Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 33
Anh dừng bút “Mỗi tuần một lần”
Tôi giơ ngón tay nhẩm tính số lần của tuần một bàn tay đủ
Tôi lặng lẽ tưởng tượng phản ứng của Cảnh Mạc Vũ khi đến tần suất mỗi tuần một lần Sau đó một quyết định sáng suốt mặt dày yêu cầu bác sĩ: “Phiền kê nhiều Nitroglycerin cho một chút theo lượng một năm luôn cũng ”
Anh bác sĩ nhướng mắt cúi xuống thêm một số phần Nitroglycerin “Cô cần chú ý thể sử dụng quá nhiều”
“Chú ý gì cơ” Tôi nhất thời hiểu ý
“Ví dụ như…” Anh bác sĩ hắng giọng “Chọn tư thế tiết kiệm sức lực động tác quá mạnh Tốt nhất nên bảo chồng cô rút ngắn thời gian…”
Không đợi hết câu cầm quyển sổ y bạ và đơn thuốc chạy một mạch khỏi phòng khám
Sau khi lấy một túi thuốc lớn rời bệnh viện tới hiệu thuốc mua các loại vitamin và thuốc bổ Về đến ký túc đã là buổi trưa trong phòng chỉ một giường đổi vỏ lọ thuốc Tâm Tâm Mơ Hồ đẩy cửa phòng thẳng về giường bất động hề để ý đến
Nhìn thấy vết tím cổ Tâm Tâm lập tức toét miệng ném lọ thuốc sang một bên sáp đến giường cô Nếu đoán nhầm thì đó chính là dấu hôn “Bạn chuyên gia thân mến cả đêm qua bạn về chắc cùng Trịnh nghiên cứu chân lý tình yêu chứ”
Có lẽ vì lấy thể diện đàn ông tối qua Trịnh chủ động mời Tâm Tâm Mơ Hồ tới quán bar chuyện Tâm Tâm vui mừng diện bộ váy cô thích nhất đến cuộc hẹn Trước khi cửa cô còn hạ quyết tâm hôm nay thà cô say khướt cũng để Trịnh uống say
Mười một giờ đêm thấy Tâm Tâm vẫn về lo lắng nên gọi điện hỏi thăm tình hình Lúc nhận điện thoại Tâm Tâm vẻ tỉnh táo nhịp thở gấp gáp Đoán cô đã uống say như sở nguyện sợ ảnh hưởng đến việc tỏ tình của cô nên vội vàng cúp máy…
Lúc Tâm Tâm một lời nào liếc qua đôi môi sưng đỏ của cô hồi tưởng âm thanh trong điện thoại tối qua một cảnh tượng nóng bỏng hiện lên trong đầu Tôi : “Xem hai nghiên cứu sâu… Tớ nên hỏi thì hơn tránh hỏi chuyện gì đó…”
“Ngôn Ngôn” Tâm Tâm mở mắt dậy mắt cô đỏ hoe “Sau đừng nhắc đến tên khốn đó mặt tớ Tớ mù nên mới thích …”
Biệu hiện của Tâm Tâm vẻ đùa giỡn Tôi toát mồ hôi lạnh thầm nghĩ trai nào đó nhất thời thể kìm chế đã gây chuyện nghiêm trọng nhân lúc cô uống say
Tôi đang do dự biết nên tiếp tục truy vấn chuyện riêng tư của bạn thì Tâm Tâm đã rút di động bấm số Điện thoại kết nối cô : “Mẹ mấy ngày con trai của dì Lưu mang đồ mẹ gửi cho con Con thấy cũng tồi…”
Vì gần nên thấy rõ giọng vui vẻ ở đầu máy bên : “Vậy Hai ngày nay dì Lưu con đã nhắc với mẹ mấy lần con trai dì hẹn con ăn cơm Mẹ thấy con chẳng gì nên tiện nhận lời ”
“Con ý kiến mẹ cứ thu xếp ạ”
“Được Đợi khi nào con về hai gia đình sẽ cùng ăn bữa cơm”
“Vâng ạ” Khóe mắt Tâm Tâm ngân ngấn nước nhưng giọng vẫn bình thản như thường lệ “Mẹ con còn chút việc buổi tối con gọi ẹ ”
Thấy Tâm Tâm cúp điện thoại nóng ruột đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi vội vàng túm tay cô hỏi: “Tâm Tâm đang làm gì thế Dù thích cũng thể túm đại một cho xong chuyện Cậu nhất định bình tĩnh”
Tâm Tâm mặt chỗ khác nhưng vẫn kịp thấy từng giọt lệ rơi khỏi khóe mắt cô “Tớ biết rõ tớ đang làm gì”
Di động của cô đổ chuông màn hình nhấp nháy tên Trịnh Tôi định giúp cô bắt máy nhưng cô đã nhanh chóng ngắt điện thoại gửi một tin nhắn: “Xin đang ở cùng thích tiện nhận điện thoại của Anh đã chấp nhận yêu Tôi hy vọng vĩnh viễn biết chuyện xảy tối hôm qua Cám ơn ”
Không đợi đối phương trả lời tin nhắn Tâm Tâm rút sim điện thoại bẻ cong Sau đó cô tiếp tục bẻ cho đến lúc sim điện thoại biến thành những mảnh vụn Hành động tuyệt tình cho bản thân và đối phương bất cứ cơ hội nào là tác phong của Tâm Tâm
Tôi cũng bất chấp đây là chuyện riêng tư hỏi thẳng Tâm Tâm: “Rốt cuộc đã xảy chuyện gì Nếu còn coi tớ là bạn thì mau cho tớ biết ”
Tâm Tâm giọt lệ từ đôi mắt đầy tuyệt vọng chảy dài qua bờ môi sưng đỏ xuống vết hôn tim tím cổ cô “Nhân lúc ngủ tớ lén kiểm tra điện thoại của Tớ chỉ xem liệu lưu tất cả tin nhắn của tớ …”
Cô ngẩng đầu nước mắt càng trào “Ngôn Ngôn biết lưu số điện thoại của tớ bằng cái tên gì ”
Tôi cố suy đoán thậm chí nghĩ tới vô số cái tên thể làm tổn thương đến sự tôn nghiêm của phụ nữ nhưng ngờ tới đáp án Tâm Tâm : “Bạch Lăng Lăng”
Bạch Lăng Lăng Tuy vài khóa nhưng và Tâm Tâm cũng từng qua tin đồn lưu truyền rộng rãi ở Đại học T Có điều chúng tưởng đó chỉ là mối tình thời niên thiếu của Trịnh Minh Hạo đã năm tháng xóa nhòa từ lâu giờ chỉ còn là quá khứ đẽ Chúng đều ngờ một tin nhắn xa lạ gửi số máy Tâm Tâm mới đăng ký ba năm đánh dấu một cuộc gặp gỡ lãng mạn Trò chuyện tâm sự qua điện thoại suốt ba năm như những bạn thâm giao cũng nghĩa hai trái tim xích gần mà chỉ là một đàn ông luẩn quẩn thể thoát khỏi mối tình xưa cũ
Trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng: “Tâm Tâm dù đáng ghét đến mức nào cũng nên tùy tiện tìm một đàn ông để trả thù ”
“Trả thù ư” Tâm Tâm lắc đầu “Tớ ý định trả thù Tớ chỉ cho biết… tớ và đường ai nấy cần hối hận và chịu bất cứ trách nhiệm gì”
Tôi cũng từng yêu nên hiểu tâm ý của cô Đối diện với đàn ông chúng yêu tha thiết dù trong lòng đầy những vết thương chúng cũng giữ sự tôn nghiêm cuối cùng cũng là để con đường lùi cho đối phương
Hết chuyện để hỏi: “Cậu đã ăn cơm Tớ mua đồ ăn cho nhé”
Tâm Tâm lắc đầu “Tớ buồn ngủ chỉ ngủ một lát”
Có vẻ Tâm Tâm mệt mỏi cô ngủ đến tận sáng hôm mới dậy Sau khi thức giấc cô làm như chuyện gì xảy đăng ký một số điện thoại mới gọi điện cho từng bạn vui vẻ bàn về lý tưởng cuộc đời đả động gì đến chủ đề tình yêu Tôi thật sự chịu nổi kéo Tâm Tâm tới nhà hàng ăn cơm cô gọi nhiều món ăn vui vẻ trò chuyện với
Tôi hỏi cô: “Cậu thật sự định qua với một đàn ông quen biết”
Cô mỉm đáp: “Tớ quen ba năm trời cũng khác gì quen biết ”
“ thích ”
Tâm Tâm vẫn “Anh cũng thích tớ Chỉ là xem mắt thôi hợp thì hẹn hò hợp thì thôi”
Tôi thở dài thêm lời nào
Bên ngoài cửa sổ gió thổi lá vàng bay Tâm Tâm ngoảnh mặt ngắm phong cảnh Trên gương mặt cô bao giờ còn thấy hình ảnh cô gái nhỏ năm thứ nhất đã hết các tiểu thuyết ngôn tình luôn tuyên bố hiểu rõ tình yêu và tự xưng là chuyên gia tình yêu Cô gái nhỏ để ý đến vật chất và ngoại hình của đàn ông chỉ mong tìm một đàn ông yêu cô thật lòng sống bên trọn đời Cô gái nhỏ mơ hồ ngây thơ cố chấp nhưng cũng quật cường nụ đặc biệt ngọt ngào ngọt đến tận trái tim…
Cô : “Tớ đã từng thích từng dũng cảm từng tranh thủ… Tớ hề hối hận… mặc dù đàn ông đó đáng để tớ yêu”
Cô : “Tớ phát hiện mạng một câu đúng: “Thượng Đế ban tặng ngoại hình xinh cho phụ nữ là để đàn ông yêu phụ nữ Thượng Đế ban tặng đầu óc ngu xuẩn cho phụ nữ là để phụ nữ thể yêu đàn ông…”
Cô vẫn
Tôi cho cô biết nụ của cô vô cùng xót xa khiến đối diện
***
Cuộc hợp tác giữa Bác Tín và Cảnh Thiên diễn vô cùng thuận lợi Năm ngày và Dương Dĩnh nhận chỉ thị của Giám đốc Trần yêu cầu chúng tham gia cuộc thảo luận với công ty Cảnh Thiên ba giờ chiều ngày hôm Giám đốc Trần còn yêu cầu chúng chuẩn hai báo cáo tóm tắt Dương Dĩnh chuẩn vấn đề cụ thể liên quan đến việc hợp tác còn làm báo cáo về những dự án đã thành công của công ty Sau một buổi thức thâu đêm chẳng kịp thu dọn hành lý phi thẳng sân bay tiếp tục chỉnh sửa bản báo cáo máy bay
Taxi dừng tòa nhà của công ty Cảnh Thiên mới tắt máy tính xách tay xuống xe
Nhiều năm đến đây tòa nhà Cảnh Thiên bây giờ khác với vẻ xa hoa lúc ba mới tạo dựng Đại sảnh rộng lớn giản dị nền đá hoa màu trắng bong loáng tường nhà màu xám nhạt Lá cây xanh và những bông hoa dành dành trắng muốt đan xen lan tỏa mùi hương dìu dịu khắp gian
Dưới sự hướng dẫn của cô lễ tân chúng thẳng tới thang máy Cửa thang máy màu xám từ từ mở Một bóng mặc đồ màu trắng từ trong thang máy bước Tôi ngây thấy gương mặt sững sờ của Hứa Tiểu Nặc Cô đã tháo dải băng y tế ở cổ tay chỉ buộc một chiếc khăn lụa màu trắng
Cô lễ tân còn thái độ thờ ơ như tiếp đón chúng mà cung kính với Hứa Tiểu Nặc giống như gặp nữ chủ nhân của Cảnh Thiên “Hứa tiểu thư cô về ”
Hứa Tiểu Nặc như thấy chỉ chằm chằm Đôi mắt đen láy của cô phóng một tia sắc nhọn Đó là nỗi căm hận thể che giấu Một buổi trưa nắng rực rỡ Cảnh phu nhân danh chính ngôn thuận là tình cờ gặp “tình nhân” ba năm của ông xã Trông cô vẻ “súng ống sẵn sàng” Tôi cố gắng hồi tưởng tình tiết “cẩu huyết” trong các bộ phim truyền hình “cẩu huyết” Gặp tình huống “chính cung” nên nhạt để giải tỏa mối hận trong lòng Tôi vô vị như cũng chẳng thời gian
Tôi nghiêng tránh đường cho Hứa Tiểu Nặc gật đầu mỉm với cô giống như gặp quen biết xã giao Hứa Tiểu Nặc nhúc nhích Cô đáp trả bằng một nụ khuynh thành Sau đó cô lấy từ túi xách một sợi dây chuyền màu bạc đeo cổ
Khi mặt dây chuyền hình chữ thập cổ Hứa Tiểu Nặc đập mắt nụ môi cũng cứng đờ Tôi trí nhớ nhưng đồ của Cảnh Mạc Vũ đều nhớ rõ ràng đặc biệt là sợi dây chuyền mặt chữ thập Nghe ba sợi dây chuyền đã đeo ở cổ Cảnh Mạc Vũ từ lúc nhận nuôi là thứ duy nhất ba mẹ ruột để cho
Một lần chứng kiến cảnh nhân vật nam chính tặng đồ của mẹ cho nữ chính làm vật đính ước nửa đùa nửa thật hỏi Cảnh Mạc Vũ: “Nếu em thích sợi dây chuyền của nỡ tặng nó cho em ”
Cảnh Mạc Vũ do dự Tôi vội vàng vỗ vai “Anh khỏi cần nghĩ em chỉ đùa thôi”
Vậy mà bây giờ tặng di vật của ba mẹ cho Hứa Tiểu Nặc điều đó nghĩa như thế nào… Tôi dám nghĩ tiếp
“Ngôn Ngôn còn Em ngây đó làm gì” Giọng thúc giục của Dương Dĩnh đã đánh thức lúc mới phát hiện cô lễ tân đã mất kiên nhẫn còn Dương Dĩnh đang vẻ nghi hoặc
Tôi liếc qua thẻ nhân viên ngực cô lễ tân theo bọn họ thang máy tới văn phòng ở tầng sáu
Cuộc họp bàn về những vấn đề quan trọng như phương án thực thi cụ thể Cảnh Mạc Vũ tất nhiên tham gia Phòng hội nghị chỉ Giám đốc Trần và hai kỹ sư của Bác Tín phía Cảnh Thiên là tổng giám sát dự án trẻ tuổi tài cao và Phó giám đốc Châu của phòng Kế hoạch Phó giám đốc Châu là phụ nữ khí chất xuất chúng chị trang điểm tinh tế chê Đáng tiếc tuổi tác chừa một ai “bạch cốt tinh” ngoài ba mươi tuổi dù trang điểm kĩ lưỡng cỡ nào cũng thể che giấu vết của năm tháng ở đuôi mắt
Không khí cuộc họp thoải mái Chúng thảo luận vấn đề hợp tác cụ thể Giám đốc Trần cho cơ hội báo cáo Hiếm dịp rèn luyện khả năng phát biểu đám đông từ chối lên phía phòng hội nghị Dưới ánh đèn chiếu màu lam tập trung tinh thần để báo cáo chú ý đến hình bóng màu đen đang ở cửa phòng cho đến khi nơi đó vang lên tiếng gọi: “Cảnh Tổng tài liệu cần đã chuẩn xong ”
Theo phản xạ điều kiện đưa mắt về phía cửa Người đàn ông nhớ nhung nhiều ngày ngoài cửa phòng hội nghị nhận tài liệu nhanh chóng ký tên