm và khí độ tranh luận triều đình hề thua kém ai cải tiến canh tác lúa mì mở trường học cho nữ tử quả là một nữ hào
Chỉ tiếc là loạn Trường Môn đã hủy hoại nhan sắc mất danh tiết cho nên đến nay vẫn tìm phò mã
Ta khẽ vuốt ve ba vết sẹo màu tím đỏ cỡ hạt đậu xanh mắt
Đây là do Yết Hồ vương lấy nhang nóng hổi bệ Phật đốt đêm loạn cung năm xưa
Còn về danh tiết sống sót trong cảnh hỗn loạn đó bất kể sự thật danh tiết cũng đều tan biến
Lúc đó Mục Bình Xuyên tướng quân nhúng ngón tay tách trà hai chữ “tâm” và “hành” lên bàn
“Con sống đời mấy chục năm cho dù nhan sắc đến cuối cùng cũng chỉ là một nắm cát vàng Thứ thể tồn tại vĩnh cửu chỉ lớp da thịt ”
“Còn về danh tiết con hết sống mới những thứ khác”
Lời của luôn như thông suốt lưu loát
Có lẽ lúc đó ánh mắt Mục Bình Xuyên quá mức trực tiếp chăng mà hoàng chỉ liếc mắt đã thấu
Về hễ khi nào tướng quân hồi kinh báo cáo công tác hoàng nhất định tạo cơ hội cho chúng ở riêng
Thậm chí phủ công chúa và phủ tướng quân do hoàng thượng ban cho cũng xây sát lưng mỹ danh rằng để công chúa An Ninh thuận tiện thỉnh giáo võ nghệ
Hoàng quan tâm đến việc khác bàn tán khen chê thỏa đáng
Khi đồng ý việc hòa thân nhanh chóng như hoàng vô cùng kinh ngạc
Dẫu lương thảo quân tư của Đại Lương vận chuyển về phía bắc phủ công chúa đều phụ cấp đầy đủ kể còn những thứ lén lút đưa theo lúc thì là rượu quế hoa lúc thì là thuốc viên mới pha chế lúc thì là các loại thiệp
Ta kết nối với các hội thơ văn vận động giữa các thân thích quan thần nữ quyến bên ngoài liên kết với các thương gia giàu một nửa là khuyên nhủ một nửa là thúc giục để quyên góp quân phí cho quân đội trấn bắc Đại Lương
Người ở kinh thành lòng ở Bắc Cương tâm tư rõ ràng như thế
Hoàng luôn cho rằng những năm qua tướng quân thú thê kén phò mã một nửa là do thiên hạ định một nửa là do ngại ngùng dám
Hoàng hỏi nguyên do chỉ trả lời một nửa
“Hoàng bận rộn trăm công ngàn việc tướng quân nam chinh bắc chiến là công chúa há thể chỉ vùi trong tình cảm nam nữ Nếu chẳng khác nào phụ hoàng của chúng an phận thủ thường đắm chìm trong lạc thú cuối cùng để mất lãnh thổ A Hoạ thân là công chúa Đại Lương muôn dân cung phụng muôn dân kính ngưỡng tự nhiên gánh vác trách nhiệm của công chúa”
Một nửa còn thực là vì – trong lòng tướng quân
Hoặc cách khác trong lòng bất kỳ ai
Việc hòa thân vốn dĩ cho biết
Không trở về nhanh như
Chắc hẳn là phi ngựa thần tốc quản ngày đêm vội vã hồi kinh
Ta vui sướng khôn xiết nâng váy chạy đến
thất vọng
Biết ý với là một chuyện thẳng thừng là chuyện khác
Ta tựa gốc cây quế uống rượu thỉnh thoảng ném sỏi xuống khe suối trong xanh
Tại còn gặp Có lẽ là cam lòng chăng
Những dân trong quán rượu đều đang bàn tán về chuyện công chúa hòa thân
Có phẫn nộ: “Công chúa Đại Lương của chúng thể lấy Yết Hồ nỗi nhục Trường môn vẫn rửa mười ba châu ở biên giới phía bắc vẫn đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng thể để họ nhục mạ chúng một lần nữa Để công chúa Đại Lương của chúng làm cho họ Đây thực sự là một chuyện nhục nhã vô cùng”
Có phụ họa: “Theo nên dốc lực quốc gia tiến lên phía bắc đánh đuổi chúng về hoang mạc ”
Có còn lý trí: “Chinh chiến hao tốn của thì dễ Huống hồ Yết Hồ chỉ một công chúa đơn giản như chúng cắt đứt con đường lui của Khương quốc đồng thời cảnh báo chúng đừng biết tự lượng sức đừng chọn sai phía”
Ta im lặng lắng từng chén từng chén một uống rượu
Mây trôi lững lờ bên bờ sông đá vụn vỡ gợn sóng
Hắn nhận lấy thiệp của nhưng đến theo hẹn
03
Sáng sớm đầu đau như búa bổ
Cả đêm qua là những giấc mơ hoang đường
Ta gọi Sơn Hoà đến cùng nàng trêu đùa rằng rượu hôm qua quá mạnh mới uống vài chén đã say trong mơ làm ít chuyện hoang đường
“Tiểu Hoà ngươi đoán xem thế nào Ta ấn xuống giường mạnh mẽ khinh bạc một phen…”
Sơn Hoà đỏ mặt tía tai thôi
Ta hỏi nàng chuyện gì sắc mặt nàng lúng túng gì Bỗng nhiên như nhớ điều gì đó nàng rằng nhị tiểu thư của Tể Tướng đã quỳ ngoài sảnh nhỏ nửa tiếng hỏi gặp
“Tại nàng đến đây quỳ”
Hạ Phi Đình vốn dĩ thích nhấc lên quan hệ với chỉ vì nàng giống như đã thầm thương trộm nhớ tướng quân từ lâu
Nàng tự nhận dung mạo hơn hẳn tài hoa cũng kém chỉ là xuất thân bằng thấy hoàng công khai tác hợp hai chúng Tể Tướng can thiệp tranh giành vì thường xuyên tiếc nuối tự thương
Bốn năm tướng quân xuất chinh bình Tây đưa tiễn xa bao nhiêu thì Hạ tiểu thư cũng đưa tiễn xa bấy nhiêu cuối cùng ai cũng thể cùng tướng quân lời từ biệt riêng
Hai năm tướng quân đến trấn thủ biên giới phía bắc cũng là cảnh tượng tương tự
Mọi đều quyền tự do theo đuổi tình yêu của ghen tị với nàng
Hơn nữa Tể tướng quan tâm đến đời sống dân sinh trọng dụng hiền tài công lớn với xã tắc; khi thiên hạ đại loạn chính là ông đã góp sức xoay chuyển cục diện thuyết phục các thế lực gia tộc quyền thế Hoàng thể kế thừa đại thống một nửa là nhờ công lao của Tể tướng
Kế đến là chuyện quyên góp tiền chi phí quân sự Hạ tiểu thư tiếc tiền bạc và sức lực bao giờ qua loa
Vì một số mâu thuẫn nhỏ cũng so đo với nàng
Sơn Hoà giúp rửa mặt chải chuốt
“Nàng chịu chỉ mãi công chúa tự xem ”
Mọi đều nhị tiểu thư nhà Tể tướng lúc giận vui đều thể lúc tựa lê hoa đái vũ quả thật khiến thương xót
“Công chúa đại lượng tha thứ cho Tử Sùng ca ca …”
Tử Sùng đây là danh tự mà từng gọi
Ta thích cách xưng hô thân mật của nàng hất tay áo ngắt lời: “Tướng quân minh thần võ ngẩng đầu thẹn với trời cúi đầu thẹn với chuyện gì cần bản cung tha thứ”
“Nghe Tử Sùng chịu lấy công chúa bệ hạ ngày hôm qua nổi giận lôi đình Tử Sùng ca ca hôm nay đã lên chùa Linh Chiêu cắt tóc xuất gia——”
Ta roi thúc ngựa đuổi tới chùa Linh Chiêu Mục Bình Xuyên đang quỳ gối mặt phương trượng