Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng - Chương 216
Sau khi ăn cơm xong các đội viên trẻ tuổi giành dọn dẹp mới trở về
Tiêu Kiệt Minh rời tiên đưa cho Tống Cảnh Chi một ít phiếu và tiền biếu lúc lương thực vẫn còn phân theo quy định mấy thứ đều là các đội viên góp với
Cơm chiều bọn họ mời cha Đường mẹ Đường Hà Tiểu Thiến và Từ Trạch Minh còn Tống Vĩ và Tống Tiểu Lan nữa bởi vì ban ngày bọn họ học và làm cho nên cố ý mời buổi cơm chiều
Chờ mọi khi đôi vợ chồng son rửa mặt cho bọn nhỏ xong thì Đường Tiêu Tiêu dẫn An An Tống Cảnh Chi dẫn Bình Bình tới phòng riêng của hai đứa nhỏ
Bởi vì đó họ đã cho hai đứa nhỏ rằng bọn chúng đã trưởng thành chờ khi chuyển nhà thì sẽ ngủ ở phòng riêng của cho nên xuất hiện chuyện bọn nhỏ bài xích khi ngủ riêng
Nhất là Bình Bình Tống Cảnh Chi chỉ vỗ vài cái thì bé đã ngủ
An An thì lôi kéo tay của mẹ quấn quít bảo cô kể cho cô bé vài câu chuyện xưa khi ngủ cuối cùng chịu nữa mới nhắm hai mắt
Bởi vì bọn nhỏ còn nhỏ tuổi nên phòng của chúng ngay hai bên trái của phòng hai vợ chồng thuận tiện khi buổi tối xảy tình huống gì thì họ thể qua đấy xem
“Ngủ ” Tống Cảnh Chi từ phòng của Bình Bình rôi chờ cô vợ nhỏ nhà ở ngay cửa
“Ngủ” Cô nhẹ giọng gật đầu
“Có mệt ” Anh đau lòng vì vợ nấu cơm cả một ngày tự tay xoa bóp bà vai giúp cô
“Không mệt” Hôm nay cô cũng làm cái gì chỉ phụ trách xào rau mà thôi mấy việc vặt vãnh buổi tối cũng đều do Tống Cảnh Chi làm hết
“Bọn nhỏ đã ngủ đến phiên ” Anh mỉm xoay ôm lấy cô vợ nhỏ
“A” Đường Tiêu Tiêu hoảng sợ hét lên một tiếng sợ đánh thức đứa nhỏ nên nhanh chóng lấy tay che miệng
*
Sau khi xong chuyện dường như vẫn thỏa mãn mà ôm lấy vợ đã mệt đến chuyện
“Khoan hãy ngủ thêm một lần nữa” Vừa xong thò đến bên cô
Từ khi tới viện gia chúc ở Kinh Thị bởi vì ngủ chung với bọn nhỏ nên lần nào cũng dám làm quá sợ đánh thức bọn nhỏ
“Muốn ngủ” Cô mệt tới nỗi đầu ngón tay cũng nhúc nhích
“Một lân nữa thôi vợ ” Anh nhẹ nhàng phà tai cô
Lúc cửa phòng đẩy đôi vợ chồng son ngẩng đầu về phía cửa
Đứa con gái nhỏ nhà bọn họ đang mơ mơ màng màng mà trợn tròn mắt đó bò lên cuối giường của bọn họ cuộn nhắm mắt đến ba giây thì đã truyền đến tiếng ngáy nhỏ
“Chuyện …” Đường Tiêu Tiêu về phía Tống Cảnh Chi chút biết làm con bé mộng du chứ
“Chờ con bé ngủ say ôm qua đấy em ngủ ”
Anh u oán liếc vợ một cái đành cam chịu vươn tay đắp chăn cho An An
Nửa giờ mới ôm đứa con gái đang ngủ say trở về phòng của con bé
Ngày hôm lúc Đường Tiêu Tiêu tỉnh bên đã còn bóng dáng của Tống Cảnh Chi
Nhìn sang đồng hồ báo thức đặt bàn bên cạnh đã hơn bảy giờ mười phút cô dậy nhanh đó thì ngoài cửa cũng truyền đến động tĩnh
Cô tưởng đứa nhỏ đã tỉnh nên rời giường mặc quần áo khi bên ngoài thì thấy Tống Cảnh Chi đã tập luyện xong từ sớm và đang ở tại nhà chính
“Sao đã trở rôi” Cô hỏi
“Gần đây thôi buổi sáng tám giờ bắt đầu huấn luyện nên mang điểm tâm về cho ba mẹ con em” Anh quơ quơ bao giấy dầu trong tay
“Mua gì thế” Cô hỏi
“Sữa đậu nành bánh quẩy và còn mấy cái bánh bao đều là mua đường về nhà” Anh
“Anh ăn còn chạy về để huấn luyện nữa đấy” Nói xong cô nhẹ nhàng đẩy cửa phòng của bọn nhỏ