Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 29
Lần đầu tiên chìm giấc ngủ đột nhiên tỉnh giấc vì cơ thể lạnh toát Tôi mở mắt thấy Cảnh Mạc Vũ đang cởi váy ngủ của Tôi mơ màng sắc trời vẫn tối mờ mờ “Anh làm gì lúc nửa đêm gà gáy ”
“Lớp vải ren váy ngủ của em cọ da khó chịu cởi giúp em”
“Ờ” Tôi phối hợp giơ chân giơ tay để toại nguyện làm nốt việc làm
Lại ngủ thêm một lát đột nhiên cảm thấy ngực chà xát buồn buồn tê tê luồng khí nóng từ nơi sâu thẳm trong cơ thể dâng trào Tôi hé mắt thấy tay của đang đặt ngực đầu ngón tay nghịch ngợm Tôi mơ màng hỏi Cảnh Mạc Vũ: “Anh làm gì thế”
“Chạm thú vị”
“Ờ” Thú vị cũng nên sờ soạng lung tung mới Tôi đổi tư thế nghiêng để tránh bàn tay tiếp tục chìm giấc ngủ Đang trong mộng cơ thể đột nhiên nặng trĩu giật tỉnh giấc Quay đầu phát hiện Cảnh Mạc Vũ đang ôm vai từ đằng bàn tay thò ngực nhẹ nhàng di chuyển… Bị quấy nhiễu ba lần liền dù hiền đến mấy cũng thể nhẫn nhịn Thế là quyết định chuyển từ phòng thủ sang tấn công đầu lao lòng mặt áp ngực ôm chặt thắt lưng “Anh mau ngủ sờ soạng lung tung”
Giữa hai cơ thể một kẽ hở Cảnh Mạc Vũ thể tay đành yên phận ôm ngủ…
Không biết bao lâu chúng đang ngủ say chuông điện thoại bất chợt vang lên ồn ào đến mức đầu óc kêu ù ù
“Ai mà mới sáng sớm đã gọi điện thoại thế biết” Tôi bịt tai oán trách
Cảnh Mạc Vũ đưa tay mò điện thoại di động bên gối Anh liếc màn hình lập tức tắt máy tiếp tục ôm ngủ
Thế giới mới yên tĩnh vài giây điện thoại đổ chuông Thấy tắt điện thoại mà chẳng thèm kiểm tra số điện thoại gọi đến liền tỉnh ngủ chớp mắt đôi lông mày nhíu của
“Sao máy” Tôi hỏi Đó là số điện thoại cá nhân của Cảnh Mạc Vũ chỉ những quan trọng với mới biết số điện thoại “Ai gọi ”
“… Không gì chúng ngủ ”
Chuông điện thoại vang lên lần thứ ba Thấy chuẩn tắt máy giật điện thoại trong tay bấm phím kết nối “A lô Xin chào”
Đầu máy bên trầm mặc một lát đó truyền đến giọng phụ nữ nhỏ nhẹ hóa thành tro bụi cũng nhận “… Xin chào”
Tôi thở hắt một để ngăn chặn cơn đau nhói trong tim Tôi tự nhận dựa thân phận và vị trí của trong tim tư cách để điều gì đó thế là hỏi: “Tôi là vợ của Cảnh Mạc Vũ xin hỏi cô là…”
“Tôi… họ Hứa chút việc tìm biết tiện điện thoại ”
Tôi đưa mắt về phía Cảnh Mạc Vũ lúc đang tựa đầu giường bình tĩnh Thấy định điện thoại đành : “Hứa tiểu thư đã từ chối cuộc gọi của cô hai lần cô còn đoán tiện ”
Thật : “Anh đang ngủ với cô thử xem tiện ” nghĩ đến sức khỏe ốm yếu và trái tim yếu ớt của Hứa Tiểu Nặc nhẫn nhịn
Đầu máy bên vọng tới thở định Thấy tình nhỏ bé của Cảnh Mạc Vũ đến một chút đả kích cũng chịu đựng nổi đáy lòng nổi lên chút thương hại giọng bất giác mềm hẳn: “Hứa tiểu thư như giờ thật sự tiện điện thoại của cô nếu cô gì với thể chuyển lời giúp cô”
“… Được ạ” Hứa Tiểu Nặc cất giọng yếu ớt “Vậy phiền cô giúp chuyển lời tới đã quyết định Mỹ Tôi gặp mặt khi lên đường”
Gặp mặt Nghĩ đến cảnh hai bọn họ lặng lẽ đối diện trong bệnh viện bàn tay cầm điện thoại của siết chặt bởi sợ nếu kiềm chế nổi sẽ ném điện thoại mặt Cảnh Mạc Vũ
Với tư cách là Cảnh phu nhân dù thế nào cũng thể thất lễ Tôi cố gắng kìm nén ngọn lửa giận dữ trong lồng ngực giữ sự điềm tĩnh của một vợ hợp pháp nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Hứa tiểu thư sẽ với về quyết định Mỹ của cô còn về chuyện gặp mặt nghĩ cũng cần thiết Nếu thật sự gặp cô chẳng cần cô gọi điện tự khắc sẽ gặp việc gì cô bắt ép khác như thế”
“Cảnh phu nhân…” Hứa Tiểu Nặc nghẹn ngào giọng mềm như nước “Tôi biết đủ tư cách để đưa yêu cầu đó nhưng… thật sự gặp lần cuối với một lời… Tôi ý đồ gì khác chỉ biết sống ”
Thật với Hứa Tiểu Nặc cô đã biết tư cách yêu cầu thì đừng đề xuất Gặp mặt thì thế nào Sống thì thế nào Suy cho cùng vẫn là chồng của khác liên quan đến cô cũng từng yêu từng trải qua cảm giác tuyệt vọng khi đối mặt với cái chết Trong đêm mưa gió ở công viên cũng gặp lần cuối với câu cuối cùng hơn lúc nào hết
Niềm mong mỏi của một sắp chết dù quá đáng đến mức nào cũng đáng tôn trọng Tôi lên tiếng: “Được thôi sẽ chuyển lời giúp cô”
“Cám ơn cô”
“Đừng khách sáo”
Sau khi cúp điện thoại ném di động cho Cảnh Mạc Vũ “Cô gặp lần cuối gặp cô ”
“Anh sẽ gặp cô ” Cảnh Mạc Vũ dứt khoát từ chối
“Anh tưởng gặp thì cô sẽ bỏ cuộc Cô sẽ gọi điện tìm hết lần đến lần khác sẽ nghĩ mọi cách để gặp …” Tôi tức giận nhưng thể kiềm chế nộ khí Tôi hét to với nhưng vẫn bất giác cao giọng “Cảnh Mạc Vũ nếu thật sự gì với cô thì bây giờ hãy rõ ràng với cô cắt đứt mọi quan hệ cho em Từ nay về em thấy cũng thấy bất cứ điều gì liên quan đến Hứa Tiểu Nặc Một từ cũng Dù cô chết cũng nhặt xác”
Cảnh Mạc Vũ do dự một lát sắc mặt lộ vẻ khó xử “Ngôn Ngôn…”
Lồng ngực vốn đang đau âm ỉ của như kim đâm thật mạnh đau buốt Cảnh Mạc Vũ luôn miệng quan hệ gì nhưng thật vẫn làm vẫn từ bỏ Hứa Tiểu Nặc
“Anh vẫn thể từ bỏ cô ây”
“Không ” Cảnh Mạc Vũ kéo tay giải thích nhưng hất tay
“Em những lời thừa thãi Anh chỉ cần trả lời em một câu: thể thể”
“Ngôn Ngôn em hiểu Hứa Tiểu Nặc Cô thích theo con đường cực đoan thể đoán cô sẽ gây những chuyện gì…”
Tôi hiểu Hứa Tiểu Nặc nhưng tin nếu một đàn ông thật sự đoạn tuyệt tình nghĩa với một phụ nữ thì làm thể đá bay cô Tất cả chỉ là cái cớ mà thôi
“Ý là… làm ” Tôi thêm gì nữa đưa tay lấy quần áo mặc xuống giường Cảnh Mạc Vũ ôm từ phía nhưng né tránh
Anh nhoài túm tay dùng sức kéo mạnh khiến ngã lòng Anh ôm chặt lấy : “Ngôn Ngôn em đừng bướng bỉnh như ”
“Bướng bỉnh Em đề nghị chồng cắt đứt quan hệ với tình cũ cũng gọi là bướng bỉnh ” Tôi hỏi “Vậy tại tối qua giả vờ gần gũi tình cảm ân ái với em mặt Tề Lâm Lẽ nào cũng vì mục đích khiến Tề Lâm hết hy vọng đừng dây dưa với em nữa”
“Ngôn Ngôn hai chuyện giống Hứa Tiểu Nặc và Tề Lâm khác ”
“Có gì khác Hay là khác ở vị trí trong trái tim ”
“Không Hứa Tiểu Nặc từng giúp vì đã hứa với cô sẽ chăm sóc cô bảo vệ cô ở bên… cho đến khi cô qua đời…”
“Anh hứa với cô đến mức đó ” Tôi và Cảnh Mạc Vũ lớn lên cùng từ nhỏ biết là luôn giữ lời hứa đã thì chắc chắn sẽ thực hiệnVì tuyệt đối dễ dàng hứa hẹn với bất cứ ai Đối với lời hứa là một gánh nặng
“ Lúc đó nghĩ sẽ cùng em ngày hôm nay bằng nhất định nhận lời cô ”
“Theo em thấy đang hối hận vì đã sớm cưới Hứa Tiểu Nặc nếu đã ép cưới em”
Cảnh Mạc Vũ câu của chặn họng đến mức mãi thốt lời Cuối cùng thở dài “Ngôn Ngôn em thể lý lẽ ”
“Anh lý lẽ Được em sẽ lý lẽ với ” Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Cảnh Mạc Vũ đối diện “Quá khứ của và Hứa Tiểu Nặc thế nào em sẽ truy cứu Anh hai chẳng gì em cũng thể tin cô động một tí là gọi điện thoại động một tí là lóc đòi gặp … Anh bảo em ngoảnh mặt làm ngơ thế nào Cảnh Mạc Vũ nếu cảm thấy chuyện thể khoan dung em ý kiến Bây giờ em sẽ bay sang Ý tìm Tề Lâm tâm sự về lý tưởng và cuộc đời Nếu tiện bọn em thể bàn đến vấn đề đánh cược lần …”
“Em…” Cảnh Mạc Vũ thật sự biết gì Thấy chuẩn bỏ vội vàng kéo tay
Tôi sức giãy giụa nhưng thể thoát khỏi “Bỏ em em gọi điện cho Tề Lâm biết chừng giờ vẫn lên đường em thể bay cùng chuyến bay với ”
“Được hứa với em” Cảnh Mạc Vũ ôm chặt lấy cứ như buông tay là sẽ lập tức biến mất “Anh sẽ để em thấy hoặc thấy bất cứ điều gì về và Hứa Tiểu Nặc Dù cô qua đời cũng nhặt xác nào”
Người cứng đờ bằng ánh mắt khó tin “Anh chắc chắn thể làm ”
“Có thể”
“Không làm cũng đừng miễn cưỡng em ép …”
“Em ép ” Cảnh Mạc Vũ nghiến răng cắn mạnh vai
Tuy đau nhưng vẫn hét thật to bằng tất cả sự phẫn nộ và bất mãn trong lòng vô cùng thê thảm “A… Cảnh Mạc Vũ bỏ em … A…”
Tôi quên mất trong ngôi nhà chỉ hai vợ chồng chúng mà còn cha yêu thương nhất đời Vì khi ba tức tốc chạy lên gác đẩy cửa phòng ngủ ông liền thấy Cảnh Mạc Vũ vẫn còn khỏa thân bột phát thú tính đè xuống giường cắn vai Cảnh tượng đó quả thật mấy hài hòa