Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng - Chương 229
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Đường Tiêu Tiêu vô cùng xúc động khi câu chuyện của thím Tạ kiếp bà đã cứu ít trẻ mồ côi trong đó cũng những đứa trẻ trong viện phúc lợi xã hội
Mỗi lần gặp những đứa trẻ lần nào cô xúc động phần lớn những đứa trẻ sinh khuyết tật hoặc thiểu năng trí tuệ đều là những đứa trẻ mà thế hệ gọi là hội chứng Down
Đặc biệt là những ngày đầu mới lập nước việc kết hôn cận huyết kiểm soát chặt chẽ như hiện nay và kết hôn cận huyết ở nông thôn là chuyện bình thường trẻ em khuyết tật thiểu năng trí tuệ càng nhiều hơn
Đường Tiêu Tiêu bảo Bành Vũ theo cô vê nhà một chuyến kêu đợi ở sân một lát
Khi cô bước tay cô cầm một chiếc giỏ bên trong ba cân thịt vài cân mì trắng và ít bánh kẹo cô mới lấy từ gian
“Em giúp chị mang đến nhà thím Tạ nhé” Cô đưa giỏ cho Bành Vũ
Mười mấy năm nuôi sáu đứa trẻ chắc là tiền trợ cấp của của chồng thím Tạ đã hết từ lâu những thứ thể giúp họ một cái Tết vui hơn ăn một bữa sủi cảo
“Chị em kể những chuyện để chị cứu tế họ em chỉ thím Tạ là thôi” Bành Vũ bối rối cầm đồ
“Chị biết mà nhà chị thiếu những thứ ” Với trí thông minh của Bành Vũ thể biết thu nhập của quán hoành thánh như thế nào
“Vậy em thay mặt bọn trẻ cảm ơn chị” Bành Vũ cúi đầu chào cô cầm giỏ phố Tiền
“Sao Úc Tử đến đây” Thím Thẩm mời Bành Vũ nhưng mà chỉ đưa giỏ cho thím Tạ
“Đây là cái gì Không hôm qua cháu mang bánh bông lan cho bọn trẻ ” Thím Thẩm nhận dù điều kiện nhà Bành Vũ cũng còn một cha liệt và hai đứa em cần nuôi dưỡng
Cách đây một năm Bành Vũ biết cảnh nhà thím Tạ thỉnh thoảng sẽ mang cho mấy đứa trẻ ít bánh ngọt nhất là khi làm ở quán hoành thánh
Chính vì hôm qua mang bánh bông lan đến đây cho bọn trẻ nên mới biết nhà bà Thịnh sắp bán nhà
“Đây là chị Đường Tiêu Tiêu nhờ cháu mang đến Chị cũng là vợ quân nhân là một ” Bành Vũ đặt chiếc giỏ xuống đất xoay bỏ chạy
Nếu thêm nữa chắc chắn thím Tạ sẽ bảo mang đồ về
Ngày hôm Đường Tiêu Tiêu đến lấy chìa khóa nhà tiễn bà Thịnh và con trai lúc đang khóa cửa thì thấy một thím đang mỉm cô
“Cô là chị Tiêu Tiêu mà Tiểu Vũ nhắc tới đúng ” Người đến ai khác chính là thím Tạ Thim là thím Tạ” Đường Tiêu Tiêu đoán
“Là chỉ đích thân cảm ơn cô một tiếng và trả giỏ cho cô” Thím Tạ đưa giỏ cho cô
Giỏ phủ một tấm vải và khá nặng cô mở giỏ xem bên trong ít bánh dày và một vài tấm giấy cắt màu đỏ
“Bánh dày làm từ gạo nếp do trạm lương thực phát mấy ngày còn giấy cắt là do bọn trẻ cắt” Thím Tạ
“Cảm ơn” Đường Tiêu Tiêu từ chối cô biết nếu cô từ chối thì thím Tạ và bọn trẻ sẽ buồn
“Cháu thể gặp bọn trẻ ” Cô hỏi
“Đương nhiên là nhưng cô sợ Bọn trẻ…” Thím Tạ cô
“Cháu sợ” Cô lắc đầu và theo thím Tạ về nhà