Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 35
“Anh trả lời thì thôi” Tôi vẫn kịp câu thì Cảnh Mạc Vũ đột nhiên phát một từ bằng âm mũi: “Ừ”
“Ừ” nghĩa là gì Tất nhiên hiểu ý nhưng đích thân từ đó dù lừa dối cũng
Cảnh Mạc Vũ nhếch mép múc thìa canh đưa lên miệng “Ăn cơm ăn xong chúng thảo luận vấn đề ”
Không biết vì món ăn hợp khẩu vị của là nể mặt đến canh trứng rong biển cũng uống hết mới buông đũa Sau đó chúng cùng dọn dẹp bàn ăn rửa bát trong phòng bếp Thật cả quá trình bên cạnh đeo tạp dề luống cuống bận rộn Thỉnh thoảng giúp dọn con dao thái rau vướng víu hoặc lúc ngắm đến mức thất thần kịp thời đỡ cái đĩa sứ rơi khỏi tay
Có ông chồng quá trai cũng là một mối nguy hiểm tiềm tàng Tôi giơ tay đẩy “Anh ngoài ở đây em thể tập trung ”
Nghĩ đến đống bát đĩa bỏ công sức lựa chọn Cảnh Mạc Vũ ngoan ngoãn ngoài
Sau khi dọn dẹp phòng bếp xong xuôi liền xuống sofa cầm điều kiển tắt ti vi Sau đó nghiêm chỉnh đối diện Cảnh Mạc Vũ
“Xong chúng thể bắt đầu thảo luận ý nghĩa của chữ “ừ”” Tôi vẻ mặt đầy háo hức và chân thành
“Được thôi Vậy chúng bắt đầu …” Vừa Cảnh Mạc Vũ ôm từ phía Hai cánh tay quấn chặt lấy eo thở nóng ấm của phả điểm nhạy cảm tai Chắc chắn dùng hành động để sâu thảo luận vấn đề
Tôi chợt hiểu đối với đàn ông hành động vĩnh viễn quan trọng hơn lời nhưng cũng cần vội vàng như
“Em còn tắm” Tôi nghiêng đầu né tránh Tôi nấu cơm nên vẫn còn đầy mùi dầu mỡ và thức ăn mà cũng thể chịu
“Đi tắm Anh chỉ trả lời câu hỏi của em thôi” Giọng mang ý của thì thầm bên tai kích thích tình yêu và dục vọng tiềm ẩn trong Anh biết còn cố tình hỏi: “Em tắm làm gì Không …”
“…” Người đàn ông quả thật ngày càng đáng ghét Cảnh Mạc Vũ dường như cố ý nhẹ nhàng bên tai thở nóng bỏng khiến thân bủn rủn né tránh nhưng cánh tay ôm ngày càng chặt khuôn ngực rộng dính chặt lưng một khe hở “Ngôn Ngôn đột nhiên cảm thấy…”
“Gì cơ” Tôi dịu dàng đáp lời
“Hai chúng sống như cả đời cũng tồi”
“Hả Sống kiểu gì”
“Chúng cùng làm bận rộn cả ngày buổi tối thể ăn cơm do em nấu xem em rửa bát Sau đó chúng cùng xem ti vi cùng tắm rửa ngủ…”
Đây cũng là cuộc sống chờ đợi từ lâu Một đàn ông yêu một ngôi nhà chỉ thuộc về chúng Trong đêm mùa hè ngọn gió mát thổi qua chúng ôm chặt như hạnh phúc đến quá dữ dội khiến lo lắng nó sẽ nhanh chóng tan vỡ
“Em vẫn tắm ” Cảnh Mạc Vũ đột nhiên hỏi
“Hả”
“Chúng cùng tắm” Chẳng mới cùng xem ti vi Tại tiến hành bước tiếp theo nhanh như
Đêm mùa hè làn gió nhè nhẹ thổi cành hoa hợp hoan mới cắt tỉa cửa sổ
Cửa phòng tắm hé mở nước mù mịt cùng lời đối thoại lọt qua khe cửa để gian tưởng tượng vô hạn
“Lúc em còn nhỏ thường tắm cho em…” Giọng dường như phát ngay cổ mơ hồ hơn tiếng nước chảy “Lúc đó em né tránh như bây giờ”
“Lúc đó xoa bóp chỗ ” Tôi trừng mắt
“Đó là vì lúc bấy giờ… em còn bằng phẳng hơn ”
Bằng phẳng thì bằng phẳng nhưng cũng là con gái mà nam nữ khác biệt Có điều khỏi hiếu kỳ “… Anh thật cho em biết lúc tắm cho em suy nghĩ khác ”
“Lúc đó mới chín tuổi biết gì ”
“…” Tôi suýt quên mất
Tuy nhiên bây giờ là đứa trẻ chín tuổi cơ thể phản ánh một cách chân thực ý nghĩ an phận trong đầu óc Không bao lâu phòng tắm vang lên thở đầy mờ ám Sau một hồi thở hổn hển cất giọng sắp tan chảy thành nước “Sau khi hiểu chuyện thì Anh còn tắm cho em nữa ”
“Không vì biết rõ em là em gái Anh thể bất cứ đàn bà nào chỉ một em ”
Tôi híp mắt dùng đầu ngón tay vẽ theo đường nét cương nghị thân hình ướt đẫm của “Có thật từng nghĩ qua Một lần cũng nghĩ đến Đến mơ cũng … Em sức hút ”
Cảnh Mạc Vũ túm bàn tay nghịch ngợm của đè tường dục vọng dâng trào trong đáy mắt “… Có một lần ở trong mơ”
“Thật ”
“Tối hôm đó em đến tìm nhờ sấy tóc Em chỉ mặc bộ váy màu đen bằng ren mỏng tang Em gối đầu lên đùi động một tí là bắt vuốt tóc Trong khi em biết cơ thể em đã lộ hết… Gió từ máy sấy cuốn theo mùi hương cơ thể em cả đêm vẫn còn vương vấn Vì mơ thấy em chịu ngoài cứ trong lòng …”
“Đừng cho em biết làm gì đấy nhé”
“Anh thật sự …” Cảnh Mạc Vũ nhấc ột chân ngón tay thâm nhập nơi ướt át giữa hai đùi “ dám”
Ngón tay dừng ở nơi đây dám xâm phạm khiến mềm nhũn tựa để mặc nơi bí ẩn của phụ nữ đốt lên ngọn lửa
Trò chuyện trong phòng tắm biến mất bao lâu vang lên tiếng thở hổn hển Tất nhiên thỉnh thoảng vẫn những câu khiến khác đỏ mặt Ví dụ như:
“Anh thích tư thế ” Tôi hỏi
“Ờ”
“… Anh thích tư thế nào nhất”
“Anh thích đổi các tư thế khác từ các góc độ khác …” Cảnh Mạc Vũ dừng một lát “… Ngắm em”
…
Sau đó phòng tắm tắt đèn tối om đèn ở phòng ngủ bật sáng kéo theo là những câu đứt quãng càng lúc càng mờ ám
“A… Anh…”
“Gọi … Anh thích em gọi ”
“Anh… Đừng chạm chỗ đó …”
“…” Sau đó thở hồng hộc cổ họng khô rát thể bật tiếng Khoái cảm thỏa mãn trống rỗng đan xen khiến đánh mất lý trí…
Cuối cùng phòng ngủ cũng tắt đèn
Trên chiếc giường lớn mềm mại gối đầu lên cánh tay của Cảnh Mạc Vũ ngón tay di chuyển lồng ngực đầy mồ hôi của “Lần chúng dùng bao cao su ”
“Bao cao su” Tôi thể cảm nhận ánh mắt kinh ngạc của trong bóng tối “Tại ”
“Em con… Em vẫn đang học nhỡ thai sang năm em thể nghiệp Em vẫn còn ít tuổi chúng còn nhiều thời gian”
“Được thôi nếu em chúng tính ”
Do dự một lát lên tiếng thăm dò đàn ông bắt đầu ngọ ngoậy chân tay ở bên cạnh: “Em chuyện làm nhiều quá sẽ cho sức khỏe Một tuần một lần là thích hợp nhất”
“Em ai ”
“Một chuyên gia y học”
“Chuyên gia Chắc ông tám mươi tuổi ”
“…” Không đợi trả lời Cảnh Mạc Vũ đã xoay đè xuống Có thể thấy thể chấp nhận đề nghị tần suất “một tuần một lần” của bác sĩ
Mùa hè nóng bức trôi qua trong cuộc sống tân hôn ngọt ngào và công việc bận rộn của và Cảnh Mạc Vũ
Đây là hai tháng vui vẻ nhất trong cuộc đời Mỗi ngày mở mắt là thấy nhắm mắt là thể thấy tiếng thở của Lúc làm thể gặp cùng nghiên cứu các bản báo cáo dự án Hết giờ làm còn thể cùng tăng ca Trong đêm tối tĩnh mịch lặng lẽ pha cho hết cốc cà phê đến cốc cà phê khác
Cảnh Mạc Vũ vẫn câu: “Anh yêu em” nhưng đáp câu: “Anh yêu em ” mà hỏi mỗi ngày “ừ” ngày càng thuần thục Có lúc mới hai từ: “Anh yêu…” đã trả lời: “Ừ”
Khi dự án mới khởi động Cảnh Mạc Vũ dần trở nên bận rộn thường xuyên công tác mà báo càng thường xuyên trở về mà một câu Thời gian nghỉ ngơi và làm việc của hỗn loạn lúc mười giờ tối về đến nhà lúc là một giờ sáng
Thậm chí một lần hơn bốn giờ sáng đang ngủ say giường một bàn tay lạnh giá đột ngột ôm từ đằng Tôi giật tỉnh giấc dậy cúi đầu cất giọng oán trách: “Sao sáng sớm đã bay về Lẽ nào ngày mai Cảnh Thiên tuyên bố phá sản Dù Cảnh Thiên phá sản cũng còn ba và em cần bán mạng như ”
Cảnh Mạc Vũ kéo xuống giường ôm chặt lòng “Ngày mai là Chủ nhật chúng cần tới công ty em hãy yên tâm ngủ ”
“Không cần làm nửa đêm vội vã trở về làm gì”
“Ở khách sạn đắt quá tiết kiệm ngày nào ngày ”
“Cảnh Tổng tiêu tiền như nước của chúng bắt đầu tiết kiệm từ lúc nào thế”
“… Muộn lắm ngủ thôi”
Có lẽ do quá mệt mỏi Cảnh Mạc Vũ nhanh chóng chìm giấc ngủ Còn hết buồn ngủ đưa tay khẽ vuốt khóe môi của trong bóng tối Tôi đoán nơi đó chắc là nụ thỏa mãn
Hiếm một ngày cuối tuần công việc đè đầu mà Cảnh Mạc Vũ ngủ hết nửa ngày Trong thời gian đó thức dậy xuống tầng dạo một vòng Về phòng thấy vẫn tỉnh cởi quần áo cùng Mở mắt đến hơn mười giờ cuối cùng lông mi cũng động đậy tay sờ soạng về phía
Tôi lập tức hưng phấn nhào tới sấp cọ cọ cằm ngực “Cuối cùng cũng tỉnh hả”
Cảnh Mạc Vũ mở mắt khóe miệng cong lên cánh tay ôm chặt eo “Mấy giờ ”
“Mười giờ rưỡi hôm nay tới công ty nữa ”
“Không đã xử lý xong công việc ”
“Vậy chúng hẹn hò chúng từng hẹn hò bao giờ Ý em là hẹn hò giống những đôi tình nhân ”
“Hẹn hò” Giọng ngái ngủ của mang vẻ lười nhác và gợi cảm “Các đôi tình nhân thường làm gì trong buổi hẹn hò”
Câu hỏi khiến á khẩu Xem phim dạo phố ăn cơm Trước đây hễ thời gian là Cảnh Mạc Vũ đều đưa chẳng gì đặc biệt “Em từng bạn trai làm em biết thử nghĩ ”
Cảnh Mạc Vũ ngẫm nghĩ một hồi “Anh nhớ đám bạn bè của thường hẹn con gái về nhà là cùng xem phim”
Khiếp bạn bè cũng thực tế quá
“Xem phim” Dường như nhớ điều gì đó Cảnh Mạc Vũ dậy “ mấy ngày nhờ mua giúp một đĩa phim lát nữa chúng về căn hộ chung cư xem”
Ý kiến vẻ tồi “Phim gì ”
“Henry & June”
“…” Nhiều năm mà vẫn quên vụ đó
Thời gian trôi qua nhanh trong vui vẻ khi lá phong đỏ rực bên ngoài cửa sổ mới ý thức mùa thu đến Học kỳ mới cũng sắp bắt đầu Từng phiến lá phong bay lượn trong trung khiến nhớ đến Tâm Tâm Đã một thời gian liên lạc biết cô và bạn trai mới đã tiến triển đến
Tôi bò cửa sổ gọi điện cho Tâm Tâm “Cậu và bạn đó thế nào ”
Nhắc đến đó Tâm Tâm lập tức tỏ chán nản: “Đừng nhắc nữa Tớ đã mười tám lần chia tay với còn hẹn tớ ăn tối”
“Hả si tình như Cậu chấp nhận cho xong”
“Si tình cái đầu Anh mẹ bắt hẹn gặp tớ Anh còn mẹ bảo con gái chia tay là vì đàn ông dỗ dành”
Tôi thật sự biết đánh giá mẹ con cực phẩm nhà đó như thế nào chỉ thể trách Tâm Tâm: “Cũng tại dễ dỗ quá mà Lần nào cũng thuyết phục”
“Cậu hiểu tính tớ Tớ mềm lòng mà làm chịu nổi hai câu đáng thương của đàn ông…”
“Xì Sao tớ chẳng thấy mềm lòng chút nào nhỉ Anh Trịnh xông tận phòng ký túc cầu xin tha thứ tất cả mọi mà vẫn chịu tha thứ cho ”
“Ai tớ tha thứ Bây giờ quan hệ giữa hai chúng tớ gắn bó như nam châm chứ Thỉnh thoảng bàn về lý tưởng về cuộc đời tớ còn dạy làm thế nào để cướp Bạch Lăng Lăng Hồng nhan tri kỷ cũng chỉ đến mức là cùng còn tớ thế nào nữa”
Chuyện xảy một tháng Lúc đó đang ở nhà tận mắt chứng kiến Có điều qua giọng điệu kể của Vận Vận chuyên gia tán gẫu của phòng chúng cũng cảm giác giống như đang mặt ở đó Nghe buổi chiều hôm biết đàn ông yêu nghiệt nào đó điều gì khiến cho bà cô mặt sắt trông coi ký túc cảm động đến mức nước mắt giàn giụa bất chấp việc thể nhà trường đuổi việc mạo hiểm cho phép đàn ông yêu nghiệt đó phòng ký túc xá của nữ
Kết quả trong phòng chúng diễn câu chuyện tình yêu bi kịch đầy nước mắt Người đàn ông cầu xin cô gái tha thứ giải thích từng lời như moi hết tim gan Cô gái vô tâm vô tư giả bộ ngớ ngẩn “Chỉ là một số điện thoại thôi mà em đã quên chuyện nhỏ nhặt từ lâu còn giữ trong lòng Được … Nếu vẫn cảm thấy tối nay mời em và bạn trai em ăn cơm Nhân tiện em sẽ giới thiệu để làm quen Anh là hàng xóm của em bọn em là thanh mai trúc mã lớn lên cùng …”
Vận Vận kể đến đây càng hối hận vì đã mặt ở đó Nếu ở đó chắc chắn sẽ cầm sách đập chết Tâm Tâm Cái gì mà thanh mai trúc mã lớn lên cùng Tôi dám đánh cược đến họ tên đầy đủ của đó cô cũng biết
Đáng tiếc vắng mặt đúng thời điểm quan trọng nhất Tôi đang ảo não Tâm Tâm hỏi: “Cậu thế nào Anh Cảnh vẫn bận rộn ”
“Bận chết Một tháng thì đến nửa tháng công tác Có điều lần công tác hình như biết tin tức về ba mẹ nên vội vàng ngay Tớ sẽ cùng nhưng bảo cần…”
Từ khi biết là trẻ mồ côi Cảnh Mạc Vũ tế bái phần mộ của ba mẹ nhưng ba đưa đến trại mồ côi để thong tin gì chỉ cho biết ba mẹ là tỉnh ngoài đến để làm thuê ba tên Ngô Thực mẹ tên Lưu Mai họ may qua đời vì tai nạn giao thông Người đó là đồng nghiệp của ba mẹ biết gia đình ở quê cũng chẳng bà con thân thích nên mới đưa đến trại mồ côi
Giám đốc trại trẻ mồ côi đưa đến cung cấp thông tin cụ thể nhưng đó sợ gặp phiền phức nên để đó bỏ mất
Tuy hồ sơ cũng rõ tung tích đưa đến nhưng những năm qua Cảnh Mạc Vũ vẫn ngừng tìm kiếm Chỉ cần tin tức liên quan đến ba mẹ sẽ ngay Tuy lần nào cũng chỉ nhận sự thất vọng nhưng vẫn bỏ cuộc Anh chỉ cúi đầu bái lạy phần mộ của ba mẹ để họ biết vẫn sống
Nghĩ đến nguyện vọng nhỏ bé nhất của Cảnh Mạc Vũ ợ chua Tôi bịt miệng cố kìm nén cảm giác buồn nôn
“Ngôn Ngôn thế Không khỏe ” Tâm Tâm thấy tiếng nôn khan liền hỏi
“Không gần đây dày của tớ chẳng nuốt trôi thứ gì”
“Cảnh phu nhân là đấy chứ” Tâm Tâm hỏi đùa
“Không ” Từ khi đề xuất con sớm lần nào Cảnh Mạc Vũ cũng sử dụng biện pháp an trừ ngày hôm đó…
Hôm đó ở công ty làm thêm cùng Tối muộn một bóng nhất thời thể kìm chế giở “quy tắc ngầm” với ngay tại văn phòng Mặc dù nhất thời động sắc tâm sự chuẩn đầy đủ nhưng trận gian tình đó vẫn cuồng nhiệt đến khi chúng mệt nhoài
Tôi cố gắng nhẩm tính chu kỳ tháng chậm mất mười mấy ngày
Không mới một lần đã… Tỷ lệ trúng thưởng đúng là quá cao
Lúc rõ bản thân vui mừng lo lắng nhiều hơn Tôi cúi đầu sờ lên bụng một cảm giác lạ thường dội tận đáy lòng
Không kiểm chứng chuyện
“Tâm Tâm tớ chuyện với nữa tớ hiệu thuốc mua que thử thai xem ”
“Ờ mau Có tin vui nhất định thông báo ngay cho bà mẹ nuôi là tớ đấy nhé
“Tất nhiên”
Cúp điện thoại thay quần áo chuẩn ngoài Tôi bất chợt gặp chú Tài cùng một đàn ông xa lạ ở cửa nhà
Chú Tài liếc một cái ánh mắt che giấu thứ gì đó như sợ thấu Sau đó chú vội vàng lên thư phòng của ba tầng hai Bằng giác quan thứ sáu của phụ nữ cảm thấy hình như đang xảy chuyện gì đó Đợi họ thư phòng cũng lặng lẽ lên tầng hai
Cửa thư phòng khép chặt thấy dù chỉ một tiếng động bên trong Tôi áp tai cửa mới lờ mờ thấy giọng của ba : “Nó Mỹ thật ”
“ đây là ảnh chụp ”
Nghe đến hai từ “ Mỹ” bất giác ngẩn đầu óc lập tức hiện hình ảnh Hứa Tiểu Nặc mặc váy dài tà váy tung bay trong gió Nền đá hoa chân dường như biến thành lớp bông dày mềm mại thể chịu trọng lượng cơ thể
Tiếng ba truyền tới: “Nó đã gặp của Ngô gia ”
Tiếng đàn ông xa lạ vang lên: “Trước mắt vẫn Cảnh thiếu gia đã dò hỏi sợi dây chuyền mặt chữ thập giá trị nhỏ đó một thương gia Hoa mua tại buổi bán đấu giá từ thiện ở New York hai mươi mấy năm ”
Cảnh thiếu gia Sợi dây chuyền mặt chữ thập
Nghe đến hai từ quan trọng mơ hồ hiểu điều gì đó Tôi sốt ruột suýt nữa đẩy cửa xông Giọng xa lạ tiếp tục vang lên: “Cảnh thiếu gia đã liên hệ với tòa soạn báo bên Mỹ hình như tìm mua sợi dây chuyền hai mươi lăm năm ”
“Bất kể dùng cách gì tuyệt đối để nó đăng báo tìm ” Ba
Chú Tài lên tiếng: “Với tính cách của Cảnh thiếu gia đã tìm kiếm nhiều năm như cuối cùng cũng lần tin tức về ba mẹ ruột của chỉ e khó để ngăn cản …”
Nghe đến đây thể kiềm chế bất chấp tất cả xông phòng “Ba mẹ ruột Ba tại ba cho tìm ba mẹ ruột”
Thấy đột ngột bước ba lập tức thu tập ảnh bàn đưa cho chú Tài