Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 34
Lúc Cảnh Mạc Vũ hề giống bất cứ hình ảnh nào trong ký ức của Anh cúi mái tóc lòa xòa che nửa gương mặt nghiêng điển trai lạnh lùng rõ biểu cảm Anh diện bộ lê sẫm màu ngón tay dài lướt tập giấy Động tác của dứt khoát và một vẻ cao ngạo dễ tiếp cận
Đóng tập tài liệu giao cho mang tới Cảnh Mạc Vũ vài câu với trợ lý Kim ở bên cạnh Sau đó phòng hội nghị Tôi vô thức chỉnh tóc tai và quần áo chợt nghĩ Cảnh Mạc Vũ đã từng chứng kiến bộ dạng đầu tóc và quần áo lộn xộn khó coi của cần gì làm bộ làm tịch Thế là thu hồi ánh mắt về phía những tham gia cuộc họp
Thấy Cảnh Mạc Vũ bầu khí trong phòng hội nghị đột nhiên trở nên căng thẳng Tổng giám sát dự án vội vàng dậy Phó giám đốc Châu của phòng Kế hoạch và giám đốc của chúng đều chuẩn lên chào hỏi Cảnh Mạc Vũ giơ tay hiệu cho bọn họ yên Sau đó chọn vị trí ở một góc vị trí ít chú ý nhất đó là chỗ bên cạnh
Dương Dĩnh và Giám đốc Trần đưa mắt Sau đó Dương Dĩnh nháy mắt với hiển nhiên chị hiểu mục đích của Cảnh Mạc Vũ
Đáng tiếc những trong phòng hội nghị hề tinh ý Phó giám đốc Châu Cảnh Mạc Vũ như nhân vật trăm năm khó gặp vội vàng cầm tập biên bản hội nghị chạy đến bên Cảnh Mạc Vũ vị trí của để báo cáo tình hình cuộc họp Tôi cố gắng coi như thấy nhưng chị càng xích gần ép Cảnh Mạc Vũ nghiêng để nới rộng cách với chị Tôi cố gắng nhẫn nhịn để đuổi thẳng cổ chị về chỗ khiêm tốn hỏi các tiền bối tinh xem báo cáo của còn vấn đề gì Ông chủ lớn mặt ở đây lên tiếng mọi tự nhiên dám mở miệng
Tôi yên đúng nửa phút đang chuẩn chuồn xuống thì ông chủ lớn đột nhiên mở miệng: “Tôi chỉ một lát mọi cứ tiếp tục cuộc họp”
Hai vị lãnh đạo của Cảnh Thiên còn khách sáo sâu vấn đề Câu hỏi ngày càng khó ngày càng nội hàm Một số câu thể miễn cưỡng ứng phó Những câu quá xảo trá đối đáp nổi đành hàm hồ cho qua Trong thời gian đó điện thoại của Cảnh Mạc Vũ đặt bàn ngừng rung lên nhưng coi như thấy Tất cả đều là trợ lý Kim cầm di động ngoài hành lang nhận cuộc gọi đó cúi thấp báo cáo xin chỉ thị của
Nhìn Cảnh Mạc Vũ tác phong của một vị hoàng đế mới hiểu thế nào là ở thiên hạ thế nào là tự cao tự đại thật sự Ngay cả hai vị lãnh đạo của Cảnh Thiên cũng dè dặt quan sát sắc mặt Ánh mắt của bọn họ tổng giám đốc của công ty mà giống như một vị hoàng đế nắm quyền sinh quyền sát trong tay
Thế mới biết thái độ lạnh nhạt vô cảm của lúc ở nhà cũng coi như dễ gần như thể dễ gần hơn Yên lặng một lúc mọi đặt câu hỏi nữa trở về bàn hội nghị tìm đại một vị trí xuống
“Tối nay sắp xếp thế nào” Cảnh Mạc Vũ hỏi Phó giám đốc Châu
“Chúng đã đặt chỗ tại nhà hàng hải sản ở Hồng Tân lúc sáu giờ tối Tổng giám đốc thể tham gia ạ”
Cảnh Mạc Vũ đồng hồ “Buổi tối còn việc nên thể tham gia Mọi hãy tiếp đón Giám đốc Trần chu đáo”
“Được ạ”
Cảnh Mạc Vũ dặn dò trợ lý Kim vài câu dậy ngoài Từ đầu đến cuối với một câu thậm chí một lần dường như chúng chỉ là xa lạ
Tôi đang mải suy tư đằng đột nhiên tiếng đàn ông gọi : “Cảnh tiểu thư” Tôi đầu trợ lý Kim biết ngay lưng từ lúc nào Anh cúi xuống lịch sự : “Cảnh Tổng mời cô đến văn phòng của Anh bàn riêng với cô một số việc biết cô tiện ”
Từ đến nay chẳng bao giờ giấu giếm một cách giả tạo cũng ngại ánh mắt kinh ngạc của Phó giám đốc Châu ở phía đối diện đáp: “Được văn phòng của Cảnh Tổng ở ”
“Tầng mười phòng đầu tiên bên tay Lát nữa sẽ đợi cô ở cửa văn phòng”
“Cám ơn biết ”
Cuộc họp kéo dài tới năm giờ chiều mới kết thúc Tôi với Giám đốc Trần buổi tối việc thể cùng ăn tối Giám đốc Trần lập tức gật đầu “Được cô cứ ” Anh thậm chí còn cho biết buổi tối chúng nghỉ ở khách sạn nào Tôi cũng chẳng hỏi vì dù cũng định ở cùng bọn họ
Tôi gặp trợ lý Kim đang chuẩn đưa tách cà phê cho Cảnh Mạc Vũ ở cửa văn phòng Nhìn thấy lập tức dừng bước “Cảnh tiểu thư Cảnh Tổng đang đợi cô”
Tôi chỉ tay tách cà phê “Để mang cho ”
Anh do dự một lát đưa tách cà phê cho Tôi nhẹ nhàng gõ hai tiếng đẩy cửa
Văn phòng của Cảnh Mạc Vũ rộng hơn tưởng Ánh hoàng hôn chiếu bức tường kính khiến cả căn phòng rực sáng Cảnh Mạc Vũ tâm trạng thưởng thức phong cảnh đang bàn làm việc màu đen xem tài liệu cốc cà phê bên tay đã cạn Tôi thổi thổi ly cà phê trong tay rón rén đến bên Cảnh Mạc Vũ thay ly cà phê mới cho
“Cám ơn” Anh cầm ly cà phê uống một ngụm ánh mắt rời khỏi những con số dày đặc tập tài liệu Tôi đưa mắt là báo cáo tài chính nửa năm
Vài phút phát hiện vẫn ngoài Cảnh Mạc Vũ mở miệng hỏi: “Có chuyện gì ”
Lúc hỏi vẫn dán mắt tập tài liệu
Trên thực tế sự xuất hiện bất ngờ của Hứa Tiểu Nặc ở công ty khiến hài lòng Tôi định hỏi Cảnh Mạc Vũ cho rõ ràng tại tặng cô di vật của ba mẹ Đó là thứ quý trọng nhất khi đối diện với Cảnh Mạc Vũ đột nhiên cảm thấy cần thiết chất vấn Bất kể làm gì cũng đều lý do Dù là hành động bắt buộc cố ý cũng đều là sự lựa chọn của
Nếu đã yêu tại thể tin lời hứa và tôn trọng quyết định của
Không đợi lên tiếng Cảnh Mạc Vũ hỏi : “Có việc gì ”
“Nếu ngắm Cảnh Tổng cũng coi là một “việc” thì bây giờ bận” Tôi đến bên cạnh Cảnh Mạc Vũ xuống mép bàn làm việc “Không cả cứ bận việc của … Tôi bận việc của ”
Cảnh Mạc Vũ nhướng mắt gương mặt lạnh lùng của tỏa tia sáng ấm áp hiếm thấy “Em về thành phố A từ lúc nào Tại báo cho biết”
“Anh biết Giám đốc Trần khẩn cấp triệu em về đây Em còn tưởng đó là chỉ thị của ”
“Hả Hôm qua trong lúc uống rượu mới ám chỉ một câu ngờ hiệu suất làm việc của cao như ”
Ám chỉ một câu đã hiệu quả Tôi hỏi: “Anh gì với ”
“Anh …” Cảnh Mạc Vũ tựa ghế nơi khóe miệng ẩn hiện nụ như như “Không hiểu tại gần đây luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó cuộc sống nhạt nhẽo…”
Câu ám chỉ quá rõ ràng đừng là Giám đốc Trần ngay cả cũng Tôi tủm tỉm xuống đùi Cảnh Mạc Vũ một tay ôm cổ một tay vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trán “Cảnh Tổng em làm thế nào… mới nhạt nhẽo”
Đôi mắt sâu hun hút của dừng mặt che giấu lòng chiếm hữu cao độ Anh ôm eo một tay cầm bàn tay đến miệng hôn khẽ “Như thế … sẽ nhạt nhẽo…”
Cảm giác đụng chạm như một luồng điện nhanh chóng lan truyền khắp cơ thể khiến hai má nóng bừng
Tôi khẽ vuốt ve khóe miệng cất giọng khàn khan: “Vậy thế …”
Những lời tiếp theo biến mất bờ môi đầy mùi cà phê của Chỉ một giây thất thần Cảnh Mạc Vũ đã đỡ lưng ôm chặt lòng hôn ngấu nghiến Đầu lưỡi ướt át quấn quýt thể tách rời Những ngày cuộc sống của chỉ vô vị nhạt nhẽo hằng đêm còn mất ngủ Cuối cùng chúng cũng ôm hôn làm thể ngừng Bàn tay Cảnh Mạc Vũ đang đỡ lưng ngập ngừng di chuyển xuống eo ngập ngừng thuận theo gấu áo công sở lần trong đốt nóng làn da Cuối cùng ngập ngừng di chuyển đến ngực nắm trọn đỉnh đồi mềm mại của …
“Anh vẫn khóa cửa đấy” Tôi nhắc nhở
Cảnh Mạc Vũ liếc qua cánh cửa phòng làm việc một lượt cuối cùng cũng lý trí trở
Lấy nhịp thở bình thường Cảnh Mạc Vũ giúp chỉnh quần áo “Ngôn Ngôn đưa em tới một nơi”
“Nơi nào”
Cảnh Mạc Vũ trả lời đỡ dậy lấy chìa khóa xe từ ngăn kéo đưa ngoài
Lúc qua đại sảnh thấy Cảnh Mạc Vũ cô lễ tân tươi rạng rỡ chào hỏi từ xa: “Cảnh Tổng về ạ”
Tôi thể chịu nổi khoác tay Cảnh Mạc Vũ ngay mặt cô “Lễ tân là bộ mặt của công ty chọn phụ nữ như ”
“Cô là họ hàng của chú Tài ba bảo sắp xếp công việc trong công ty cho cô ngoài vị trí lễ tân nghĩ cô thể làm gì” Anh sang “Sao thế cô đắc tội em ”
“Cũng hẳn đắc tội với em chỉ là em thích cô ”
Cảnh Mạc Vũ hỏi điều gì nữa lập tức rút điện thoại gọi cho trợ lý Kim “Thông báo với phòng nhân sự bảo cô Lý Lộ Lộ ở quầy lễ tân từ ngày mai cần làm nữa”
Nghe luồng khí kìm nén trong lòng mới trở nên nhẹ bớt
Ô tô rời khỏi bãi đỗ xe về bên tay đầy năm phút rẽ một khu chung cư cao tầng mới xây dựng Tuy nhà cửa san sát diện tích trồng cây xanh vô cùng ít ỏi nhưng vẫn thích nơi bởi nó gần Cảnh Thiên bộ cùng lắm mất hơn mười phút
Tôi ngó nghiêng suốt quãng đường đến tận cửa một căn nhà xa lạ Cảnh Mạc Vũ mở cửa tia nắng cuối cùng trong ngày chiếu nhà tạo nên một thứ ánh sáng lấp lánh vô hạn Tuy đoán đây là ngôi nhà mới của chúng nhưng khi thấy tấm rèm cửa sổ màu tím nhạt thích nhất đèn chùm pha lê màu bạc bộ sofa bọc vải thích nhất và tấm ảnh cưới chụp nền trời màu xanh biếc mà thích treo tường thể kiềm chế sự hưng phấn nước mắt giàn giụa ôm chầm lấy Cảnh Mạc Vũ
“Đây là nhà chúng ” Mỗi thứ ở đây đều là đồ thích nhất Ngay cả ly nước bàn cũng là ly quang mua ở nước Pháp mà thích
“Ừ chỉ thuộc về hai chúng ”
“Bất kể chúng làm gì cũng ai quấy rầy”
Cảnh Mạc Vũ ôm từ phía thở nóng hổi thổi cổ “Em làm chuyện gì mà sợ khác quấy rầy”
“Ờ… Em … em nấu cơm cho ăn nhé…” Đây là mộng ước của bao nhiêu năm qua
“Được thôi đúng lúc đang đói bụng” Cảnh Mạc Vũ đưa phòng bếp chỉ cho bộ đồ nấu nướng mới tinh và thức ăn nhét đầy tủ lạnh “Có cần giúp ”
“Tất nhiên cần” Tôi đẩy khỏi nhà bếp “Nhà bếp là chỗ của đàn ông ngoài đợi em một lát”
Đế tránh mùi dầu mỡ bay ngoài khép chặt cửa gọi điện thoại về nhà Ba nhấc điện thoại tâm trạng để trò chuyện với ông thẳng: “Ba mau gọi vú Ngọc điện thoại giang hồ cần cấp cứu”
“Có chuyện gì mà ba giải quyết ” Ngữ khí của ba tự tin
“Nấu cơm”
“Con đợi một lát ba gọi ngay”
Một tiếng đồng hồ sự chỉ đạo qua điện thoại của vú Ngọc năng khiếu nấu nướng là đã biến gạo sống thành cơm chín rán một đĩa trứng kỹ thuật và chất lượng đồng thời nấu một nồi canh trứng rong biển miễn cưỡng cũng thể coi là thành công Tuy trong quá trình “chiến đấu” xảy tai nạn ngoài ý dầu sôi bắn mu bàn tay lưỡi dao sắc sượt qua ngón tay nhưng tất cả đều quan trọng Quan trọng là khi bày “tác phẩm đầu tay” thơm lừng bàn Cảnh Mạc Vũ bằng ánh mắt kinh ngạc như thể một phụ nữ quen biết “Là em nấu thật ”
“ ” Tôi hì hì hỏi : “Có đột nhiên phát hiện lấy một vợ giỏi giang xinh nấu ăn giỏi giường cũng tuyệt cảm thấy vô cùng may mắn”
Cảnh Mạc Vũ phì “Lúc cưới em thật sự nghĩ nhiều phúc lợi như ”
“Điều nghĩ tới còn vô số” Tôi cầm đũa gắp một miếng trứng cho “Anh nếm thử xem ngon ”
Ý trong mắt Cảnh Mạc Vũ lập tức biến mất khi thấy ngón tay Anh túm lấy tay trong khi cố giật Vì quá dùng sức vết dao cắt đầu ngón tay rỉ máu
Tôi giống đứa trẻ phạm lớn bắt vội vàng giấu tay lưng “Lần em sẽ chú ý”
“Không lần ”
Lúc câu ngữ khí của dứt khoác đến mức dễ phản bác Đáy mắt mờ mịt ánh nước dập dờn… Tôi chắc chắn nhầm đó là một tâm tình từng thấy Tôi chứng thực tâm trạng xa lạ của Cảnh Mạc Vũ là “tình yêu” nhưng sợ nhận câu trả lời khiến tổn thương như ở cổng trường học lần
Ngập ngừng hồi lâu quyết tâm mở miệng: “Em một vấn đề hỏi chỉ trả lời bằng một từ”
“Vấn đề gì”
“Anh yêu em ”