Hôn Nhân Không Lối Thoát - Chương 25
biết chỉ một chút nữa thôi sẽ bao giờ đợi nữa
Dưới bóng cây ngô đồng rậm rạp áo khoác ngoài ướt của lạnh khiến cảm nhận sự ấm áp mà mong Lòng bàn tay đang ôm vệt máu đọng Bởi quá dùng sức lòng bàn tay nóng nhớp nháp khiến bất giác nhớ tới cảnh tình yêu máu me đầm đìa giữa và Hứa Tiểu Nặc
Tôi rời khỏi vòng tay Cảnh Mạc Vũ : “Đợi em Em tưởng sẽ xới tung cả thành phố A lên chứ”
Cảnh Mạc Vũ á khẩu
Thật cũng học theo Hứa Tiểu Nặc bằng ánh mắt bi thương ai oán nức nở “Em cũng đau lòng em cũng yếu đuối em cũng cần sự an ủi của lúc em ngất trong mưa gió lúc em chờ đợi gặp lần cuối ở bên con gái khác…”
Có lẽ Cảnh Mạc Vũ sẽ áy náy sẽ thề thốt với rằng sẽ cắt đứt mối quan hệ với Hứa Tiểu Nặc Đáng tiếc học ngành điện ảnh biết diễn cảnh tình cảm sướt mướt Tôi chỉ biết nở nụ vô tư với Cảnh Mạc Vũ “Anh cần đợi em em khỏe mạnh vạn sự như ý khỏi cần hao tâm tổn trí Có thời gian rảnh hãy an ủi tình cũ của ” Tôi cảm thấy tức ngực hít thở vài lần mới thể tiếp “Tối qua em chơi mệt quá bây giờ em về nhà nghỉ ngơi Anh mau về bệnh viện ngộ nhỡ cô ý định tự sát chắc chắn sẽ hối hận cả đời”
“Ngôn Ngôn …”
Tôi xua tay cắt ngang lời giải thích của “Anh cần giải thích em hiểu”
Mọi lời biện giải lúc đều là vô nghĩa nhưng đàn ông cứ cho rằng những lời vô nghĩa tác dụng nên sức giải thích: “Anh và Hứa Tiểu Nặc thật sự gì cả”
“Vậy Anh cho rằng quan hệ như thế nào mới gọi là “ gì” Quan hệ vợ chồng pháp luật trói buộc một cách miễn cưỡng như mối quan hệ của chúng ”
“Trói buộc miễn cưỡng”
“Em đúng Hai thích đóng phim tình cảm bi kịch “yêu mà thể ở bên ” em cũng ý kiến đừng lôi em cuộc em mệt mỏi lắm còn sức lực để diễn trò với hai ”
“Em” Cảnh Mạc Vũ bóp chặt tay khiến đau đến mức thân tê buốt
Lúc là giờ làm qua mỗi lúc một đông Việc chúng tranh cãi giữa đường thu hút sự chú ý của ít thậm chí còn thì thầm to nhỏ: “Anh chẳng là Cảnh Mạc Vũ ”
“Mới sáng sớm đã lôi lôi kéo kéo con gái nhà chắc ”
Được qua đường nhắc nhở Cảnh Mạc Vũ mới ý thức đã thất lễ Anh nhanh chóng lấy dáng vẻ phong độ thường ngày “Chúng lên xe chuyện ”
Cảnh Mạc Vũ kéo lên xe mở đĩa CD Tiếng dương cầm du dương vang lên Đó là bản nhạc dương cầm thích nhất Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa tiếng nhạc êm ái như cánh hoa ngập tràn gian mang theo bao ký ức đẽ
Tôi lặng lẽ quan sát Cảnh Mạc Vũ ở bên cạnh Anh nhíu mày hai tay nắm chặt vô lăng máu đỏ từ ngón tay chảy xuống Trái tim đột nhiên mềm nhũn im lặng kéo tay dùng giấy ăn nhẹ nhàng lau vết thương của Vết thương sâu và dài hơn tưởng
Mặc dù đã cố gắng nhẫn nhịn nhưng vẫn kiềm chế cất giọng oán trách: “Vì cô để bản thân thương đến mức Em biết thương cô nhưng liệu hiểu càng xót …”
Cảnh Mạc Vũ đôi lông mày nhíu chặt mới từ từ dãn “Ngôn Ngôn em hãy tin Quan hệ giữa và cô như em nghĩ Em biết ngày một ngày hai chắc em cũng hiểu tính Anh là loại đàn ông yêu mà dám yêu Nếu thật lòng yêu một con gái sẽ bao giờ để cô càng chuyện cưới con gái khác bất kể vì lý do gì”
Tôi thừa nhận Cảnh Mạc Vũ đúng là đàn ông dễ dàng thỏa hiệp …
“Anh yêu Hứa Tiểu Nặc tại cứ dây dưa với cô mãi còn nuôi cô suốt ba năm Anh đừng với em chỉ là gặp dịp mua vui thôi đấy Nếu chỉ là mua vui thì trò vui của quá dài ”
“Ai với em nuôi Hứa Tiểu Nặc ba năm Tề Lâm ”
“Ai quan trọng”
Ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ mềm hẳn: “Em thà tin lời đồn đại vô căn cứ từ khác chứ nhất định tin ”
“Em chỉ tin mắt Chính mắt em thấy và Hứa Tiểu Nặc ôm ở đám cưới của chúng sợ ba gây tổn thương cho cô nên mới đưa cô Mỹ Nghe cô mất tích suýt nữa bới tung cả thành phố A…” Tôi vuốt ve bàn tay Tim đau đau đến mức hai mắt ươn ướt “Em thấy vì cô mà thương đến mức còn quên băng bó…”
Cảnh Mạc Vũ chăm chú lâu Ánh mắt sâu thẳm của tựa như đưa chúng đến một thế giới tĩnh mịch chỉ hai chúng
“Vậy em thấy cô dâu trong đám cưới của là em… Không tìm thấy em chẳng cần lật tung đất trời đề tìm kiếm bởi biết em ở … Vì cô dùng tay cướp con dao nhưng vì em thể dùng ngực đỡ đạn… So với em cô chẳng là gì cả”
“Vậy Anh yêu cô thật ” Tôi đúng là chí khí thầm miệt thị bản thân vô số lần
“Ừ từng yêu cô Ngôn Ngôn một số chuyện hy vọng em biết tường tận Tóm em hãy tin quan hệ giữa và Hứa Tiểu Nặc như em nghĩ Ba năm nay bù đắp nhiều vật chất cho cô vì nợ cô hứa sẽ đối xử với cô cho đến ngày cô qua đời…”
Cảnh Mạc Vũ đối xử với Hứa Tiểu Nặc là vì nợ cô hôm qua vẻ mặt khi tin Hứa Tiểu Nặc mất tích vẻ lo lắng và hoảng sợ đó chắc chắn đơn giản là mắc nợ mà còn khúc mắc khác cố ý dối thấu trái tim Tôi thể hiểu nổi cũng cách nào phản bác Có điều quyết tâm buông tay của bắt đầu dao động
Tôi nên tin lời tin điều thấy Rõ ràng là vấn đề một đứa trẻ lên ba cũng thể thoải mái trả lời mà tìm đáp án Thấy lặng thinh Cảnh Mạc Vũ vỗ vai “Được em đừng nghĩ ngợi nữa đưa em về nhà nghỉ ngơi Đợi khi nghỉ ngơi thoải mái em hãy quyết định nên tha thứ cho ”
Tôi lặng lẽ gật đầu Quả thật mệt mỏi dường như rơi một cục diện khó khăn sức lực để trốn thoát
Vì áo khoác của sẫm màu nên lúc giúp thắt dây an Cảnh Mạc Vũ mới để ý bùn đất dính áo “Sao áo em bẩn thế”
Tôi cho biết bệnh tình của sợ lo lắng Tôi ngập ngừng vài giây mới mở miệng: “Tối qua em cẩn thận nên ngã”
“Có thương ở Để xem nào” Thần sắc vẻ căng thẳng giơ tay định cởi cúc áo của
Tôi vội vàng kéo vạt áo “Em chỉ ngã nhẹ thôi thương chỗ nào”
Một tháng về nhà hy vọng sẽ mang đến niềm vui bất ngờ cho ba Kết quả vẫn đến cửa bảo vệ gác cổng chạy tới cúi nhỏ với Cảnh Mạc Vũ khi hạ cửa kính xe: “Thiếu gia ông chủ nổi nóng suốt buối tối hôm qua còn với chúng cho thiếu gia đặt chân cửa Cảnh gia Hay là đợi ông chủ bớt giận thiếu gia hãy về ạ”
Thấy Cảnh Mạc Vũ lên tiếng vội : “Tôi cũng chỉ nhiều chuyện nên hỏi thôi nếu thiếu gia sẽ lập tức mở cổng”
“Anh hãy báo với ông chủ tiểu thư đã về”
Lúc bảo vệ mới để ý đang ở ghế lái phụ “Vâng ạ Tôi sẽ ngay”
Chưa đầy ba phút cánh cổng từ từ mở Ba tươi rạng rỡ đón Dưới ánh mặt trời mấy sợi tóc bạc đầu ông càng nổi rõ dù dáng thẳng như ngày nào nhưng vẻ uy nghiêm vẫn mất
“Ba” Tôi chạy tới lao lòng ba “Con nhớ ba”
Câu đã biết bao nhiêu lần nhưng đây là lần đầu tiên xuất phát từ trái tim Ba ngoác miệng kéo nhà còn lên tiếng dặn dò vú Ngọc chuẩn đồ ăn ngon cho Nhớ tới lời dặn của bác sĩ vội : “Gần đây con đang giảm cân nên ăn đồ nhạt thôi”
“Được Sao đột nhiên con nghĩ đến chuyện giảm cân Mà con béo ” Ông kéo tay áo của để nghiệm chứng nhận xét của Ông chợt ngây khi thấy dấu hôn mờ mờ tay
Tôi nhanh chóng kéo tay áo giấu tay lưng “Con cảm thấy mệt con lên phòng ngủ một lát”
Mới đặt chân lên cầu thang liền thấy giọng nhẹ nhàng của Cảnh Mạc Vũ: “Anh lên cùng em”
Tôi suýt lăn từ cầu thang xuống
Tôi vội vàng lên tầng trong suy nghĩ nhốt Cảnh Mạc Vũ ở ngoài nhưng đẩy cửa phòng ngủ mùi hương chỉ thuộc về xộc tới Tôi chợt tỉnh ngộ căn phòng ngủ bây giờ còn là gian riêng của Đây cũng là phòng của Một cảm xúc thành lời bỗng trào lên trong lòng Dường như chúng đã dần dần thuộc về một cách tự nhiên
Hóa đây chính là hôn nhân là vợ chồng chỉ đơn giản là một mối quan hệ mà còn là một chốn về
Bước phòng bất giác đảo mắt quanh phòng Mọi thứ bên trong vẫn y như lúc Máy tính bảng vẫn ở vị trí gần đầu giường chăn ga gối vẫn là bộ thích nhất… Trên kệ trang trí đặt sáu chiếc cốc quang Sáu chiếc Tôi nhớ Cảnh Mạc Vũ chỉ ném vỡ một cái
Tôi đếm xác định nhầm ngạc nhiên hỏi Cảnh Mạc Vũ đang phòng: Cốc của em thừa một cái”
“Mấy ngày Pháp nhân tiện mua cho em”
“Anh Pháp làm gì” Trong ấn tượng của việc làm ăn của ba lớn và xa đến tận nước Pháp
Cảnh Mạc Vũ thản nhiên trả lời: “Anh tới quảng trường cho chim bồ câu ăn”
Câu trả lời của khiến kìm bật thành tiếng Bởi dù ngốc đến mấy cũng hiểu làm gì chuyện bận rộn như Cảnh Mạc Vũ tận Pháp để cho chim bồ câu ăn cố ý để mua cốc cho ngay đó cảm thấy nụ vẻ hợp thời thế là vội vàng cầm bộ đồ ngủ phòng tắm
Đang kỳ cọ chợt thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ Tôi còn kịp lên tiếng cự tuyệt Cảnh Mạc Vũ đã đẩy cửa
Lúc mảnh vải che thân một đàn ông đột ngột xông phòng tắm theo bản năng giơ tay che ngực “Sao đây”
Cảnh Mạc Vũ nhếch miệng “Anh đây phạm pháp ”
“…” Quả thực phạm pháp còn pháp luật bảo vệ nữa là đằng khác
“Để xem em thương Vừa tiến gần kéo tay quan sát kĩ lưỡng Tôi ngã nghiêm trọng chỉ là vai và cánh tay vết bầm tím nhưng nhờ những dấu hôn vẫn tan hết nên vết bầm tím trông rõ lắm
Thấy Cảnh Mạc Vũ mới yên lòng
“Em đã mà đau chút nào” Tôi tưởng kiểm tra xong sẽ ngoài nào ngờ bắt đầu cởi cúc áo
Tôi bằng ánh mắt cảnh giác “Anh làm gì”
“Tối qua ở công viên đội mưa một đêm bẩn dính nham nháp cũng cần tắm rửa”
“…” Tôi còn thể gì tắm chung với vợ hành vi phạm pháp