Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 39
“Em và thân thiết lắm ” Tôi ngửi thấy mùi vị “giấm chua” trong ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ
Để giữ khí gia đình đầm ấm mỉm khoác tay “Không thân lắm Đối với em đó chỉ là nhân vật phụ…”
Nghe âm khí mặt Cảnh Mạc Vũ mới tan ít nhiều “Rốt cuộc chuyện gì khiến em vui đến mức quên đường về thế”
Nhắc đến điều nỗi ai oán tích tụ suốt một tuần ở bệnh viện lập tức bùng phát nhịn liền tố cáo: “Nếu em em một đàn ông bắt giường suốt một tuần Anh lúc nào cũng giám sát em thỉnh thoảng đe dọa em còn ép em bỏ đứa con trong bụng… Anh tin ”
“Em thử xem” Cảnh Mạc Vũ nhíu mày rõ ràng tin dù chỉ một từ
Tôi nhún vai tin thì thôi Thời buổi lời thật luôn khác nghi ngờ
Bây giờ đã là giữa mùa thu Sau trận mưa nhỏ lá cây ngô đồng đã phủ một lớp dày lối trong sân trường Tôi khoác tay Cảnh Mạc Vũ dạo bước lối nhỏ thế giới dường như yên tĩnh chỉ còn hai chúng Dựa sự hiểu hiết của về Cảnh Mạc Vũ chắc chạy từ một nơi xa xôi tới thành phố T chỉ để “bắt gian” Quả nhiên đang cùng ông xã dạo trong khuôn viên trường học thầy giáo vụ của khoa gọi điện cho uyển chuyển báo cho biết lãnh đạo khoa bố trí nơi thực tập của Thầy giáo vụ còn nhắc lấy giấy giới thiệu thực tập mau chóng đến công ty báo cáo
Tôi hỏi là công ty gì công việc như thế nào Câu trả lời trong định liệu của : trợ lý thực tập của công ty Cảnh Thiên ở thành phố A
Sau khi cúp điện thoại đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt nghiêm túc “Từ bây giờ trở cần chuyện gì cũng sắp xếp hộ em hãy để em tự xử lý”
“Tại ” Cảnh Mạc Vũ phủi lá cây ngô đồng vai còn giúp chỉnh cổ áo
Bởi thể mãi ở bên cạnh em Trước gì em cũng học cách một đối mặt tự xử lý mọi vấn đề… Trong đầu nghĩ như nhưng : “Không tại cả em thích bảo vệ em như trai bảo vệ em gái”
Lời thốt ánh mắt Cảnh Mạc Vũ tối sầm Lúc mới ý thức lý do chẳng hợp thời Tôi đang định chữa Cảnh Mạc Vũ đã đưa hai tay ôm vai kéo đến mặt
Tôi ngước mắt chạm ánh mắt đang rũ xuống của Cảnh Mạc Vũ Tôi thấy cảnh sắc mùa thu trăm hoa như gấm và hình bóng mảnh khảnh của trong đáy mắt lúc đó một đám nữ sinh khoa quản trị kinh doanh qua bọn họ liếc chúng bằng ánh mắt hiếu kì và mờ ám thì thầm với thấy bọn họ nhắc đến tên
Không quen khác bàn tán kéo tay khỏi vai tiếp tục về phía
“Bảo vệ em là thói quen của Điều liên quan đến quan hệ của chúng ” Anh
Đây coi là lời giải thích Giải thích rằng coi là em gái Nếu ba tháng câu chắc chắn sẽ vui mừng đến nỗi buổi tối ngủ Còn bây giờ cũng vui Tôi mỉm gật đầu Không thêm câu gì cùng sánh vai tiếp tục về phía
“Ngôn Ngôn gần đây tâm trạng của em ”
“Hả Đâu tâm trạng em ”
“Đã hai mươi lăm ngày em hỏi … vấn đề đó ”
Anh rõ ràng nhất thời phản ứng kịp “Vấn đề gì cơ”
“…” Cảnh Mạc Vũ chăm chú dường như đang nghiên cứu vẻ mặt của
“À…” Cuối cùng cũng nhớ chuyện gì Dạo lo lắng quá nhiều chuyện quên mất câu đây hỏi mỗi ngày: “Anh yêu em ”
“Em nhất định mở miệng hỏi Anh thể tự ”
“…” Cảnh Mạc Vũ định điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ thốt một tiếng: “Ừ”
Nụ môi nhạt hơn Đến khi cúi đầu xoa nhẹ vùng bụng vẫn còn phẳng lì ý mới ẩn hiện mí mắt Trong cuộc hôn nhân tình yêu lót đường luôn thấp thỏm bất an Tôi câu “ yêu em” của Cảnh Mạc Vũ để tìm cảm giác an bây giờ đứa con mới là niềm tin kiên định nhất của Bất kể tương lai đối diện với khó khăn thử thách thế nào bất kể bao xa luôn tin tưởng tình phụ tử sẽ trói buộc linh hồn Đợi đến một ngày khi làm hết những việc cần làm nhất định sẽ về
Bởi vì Cảnh gia còn con của chúng …
***
Ba ngày buổi party mong đợi bấy lâu chính thức vén màn tại Hội Hiên
Cảnh Mạc Vũ bảo trang điểm xinh một chút vì câu của ở trong phòng trang điểm suốt ba tiếng đồng hồ còn mời một chuyên gia tiếng đích thân trang điểm Không còn cách nào khác vì sắc khuynh quốc khuynh thành chỉ thể bù bắp bằng vật ngoài thân
Thật trông cũng đến nỗi nào trong đám phụ nữ vẫn thường coi là khá xinh trong đám mĩ nữ thuộc loại tầm thường Đôi mắt nhỏ nhưng vì cận hai độ nên lúc nào cũng nheo nheo khiến khác ảo giác rằng mắt yêu mị Môi dày nhưng hiểu vì lúc khóe môi một vị “kích tình” đặc biệt Làn da cũng tạm coi là trắng trẻo nhưng tuyệt đối trắng như tuyết áng mịn như tiên nữ giáng trần… Tuy nhiên những điểm vẫn là gì tầm thường nhất là bộ phận nào đó cơ thể quá nhiều thịt giảm cân kiểu gì chỗ đó cũng nhỏ Mỗi lần ăn mặc ngây thơ thoát tục hiệu quả đều là một vẻ phong trần
Lần nhắc nhở chuyên gia hóa trang một lần rằng trang điểm nhẹ nhàng thôi vì ông xã yêu vẻ “nhược kinh vân chi tế nguyệt nhược lưu phong chi hồi tuyết”[1] Anh gật đầu chọn cho màu mĩ phẩm nhẹ nhàng
[1] “Nhược kinh vân chi tế nguyệt nhược lưu phong chi hồi tuyết”: trích trong bài thơ Lạc thần thú của Tào Thực nghĩa là: “như mây che bóng nguyệt như gió bay làn tuyết”
Trang điểm xong vội vàng chạy đến gương kiểm tra kết quả là chuyên gia trang điểm chẳng hiểu gì về Hán ngữ cổ Trông từ trong ngoài đều thể hiện một cách sâu sắc từ “đàn bà”
“Nếu cô mặc bộ váy nhất định sẽ vô cùng xinh nổi bật” Tôi đầu bộ váy dài ngực trễ bằng chất liệu tơ tằm trong tay chuyên gia trang điểm sống lưng khỏi lạnh toát
Tôi đang định bảo trang điểm nhưng Cảnh Mạc Vũ gọi đến n cuộc điện thoại rằng khách đã đến đông đủ hỏi bao giờ mới tới…
Mang tâm lý “đã sai thì sai cho chót” theo kiến nghị của chuyên gia trang điểm cam tâm tình nguyện cởi bộ váy hội màu trắng đã mất công lựa chọn diện chiếc váy dài đỏ tươi phòng tiệc sang trọng của Hội Hiên
Lúc đại sảnh tụ tập đông nhân viên của Cảnh Thiên nên vô cùng tưng bừng náo nhiệt Khi nhấc váy bước hội trường lập tức trở nên yên ắng nhiều bằng ánh mắt kinh ngạc Cũng khó trách bọn họ bởi thời gian làm ở Cảnh Thiên Cảnh Mạc Vũ chỉ bố trí một căn phòng riêng cho còn suốt ngày đến văn phòng mấy tiếng đồng hồ liền Nếu hiệu suất làm việc cao như Cảnh Tổng tìm bàn công việc đến quét dọn nhà vệ sinh cũng tin
Vì thế tin đồn là “cô bồ mới” của Cảnh Mạc Vũ lan truyền với tốc độ chóng mặt Tôi chẳng bận tâm tới những lời đồn vô căn cứ nhưng thật sự thích cụm từ “cô bồ mới” bởi nó luôn làm liên tưởng tới “ tình cũ” nào đó
Tất nhiên chỉ những kẻ rỗi mới truyền bá tin đồn Cảnh Thiên vẫn còn ít sáng suốt đặc biệt là giới lãnh đạo cao cấp gồm giám đốc tổng giám sát nào đó Mỗi lần gặp bọn họ đều khách khí chào hỏi tôn trọng như tôn trọng nữ chủ nhân của Cảnh Thiên ví dụ như trợ lý Kim lúc đang về phía
Đến mặt trợ lý Kim cúi xuống chỉ tay về phía Cảnh Mạc Vũ đang bận chào hỏi khách khứa: “Cảnh Tổng mời tiểu thư qua bên đó…”
Tôi mới một hai bước chợt thấy tiếng gọi vui mừng: “Ngôn Ngôn”
Tôi đầu liền thấy Dương Dĩnh giám đốc Trần gọi về công ty phụ trách dự án khác Tôi mỉm chào hỏi: “Chị Dĩnh chị mặt ở đây”
“Hôm nay Cảnh Mạc Vũ giới thiệu bà xã với mọi tất nhiên chị đến đây xem trò vui nhân tiện đại diện Bắc Tín tới tặng quà cho ” Dương Dĩnh từ đầu đến chân “Hôm nay em ăn mặc gợi cảm quá Em định để tất cả đàn ông của Cảnh Thiên thèm chảy nước miếng làm nào đó rơi khủng hoảng ”
Biết Dương Dĩnh khen ngợi theo phép xã giao cũng lịch sự đáp : “Cảm ơn chị”
Liếc thấy Cảnh Mạc Vũ đang bước về phía chợt nghĩ đến sự chiếu cố và tín nhiệm của Dương Dĩnh lúc còn thực tập ở Bác Tín Tôi tiếp tục giấu giếm “Chị Dĩnh thật em và Cảnh Mạc Vũ…”
Tôi còn dứt lời đèn trong cả hội trường đột nhiên tắt hết ánh sáng nhàn nhạt tỏa từ trung tiếp theo là tiếng dương cầm vang lên dịu dàng và thâm tình
Xem vũ hội sắp bắt đầu Mọi đều ngó nghiêng xung quanh bằng ánh mắt chờ đợi Dường như họ đang tìm kiếm hình bóng nữ nhân vật chính trong truyền thuyết Thế nhưng Cảnh Mạc Vũ thẳng tới một góc trong hội trường
Dưới ánh mắt kinh ngạc của nhiều chậm rãi tiến đến mặt cúi một góc năm mươi độ tiêu chuẩn khóe miệng ẩn hiện nụ lịch thiệp tiêu chuẩn nhất đồng thời đưa tay về phía “Tôi mời em cùng nhảy vũ điệu đầu tiên Cảnh phu nhân”
Luồng ánh sáng tập trung chúng Tôi rõ vẻ mặt của những xung quanh nhưng thấy một hai tiếng ồ kinh ngạc đó là tiếng thì thầm to nhỏ
“Tất nhiên” Tôi tao nhã đặt tay lòng bàn tay Tay trái nhẹ nhàng đặt lên thắt lưng tiếng nhạc du dương gấu váy đỏ của tung bay trong trung lướt qua ánh mắt ngạc nhiên và tỉnh ngộ của nhiều Miệng Cảnh Mạc Vũ dính sát tai thở nóng hổi của ăn khớp với ngữ điệu nhàn nhạt: “Anh thích em ăn mặc kiểu …”
Tôi biết điều đó Tôi đang định đổ hết trách nhiệm lên đầu tên chuyên gia trang điểm thì tiếp: “Em khiến đàn ông đều ôm em lên giường…”
Tôi nở nụ rạng rỡ “Gồm cả ”
“… Anh cũng là đàn ông” Chúng mấy vòng Cảnh Mạc Vũ nhẹ nhàng vuốt ve bờ eo đó là động tác của vũ điệu xã giao “Sau khi vũ hội kết thúc chúng về căn hộ của chúng ”
“Hả” đương nhiên hiểu rõ ý vội vàng nhắc nhở đàn ông sắp mất hết khả năng kiềm chế: “Không bác sĩ trong ba tháng đầu chúng thể…”
Cảnh Mạc Vũ cụp mi mắt chăm chú vùng da mà bộ váy của thể che đậy thở bên tai càng nồng nàn “chúng thể thử cách khác”
Dục vọng của biến thành ngọn lửa bùng cháy trong huyết mạch của Bàn tay đặt vai bất giác di chuyển xuống ngực “Khả năng kiềm chế của càng ngày càng kém trai…”
Cảnh Mạc Vũ siết chặt vòng tay đang ôm eo cơ thể nóng hổi của hai chúng dính chặt cách Một buổi khiêu vũ xã giao xuất hiện thể công nhân viên đã biến thành vũ điệu quấn quýt Lần đầu tiên xuất hiện thể nhân viên của Cảnh Thiên đã tạo dựng hình tượng sẽ sống đây
Vũ điệu sắp kết thúc thở phào nhẹ nhõm chuẩn cho tư thế đẽ cuối cùng Ánh mắt Cảnh Mạc Vũ bỗng ngây thân cứng đờ Chúng thay đổi vị trí theo tiếng nhạc khéo thể dõi theo ánh mắt
Một con gái mặc bộ đồ trắng đơn giản cửa Tuy gương mặt cô chút sắc hồng tuy dáng vẻ cô vô cùng tiều tụy tuy khuỷu tay cô quấn tấm vải tang đen vẻ của cô vẫn “như mây che bóng nguyệt như gió bay làn tuyết”