Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng - Chương 194
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
đây là chuyện cô nên suy nghĩ hiện tại cô nên nghĩ đến An An đang ở trong lòng mẹ Tống nhưng vẫn mở to đôi mắt to ướt sũng cô giống như đang chất vấn cô rằng mẹ vì mẹ vẫn bế con Có cần con nữa
Sau khi ăn cơm tối xong trở về cha Tống và mẹ Tống lập tức mang đứa bé về phòng bọn họ
Đêm nay cả nhà lớn nhỏ đều ngủ ngon Bình Bình ngược chỉ tìm kiếm bóng dáng Đường Tiêu Tiêu ở khắp nơi
An An thì đến xé lòng mệt mỏi thì ngủ tỉnh ngủ tiếp tục tìm mẹ tìm cứ như thế lặp lặp nhiều lần
Cha Tống mẹ Tống chăm sóc hai em bé nên nghỉ ngơi gì
Đường Tiêu Tiêu bởi vì trướng đau tiếng đau lòng của An An Tống Cảnh Chi bởi vì thương vợ nên cần trấn an tinh thần cô
“Nói chừng chịu đựng hết tối nay là sẽ thôi” Tống Cảnh Chi ôm lấy vợ biết đang vì đau vì đau lòng trong lòng
May mắn thay bây giờ nhà nông đang nhàn rỗi cha Tống mẹ Tống cần làm nên bữa sáng ngày hôm là Tống Cảnh Chi làm
Sau khi làm xong bữa sáng pha sữa cho con đưa bữa sáng của cha mẹ đến phòng cha mẹ
“Sữa của Tiêu Tiêu thế nào ” Mẹ Tống hỏi con trai
“Vẫn chắc là nhanh đến ” Tống Cảnh Chi buổi sáng sợ đau đến thức giấc
“Ừ lát nữa con đến phòng khám kê thêm thuốc mấy ngày nay chúng ăn riêng đứa nhỏ ngửi thấy mùi gặp thì sẽ dứt thôi”
Lúc bọn nhỏ còn đang ngủ chỉ là ngủ yên bao lâu đã mở mắt chung quanh thật sự mệt mỏi ê a vài tiếng ngủ
“Bình Bình đúng là dễ cắt sữa chủ yếu là An An đứa bé cứ gào thảm thiết Cũng may bên cạnh chúng ở nếu ban ngày còn xin nữa” Cha Tống
“Tối hôm qua ông mới bắt đầu ngủ gà ngủ gật An An đã gào lên một tiếng dọa ông giật cả
“ lúc Tiêu Tiêu cũng chỉ kiểu thút thít mà An An đã giống như cái loa lớn là giống con thế” Mẹ Tống về phía con trai
“Mẹ mẹ cảm thấy điểm giống mẹ ” Tống Cảnh Chi về phía mẹ Tống đứa nhỏ roi ha ha Trước khi mẹ Tống hiểu chuyện đã nhanh chóng ngoài
“Thằng nhóc thối giống ai thế biết” Mẹ Tống chỉ bóng lưng Tống Cảnh Chi kêu sợ đánh thức cháu trai cháu gái vốn đã ngủ yên
“Hơi” Cha Tống chỉ một tiếng
Ba ngày kế tiếp Đường Tiêu Tiêu đều trốn ở trong phòng dám ngoài cho đến khi sữa trở về Ba ngày cô khỏi cửa phòng hai đứa nhỏ đang ở trong sân ở trong lồng tre do cha Tống làm
“Các con ơi” Đường Tiêu Tiêu hô một tiếng tới mặt bọn nhỏ
“Oe”An An bắt đầu oa lăn qua lăn mẹ ôm
Thật An An cũng chỉ làm ầm ï một đêm đó giống như là đã chấp nhận hiện thực còn làm âm ï nữa
Đường Tiêu Tiêu bế An An lên thấy Bình Bình đang với vẻ khát khao nhưng cánh tay của cô mạnh sức bằng Tống Cảnh Chi thể nào bế hai đứa nhỏ cùng lớn
May mà lúc Tống Cảnh Chi mang đến cho cô một cái ghế ý bảo cô ngôi xuống bế Bình Bình cho cô