Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 50
Có lúc cũng cảm thấy bản thân quá đáng Dù đã ly hôn nhưng dù chúng cũng từng là em đến nỗi như dưng điều thật sự sợ hãi sợ thường xuyên gặp thường xuyên chuyện với sẽ nhớ đến những chuyện nhớ đến mỗi giây phút trải qua trong nhớ nhung và đau khổ khi
Tôi chỉ còn cách trốn tránh cách ly ở bên ngoài thế giới của
Tôi tưởng một khi lánh mặt Cảnh Mạc Vũ sẽ nhận ý đồ của cưỡng ép Nào ngờ chuyện nên xảy vẫn cứ xảy
Hôm đó đột nhiên nhận điện thoại của thư ký của Cảnh Mạc Vũ khi đang vui vẻ trò chuyện với Bill Cô thư ký Cảnh Mạc Vũ mời ăn cơm ở phòng VIP của câu lạc bộ tư nhân Hội Hiên Trước khi tắt điện thoại cô còn cố ý nhấn mạnh Cảnh Mạc Vũ chỉ đặt hai chỗ hình như sợ dẫn khác cùng để xem trò vui
Tôi một vòng quanh trung tâm thương mại chọn một bộ đồ phù hợp với gu thẩm mỹ của đó làm tóc và trang điểm nhẹ nhàng Tôi gương quan sát thật kĩ xác định dấu vết của việc đêm qua mất ngủ đã che giấu mới xuất phát tới Hội Hiên
Tôi theo cô lễ tân xinh qua đại sảnh tới hành lang nước Cô lễ tân đưa đến phòng VIP cuối cùng gõ cửa hai tiếng giúp đẩy cửa
“Cảnh tiểu thư mời”
“Cảm ơn”
Bên ngoài trời vẫn mưa tầm tã gian phòng trang trí một màu gỗ trắc Cảnh Mạc Vũ đang khung cửa sổ hé mở Anh đặt tay lên thành cửa sổ tay là điếu thuốc cháy dở khói thuốc nhàn nhạt khí lạnh thổi tan lưu chút dấu vết
Trong ký ức của bao giờ hút thuốc
Thấy Cảnh Mạc Vũ dập điếu thuốc nhẹ nhàng đóng cửa sổ Hình như ngày càng biết cách che giấu tâm tư của nắm bắt một tia vui buồn hài lòng tức giận gương mặt Vì thể ngờ hẹn đến nơi với ý đồ khác càng ngờ ôm lên giường lúc uống say Tôi còn ý định nhân cơ hội khuyên về nhà thăm ba vì mới chủ động nâng cốc với uống hết ly đến ly khác
Sau đó say khướt đầu óc hỗn độn Không biết Cảnh Mạc Vũ tới bên cạnh từ lúc nào Mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi rượu brandy xộc mũi đó là mùi hương sức quyến rũ nhất Tôi thật sự say ngất ngây vì mùi đàn ông của
“Gần đây sức khỏe của ba lắm Ông thường nhắc đến …” Tôi thành khẩn thẳng mắt chỉ khuyên về nhà mà quên mất ở cách dùng ánh mắt như sức quyến rũ đối với đàn ông thế nào
“Vậy ” Giọng vẫn lạnh nhạt như ngày nào nhận tâm tình của
“Ba nhớ … Dù trong quá khứ đã xảy chuyện gì mãi mãi vẫn là con trai ông”
Cảnh Mạc Vũ trầm mặc cúi đầu ly rượu
“Ba luôn coi là con trai ruột ông còn giao cả sản nghiệp của Cảnh gia cho … Mấy ngày ông đột quỵ Lúc rời khỏi phòng cấp cứu tinh thần tỉnh táo ông ngừng gọi tên …” Nhớ đến gương mặt trắng bệch và ánh mắt đờ đẫn mất hồn của ba khi rời khỏi phòng cấp cứu giọng nghẹn ngào “Anh… hãy về nhà thăm ba ”
“Về nhà” Cảnh Mạc Vũ giơ tay về phía ngón tay lạnh giá của chạm giọt nước mắt nóng hổi mặt “Em đang cầu xin về nhà Ngôn Ngôn”
Tôi gật đầu “Vâng coi như cầu xin ”
Anh nhếch môi khó hiểu Ngón tay lướt qua má mắt và mái tóc lòa xòa mặt “Được… Vậy em thể cho thứ ”
Tôi nhất thời ngây Đến khi bế lên giường mới ý thức rằng tình thế Tôi lê tấm thân mềm nhũn lùi về phía Cảnh Mạc Vũ túm hai chân kéo trở ấn xuống giường
“Cảnh Mạc Vũ rốt cuộc gì hả” Tôi hoảng hốt hét lên
Cảnh Mạc Vũ cởi từng chiếc cúc áo “Tôi đã những thứ đã mất cũng ngày sẽ đòi về bộ Em còn nhớ ”
Tất nhiên nhớ Trong hai năm qua câu lạnh lùng luôn là cơn ác mộng của Trong giấc mơ ngừng tiến gần buộc lùi khi giật tỉnh giấc một trong bóng tối cảm thấy vui mừng vì thoát khỏi cơn ác mộng mà chỉ một cảm giác thể diễn tả thành lời
Có lẽ vì thường xuyên câu trong cơn ác mộng hoặc giả chất cồn làm tê liệt sự sợ hãi của vô cùng bình tĩnh “Tôi nhớ nhớ nhiều chuyện…”
Tôi nhớ đến chuyện bảo chú Mã đưa Hứa Tiểu Nặc
Tôi còn nhớ bác sĩ điều trị bảo cố gắng đừng để tâm trạng xúc động đối với mà yêu và hận đều là đòn trí mạng…
Tôi vẫn nhớ trong bảy trăm hai mươi tư ngày qua làm thế nào để ép bản thân đối diện với cuộc sống
dường như đã quên nhiều chuyện
Cảnh Mạc Vũ cởi áo đó dùng sức kéo áo sơ mi dệt kim của cổ áo lôi về đằng làm cổ đau điếng
Biết hôm nay khó tránh khỏi kiếp nạn quyết định phản kháng vô ích Tôi túm lấy cố gắng giữ nhịp thở định “Để tự làm”
Cảnh Mạc Vũ sững sờ lập tức dừng động tác
Mang tâm trạng oán hận và cam chịu số phận lần lượt cởi quần áo ngay mặt Cảnh Mạc Vũ Anh nhẫn nại theo dõi và chờ đợi Đến khi chiếc áo lót rời khỏi bờ vai rơi xuống đất Cảnh Mạc Vũ đột nhiên giơ tay kéo lòng
Như con dã thú lao đến con mồi mà nó đã chờ đợi từ lâu…
Tôi yên lặng để mặc ôm từ tốn mở miệng: “Tôi sẽ cho tất cả những thứ … Chỉ cần nhận lời về Cảnh gia”
Cảnh Mạc Vũ lập tức buông tay khỏi “Tại em đột nhiên về Cảnh gia”
“Đây là việc của liên quan gì đến ” Tôi thản nhiên đón ánh mắt dò xét của chậm rãi từng từ một để rõ “Nếu nhận lời ngày mai sẽ nhường ngay chức tổng giám đốc Cảnh Thiên cho … Nếu nhận lời dù hủy hoại Cảnh gia cũng để đạt mục đích”
“Em tưởng bây giờ vẫn còn bận tâm đến công ty Cảnh Thiên ”
Tôi nhạt “Anh bận tâm Vậy thì tại bỏ ba trăm triệu để mua núi đất đỏ Chắc cũng biết nó đáng giá đến mức đó Anh đừng với Ngô gia nhà lắm tiền chỗ để tiêu Hay là ủng hộ ngành khoáng sản trong nước…”
Sống với hai mươi năm thừa hiểu tính Cảnh Mạc Vũ Anh sẽ đòi về những thứ mất nhất định sẽ làm Bất luận một khi chắc chắn sẽ thực hiện
“Nếu vì em mới làm em tin ” Cảnh Mạc Vũ từ từ tiến gần nắm bàn tay đang che ngực của nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay
Còn kịp suy nghĩ vấn đề tin cảm giác tê tê từ đầu ngón tay truyền lồng ngực Tim nhói đau từng cơn thở của định giống như điềm báo phát bệnh tim cũng giống như điềm báo tình cảm kìm nén quá lâu đột nhiên bùng nổ
Bất kể là điềm báo nào kết quả đều là thể chịu đựng nổi
Tôi vội vàng rút tay về cơ thể lùi theo phản xạ nhưng Cảnh Mạc Vũ đã nhanh chóng áp sát bờ môi mềm mại của dừng ở vành tai Tôi liền ngoảnh mặt né tránh sự khiêu khích của
Nhận sự phản kháng của Cảnh Mạc Vũ giơ một tay túm hai cổ tay giữ đỉnh đầu
“Em sợ gì chứ Chúng là lần đầu tiên” Bàn tay còn vuốt ve bụng khiến run rẩy
“Anh còn thể sợ điều gì” Tôi thốt những lời tự đáy lòng “Lần nào chẳng làm sống bằng chết”
“Em đang oán trách dịu dàng”
“Tôi…”
Cảnh Mạc Vũ cúi đầu ngậm nụ hoa mềm mại ngực Cơ thể đã lâu sự đụng chạm làm chịu nổi sự kích thích trực tiếp đó thân như dòng điện chạy qua những lời mỉa mai châm biếm bay biến hết cổ họng phát tiếng rên khẽ
Đầu lưỡi ướt át và hàm răng của ngừng kích thích điểm nhạy cảm ngực Khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể kéo theo một cảm giác trống rỗng cần lấp đầy Tôi đấu tranh tư tưởng cự tuyệt nhưng cũng nghênh hợp…
Nhận sự hưởng ứng của Cảnh Mạc Vũ tháo thắt lưng da cởi quần đó từ tốn lột sạch đồ còn giống như bóc gói quà tặng
Thật nếu Cảnh Mạc Vũ lúc cũng sức lực phản kháng nhưng dường như vội chiếm hữu cơ thể mà chỉ đảo mắt một lượt ngón tay thuận theo ánh mắt lướt từ xuống cuối cùng dừng giữa hai đùi Đầu ngón tay thâm nhập nơi bí ẩn của khẽ vuốt ve
Khi ngón tay nơi ướt át vô thức kháng cự đáng tiếc hai tay khóa chặt hai chân cũng đùi đè lên Sự phản kháng yếu ớt những vô tác dụng mà ngược giống như thay đổi tư thế hùa theo động tác của
Cảnh Mạc Vũ mỉm buông tay đang cố định hai tay Tôi đẩy đầu ngón tay dừng làn da trơn láng và nóng bỏng của Hỗn hợp cồn và máu dồn tim khiến bàn tay cứng đờ ngực
“Ngôn Ngôn em vẫn phong tình như ngày nào…”
Tôi trừng mắt với Cảnh Mạc Vũ “Thảo nào gặp mặt đã kéo lên giường Thì tình bé nhỏ mềm mại như nước của kém quá khiến thèm thuồng mùi vị phong tình”
“Em…” Không còn gì để Cảnh Mạc Vũ chọn cách im lặng dùng nụ hôn chặn miệng Môi lưỡi hòa quyện đến đau rát Hơi thở quen thuộc từ khoang miệng tràn ngập mọi giác quan của Tuy trong đó vị brandy mát lạnh nhưng đó vẫn là thở quen thuộc nhất khiến yên lòng và cũng mê đắm nhất
Tôi gần như chìm trong cảm giác tiêu hồn đó bất giác duỗi thẳng đón thở gấp gáp của để ôm chặt hơn khi đầu lưỡi của tìm đến nơi sâu nhất lồng ngực bỗng đau nhói khiến tỉnh táo Tôi dùng hết sức đẩy Cảnh Mạc Vũ nhưng khỏe hai cánh tay khóa cứng trong lòng Tôi nhẫn tâm cắn mạnh
Kích tình lập tức biến thành dã tính và máu tanh…
Cảnh Mạc Vũ lau vết máu bên khóe miệng ánh mắt trở nên u tối “Tại ”
Tôi cũng hiểu tại kháng cự nụ hôn của trong đầu chợt xuất hiện một câu thoại trong phim thế là thốt miệng: “Nụ hôn của phụ nữ chỉ để dành cho đàn ông cô thích và tự nguyện trao gửi…”
Khóe miệng còn đang rỉ máu của Cảnh Mạc Vũ nhếch lên thành nụ lạnh lùng “Em định dành nụ hôn cho ai Là Văn Triết Lỗi hôn mê giường bệnh hai năm nay là Bill dốc hết sức giúp em cứu Cảnh Thiên”
“Là ai cũng liên quan đến ”
Một chút kiềm chế còn sót đã quét sạch Cảnh Mạc Vũ bất chấp sự phản kháng của giữ chặt hai đầu gối tách đùi
Sau đó giữ eo vật đàn ông đã sớm nóng bỏng màn dạo đầu đâm thẳng nơi sâu trong
Mọi sự lạnh nhạt đều tan biến khi hai cơ thể hợp nhất khoái cảm đến như vũ bão khiến thể chịu đựng…
Tôi cắn môi để thấy tiếng rên rỉ hưng phấn nhưng cảm giác lấp đầy quen thuộc xa lạ đó khiến từ nơi sâu trong cổ họng bật tiếng rên mềm mại như thể hóa thành nước Anh cũng thở mạnh đầy khoan khoái Theo động tác của cơ thể thở của càng lúc càng nặng nề rối loạn
Cuộc hoan ái kìm nén từ lâu khiến Cảnh Mạc Vũ thể nào bình tĩnh Anh ngậm vành tai trong cơn mê loạn thì thầm: “Ngôn Ngôn nhớ mùi hương của em đêm đêm đều nhớ…”
Tôi ngoảnh mặt chỗ khác
Rèm cửa sổ dày màu gỗ tử đàn đóng kín Tôi thể thấy cảnh vật bên ngoài chỉ thấy ánh sáng đỏ rực chiếu khung cửa lẽ là ánh hoàng hôn nhuộm màu khắp gian
Mặc dù rõ sắc trời bên ngoài nhưng biết vẫn còn sớm Đêm nay sẽ kéo dài vô tận…
là đêm nay dài
Sau khi kết thúc ở giường Cảnh Mạc Vũ bế phòng tắm Nước nóng chảy qua nơi bí ẩn đã sưng tấy và đau rát mà vẫn chịu buông tha cho Anh ấn tường nhà tắm tiếp tục đòi hỏi vô độ như hành hạ khiến sống bằng chết…
Cũng biết đến mấy giờ mơ màng Cảnh Mạc Vũ mới dừng nhỏ bên tai : “Ngôn Ngôn nhớ em”
Tôi lên trần nhà trong bóng tối cất giọng vô cùng lạnh lùng: “Cảnh Mạc Vũ đã cho thứ Thứ cần thì ”
Cảnh Mạc Vũ chạm hõm vai thở nặng nề “Bệnh của ba nặng lắm ”
“Ung thư xương giai đoạn cuối chỉ thể sống vài tháng… Ba vẫn biết sự thật”
Cảnh Mạc Vũ chợt ngẩng đầu Do trời tối nên rõ vẻ mặt của chỉ cảm thấy siết chặt tay
“Tôi chỉ ba yên lòng nhắm mắt…”
Cảnh Mạc Vũ im lặng mặc quần áo rời khỏi phòng ngủ
Tôi quá mệt mỏi từ từ chìm giấc ngủ Tỉnh dậy lúc sáng sớm đẩy cửa phòng ngủ thấy Cảnh Mạc Vũ bên cửa sổ hút thuốc Cơn gió từ bên ngoài thổi qua cánh cửa hé mở mang theo lạnh khiến đông cứng
Tôi đến đóng chặt cửa sổ cất giọng lạnh nhạt: “Tôi bệnh phổi chịu mùi thuốc lá”
Cảnh Mạc Vũ liếc một cái dập tắt điếu thuốc trong tay “Đi thôi”
“Đi ”
“Về nhà”
***
Ô tô của Cảnh Mạc Vũ đến cổng ngôi biệt thự Nhìn thấy bảo vệ lập tức vui mừng mở cổng “Cảnh thiếu gia về ”
Cảnh Mạc Vũ gật đầu bảo lái xe chạy thẳng trong
Ô tô dừng cửa nhà Cảnh Mạc Vũ định xuống xe vội kéo “Sức khỏe của ba chịu nổi sự kích thích đừng khiến ba kích động”
“Em yên tâm bảo đảm khiến em hài lòng Có điều…” Cảnh Mạc Vũ ôm eo ép nép lòng và ngẩng mặt đón ánh mắt “Không biết liệu em thể khiến hài lòng”
“Anh yên tâm Anh cứ đóng vai của sẽ diễn vai của ”
“Được Anh sẽ chờ xem ”
Lúc khoác tay Cảnh Mạc Vũ nhà ba đang uống nước Ông ngẩng đầu cốc nước tuột khỏi tay rơi xuống nền gạch đá hoa vỡ tan tành
“Mạc Vũ…”
Ba chống tay xuống thành sofa định dậy nhưng lảo đảo ngã xuống
“Ba”
Tôi còn kịp lao tới Cảnh Mạc Vũ đã nhanh hơn một bước chạy đỡ lấy thân hình còn cao lớn tráng kiện như ngày nào của ông “Ba…”
Một tiếng gọi khiến cha cả đời mạnh mẽ của giàn giụa nước mắt ông giơ ngón tay run run sờ mặt Cảnh Mạc Vũ “Mạc Vũ là thật Anh về ”
“Ba con xin con trở về quá muộn”
Ba gật đầu “ nên trở về sớm hơn Ngôn Ngôn vẫn luôn đợi …”
Ba đầu Tôi thể kiềm chế nụ giễu cợt Ba luôn tưởng đang đợi Cảnh Mạc Vũ Kỳ thực kể từ khi quyết định buông tay đã để khỏi cuộc đời
Tôi một câu nửa nửa quỳ mặt đất nhặt mảnh thủy tinh vỡ Có một số chuyện một số thứ giống như cốc nước một khi đã vỡ tan tành thì cách nào bù đắp cũng thể hàn gắn như cũ
Ba Cảnh Mạc Vũ khóe mắt ngân ngấn nước
Đây chính là con trai của ông con trai ông nuôi hai mươi lăm năm và đối xử như con trai ruột
Đến bây giờ thật sự biết tình cha con giữa họ bao nhiêu yêu thương bao nhiêu căm hận bao nhiêu hối hận bao nhiêu oán trách…
thể nhận trong khóe mắt già nua của ba nỗi nhớ nhung càng lúc càng da diết Bất kể quá khứ đã xảy chuyện gì tình yêu của cha dành cho con trai cũng thay đổi
Đọc tiếp: Hôn Nhân Không Tình Yêu – Chương 52