Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 37
Ngón tay dài ấm áp của Cảnh Mạc Vũ dừng bụng “Ngôn Ngôn em đừng nghĩ ngợi lung tung sẽ cho em và con…”
“Vâng em biết ” Tôi cũng đặt tay lên bụng đan tay
Tôi Cảnh Mạc Vũ lo lắng càng bào thai trong bụng ảnh hưởng bởi tâm trạng của Bất kể tương lai xảy chuyện gì đều hy vọng con chúng khỏe mạnh cảm nhận tình yêu của chúng dành cho nó
“Sau em nghĩ ngợi lung tung nữa” Tôi giơ tay hứa với
Cảnh Mạc Vũ nở nụ mãn nguyện cởi áo khoác lên giường ôm lòng “Ngôn Ngôn chúng đặt tên cho con Em thích tên gì nhất”
“Lạc Lạc trong từ “vui vẻ” Em hy vọng con của chúng ngày ngày đều vui vẻ”
“Lạc Rất đáng yêu chúng đặt tên mụ cho con là Lạc Lạc em”
“Được…”
Từ lúc mang thai Cảnh Mạc Vũ cấm khỏi nhà Anh bắt ở nhà tĩnh dưỡng Người từ đến nay luôn coi trọng sự nghiệp như Cảnh Mạc Vũ cũng lúc chẳng màng công việc còn để tâm đến những bản kế hoạch dự án mà cả ngày ôm quyển Kim chỉ nam dành cho phụ nữ mang thai Anh rời nửa bước nhắc nhở cho phép làm cái làm cái …
Trừ khi việc quan trọng cần tới công ty xem xét giải quyết mới cho vài tiếng đồng hồ để thở hắt
Ví dụ hôm nay công ty mở cuộc họp hội đồng quản trị để thảo luận về vấn đề ký hợp đồng một dự án mới Cách cuộc họp nửa tiếng đồng hồ Cảnh Mạc Vũ mới buông quyển Kim chỉ nam dành cho phụ nữ mang thai và thay quần áo Trước khi cửa vẫn quên dặn dò cẩn thận khi lên xuống cầu thang xem ti vi và dùng máy vi tính nhiều mệt mỏi thì ngủ ăn thì cũng cố ăn quan trọng nhất là giữ tâm trạng vui vẻ…
Tôi ngoan ngoãn gật đầu gật nhiều đến mức cổ nhức mỏi Cảnh Mạc Vũ mới chịu rời khỏi nhà
Nhìn xe khuất ngoài cửa mới thu nụ về phòng khóa chặt cửa
Gọi điện đến một văn phòng thám tử tư nổi tiếng nhất thành phố A hỏi: “Các điều tra đến Vẫn tìm thông tin gì ”
Tôi vốn nuôi hy vọng nhưng câu trả lời của bọn họ khiến bất ngờ: “Chúng điều tra …”
Tim như siết chặt “Các điều tra gì”
“Thương gia Hoa kiều họ Ngô ở Mỹ hai mươi lăm năm mất con trai là tín đồ Cơ Đốc giáo bỏ tiền xây dựng nhiều nhà thờ… chỉ một duy nhất Đó là Ngô Cẩn Mân đầu gia tộc Ngô thị”
Điện thoại trong tay rơi xuống đất Tôi vội lao đến bàn vi tính tìm kiếm những video về Ngô Cẩn Mân đó mở xem từng cái
Phòng viên : Hai mươi tư năm con trai một tuổi của ngài mất tích ở thành phố A…
Phóng viên : Ngài tìm thấy một chiếc giày của con trai bên bờ biển Sau khi tiến hành trục vớt biển hơn hai mươi ngày tìm di vật của con trai…
Phóng viên còn cho biết cô từng thấy ảnh đứa trẻ một bé đáng yêu giống như thiên thần…
Tim đau buốt từng cơn chân tay dường như một sợi dây vô hình trói chặt và mất hết sức lực Tôi biết đây là dấu hiệu phát bệnh vô thức lục túi xách tìm lọ thuốc chạm tay nắp lọ thuốc chợt nhớ tới lời của chuyên gia tim mạch trẻ tuổi Văn Triết Lỗi qua điện thoại với mấy ngày :
“Tôi trách nhiệm báo cho cô biết nhất cô nên bỏ đứa bé …”
“Cô nên thương lượng với chồng cô đây chuyện nhỏ khả năng nguy hiểm đến tính mạng…”
“Cô giữ thai nhi Cô vẫn còn trẻ còn nhiều cơ hội con…”
“Được thôi Vậy với tư cách là một bác sỹ nhắc nhở cô thuốc chữa bệnh tim kê cho cô tác dụng phụ trong thời gian mang thai cô hãy hạn chế sử dụng Nếu đứa trẻ sinh khả năng dị tật bẩm sinh…”
“Tôi lịch khám thứ tư tuần Tốt nhất cô nên đến khám sẽ kiểm tra diện cho cô…”
“…”
Vặn chặt nắp lọ thuốc run rẩy bỏ túi xách
Tôi cố gắng hít sâu vài lần yên một chỗ để định tâm trạng Khi cảm giác đau buốt trong lồng ngực đỡ một chút xem một lượt tin tức liên quan mạng Cuối cùng thông báo tìm treo thưởng cả chục triệu đô la từ hai mươi tư năm một blog ở nước ngoài Thông báo tìm đăng ảnh một bé trai Đôi mắt long lanh đó sống mũi thẳng đó và khóe miệng nhếch lên đó… Tuy giống Cảnh Mạc Vũ bây giờ nhưng nhiều nét giống khi còn nhỏ
Tôi còn tìm ảnh vợ Ngô Cẩn Mân Một phụ nữ xinh tao nhã đáng ngưỡng mộ đang nước mắt giàn giụa trong lòng Ngô Cẩn Mân…
Tôi nhớ đã làm thế nào để lần mò tới thư phòng của ba trong tình trạnh đầu óc choáng váng Khi hỏi: “Ba ba biết Ngô Cẩn Mân ” đã thấy vẻ mặt hốt hoảng và bất an của ông
“Ba hai mươi tư năm Ngô Cẩn Mân phát thông báo tìm đứa con trai mất tích của ông ti vi suốt ba mươi ngày liền… Ba biết Vợ Ngô Cẩn Mân chịu nổi nỗi đau mất con đã mắc bệnh trầm cảm viện điều dưỡng suốt tám năm ba từng Ngô gia bây giờ vì quyền thừa kế mà sắp sụp đổ đến nơi Ngô Cẩn Mân lao lực quá độ bệnh nặng chỉ e chống đỡ nổi mấy năm nữa ba từng Trong cuộc phỏng vấn Ngô Cẩn Mân cho biết: “Trong mắt các trẻ nhỏ chỉ là loại hàng hóa đáng giá bán vài vạn thậm chí chỉ vài nghìn tệ nhưng trong mắt ba mẹ các bé chúng là những món quà quý báu còn quan trọng hơn sinh mạng của họ Họ thà khuynh gia bại sản thà hy sinh tính mạng để đổi lấy sự bình yên cho con cái …” ba từng đến ”
Tôi thật sự ba thẳng thắn phản bác lời cho biết đã hiểu nhầm Cảnh Mạc Vũ và Ngô Cẩn Mân hề quan hệ
Thế nhưng ba bất động ghế như hóa đá
Chứng kiến cảnh ba mặc nhận tất cả nước mắt trào Tôi lau để mặc vị mặn chảy qua bờ môi
“Ba cũng cốt nhục của tại ba thử nghĩ xem nếu mất tích là con ba sẽ như thế nào”
“Là của ba ba đã quá ích kỷ” Câu trả lời của ba như vọng đến từ một nơi xa “Ngôn Ngôn con thử xem liệu Mạc Vũ tha thứ cho ba ”
“Anh sẽ …” Mỗi sợi dây thần kinh đều run rẩy bởi vì đau cũng bởi vì hận Tôi với ông: “Không nào thể tha thứ cho sự lừa dối như …”
Nửa đêm tỉnh khỏi cơn ác mộng Đầu tóc ướt đẫm sợ đến mức tim càng lúc càng đau nhói
Tôi xoa bóp hai cánh tay tê cứng chuẩn xuống giường gọi điện cho bác sĩ Văn Triết Lỗi ở bên cạnh đột nhiên tỉnh giấc bật dậy “Ngôn Ngôn em thế Em cảm thấy khó chịu ”
Tôi vuốt sợi tóc ướt dính bên má chột trả lời: “Em khỏe … chỗ nào khó chịu…”
Căn phòng tối thắp sáng bởi ngọn đèn vàng nhất thời thích ứng với ánh sáng đột ngột vội vàng che mắt Mu bàn tay chạm giọt nước mới phát hiện mặt đầy nước mắt từ lúc nào Trước khi tìm cách che giấu Cảnh Mạc Vũ đã xoay vai đối diện với đôi mắt ngấn nước của
Dưới ánh đèn mờ mờ ánh mắt sâu hun hút của đầy vẻ lo lắng “Em đấy ”
Tôi vội vàng lau nước mắt cố cất giọng bình thản: “Em Vừa mơ thấy ác mộng em mơ thấy tìm ba mẹ ruột theo họ… Anh hỏi em cùng Anh giữa và ba em chỉ thể chọn một…” Tôi gượng “Em biết làm thế nào nên mới toáng lên”
Cảnh Mạc Vũ nhíu chặt lông mày Anh gì đó nhưng thôi chỉ vỗ về : “Ba mẹ ruột của còn sống đời nữa nếu còn sống tại hai mươi mấy năm qua họ đến trại trẻ mồ côi hỏi thăm tin tức của ”
Đó là vì họ tưởng đã chết Đó là vì ba đã dối suốt hơn hai mươi năm trời
Hai câu tắc nghẹn ở cổ họng thể thốt thành lời Tôi biết ba làm thế nào để giữ bí mật suốt hai mươi tư năm còn thể làm Dù lời dối hoa lệ đến mấy dù cơn ác mộng đáng sợ đến thế nào cũng cách nào lừa dối …
“Được ” Thấy lên tiếng Cảnh Mạc Vũ vỗ lưng nhẫn nại an ủi: “Anh hứa với em dù ba mẹ còn sống cũng rời khỏi Cảnh gia em đã yên tâm ”
Yên tâm Nếu cả đời sống trong sự dối trá và hổ thẹn làm thể yên tâm đây Nếu yên tâm thật sự cách duy nhất chính là đối mặt
Tuy hậu quả là hủy diệt gia đình hủy diệt hạnh phúc khó khăn lắm mới giành nhưng ít nhất sẽ phạm sai lầm đến sai lầm khác như ba
“Anh thể cùng em du lịch ” Tôi ngẩng mặt bằng ánh mắt chờ đợi “Đi cũng chỉ hai chúng … coi như hưởng tuần trăng mật”
Cảnh Mạc Vũ mỉm véo má “Em đang mang thai mà còn cùng hưởng tuần trăng mật Rõ ràng em thử thách khả năng kiềm chế của ”
Tôi với “Thế nào Anh sợ chịu thử thách”
Cảnh Mạc Vũ do dự một lát hình như đang thực sự suy nghĩ xem thể chịu đựng thử thách “…Chỉ cần em vui là Đợi khi nào ký xong hợp đồng với Huệ Thừa sẽ đưa em Hawaii hưởng tuần trăng mật Chúng sẽ bờ biển tắm nắng đón gió biển thư giãn tinh thần…”
“Vâng” Nghĩ đến bầu trời trong xanh và gió biển mát rượi ở Hawaii trong lòng cuối cùng cũng xuất hiện ánh mặt trời “Khi nào trở về em sẽ cho biết một bí mật…”
“Được” Cảnh Mạc Vũ thản nhiên đáp vẻ mặt hề biểu hiện hiếu kỳ bất ngờ giống hồi nhỏ làm vẻ thần bí cho biết cô nữ sinh xinh yêu thầm Tôi cho đó là một bí mật lớn thận trọng quan sát từng sự thay đổi nhỏ gương mặt nhưng hề phản ứng…