Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng - Chương 1
“Cô gái cô cố gắng sống sót sống sót mới hi vọng”
Đường Tiêu Tiêu đến một gian mờ ảo nơi chỉ là một màu trắng
“Không đã chết ” Cô tò mò xung quanh
“Cô đã chết ” Một giọng vang lên giữa gian trống trải một con bướm đầy màu sắc xuất hiện ở mặt cô
“Ai đó”
“Cô còn nhớ rõ ” Con bướm phe phẩy cánh mặt cô mắt cô hiện lên một đoạn hình ảnh
Đó là hình ảnh về quá khứ của chính Đường Tiêu Tiêu
62 năm cô 18 tuổi mới nghiệp cấp ba là thanh niên tri thức xuống nông thôn Từ Sơn
Hôm đó Từ Sơn động đất 80% khu vực thành phố xung quanh đều biến thành phế tích
Cô may mắn ở 20% còn cô cũng rời giống như những khác mà ở Từ Sơn giúp đỡ công tác cứu viện
cô xui xẻo dư chấn đến cô thấy một căn nhà thấp bé ngã ập về phía ngơ ngẩn
Lúc một bóng mặc trang phục đội phòng cháy chữa cháy xông đến đẩy ngã cô xuống bảo vệ cô
Cô biết là nhân viên cứu hỏa thuộc nhóm đầu tiên đến nơi hình như tên là Tống Cảnh Chi là một thanh niên cao và cương nghị
Trước mắt cô đột nhiên tối om thấy gì hết nỗi sợ hãi xâm chiếm bộ đầu óc và trái tim cô bật
“Đừng ” Trên đỉnh đầu vang lên giọng từ tính chút đau đớn của
“Đồng chí ” Cô run rẩy hỏi hình như thương
“Tôi vẫn cô thì Có đau ở ” Hơi thở của nặng nề
“Tôi đau đồng chí thương ”
“Tôi ”
Cánh tay đặt bên đầu của Đường Tiêu Tiêu nhúc nhích hình như cơ thể đè bên cô đang tự xây dựng lên một căn nhà để bảo vệ cô
“Bắt đầu từ giờ trở đừng chuyện nữa giữ thể lực”
“Anh trai em sợ quá” Đường Tiêu Tiêu vô cùng sợ hãi cô vốn dĩ đã sợ bóng tối bây giờ gặp tình huống như thế
“Không sợ trai ở đây”
Không biết qua bao lâu Đường Tiêu Tiêu thở đỉnh đầu càng ngày càng yếu
“Anh trai”
“Cô gái cô cố gắng sống sót sống sót mới hi vọng”
…
Sau đó bọn họ đội cứu hộ cứu ngoài lúc Đường Tiêu Tiêu cứu ngoài đã hôn mê ngất
Lúc tỉnh thì cô đã về bên cạnh cha mẹ cô từng hỏi cha mẹ về tình hình của nhân viên đội cứu hỏa
Cha mẹ với cô lúc đó cô cũng đã thoát khỏi tình huống nguy hiểm
Sau khi điều dưỡng khỏe cô tìm hiểu tin tức về nhân viên cứu hộ
Thời đại thật sự quá khó khăn số lượng nhân viên cứu hỏa xuất động cứu hộ trong trận động đất đó lên đến hàng vạn thể nào hỏi thăm
Được gia đình sắp xếp Đường Tiêu Tiêu xuống nông thôn ở tỉnh Hắc đó cải cách mở cô bắt đầu làm ăn buôn bán
Sau khi làm giàu cô cũng bắt đầu làm từ thiện
Giúp đỡ ít nạn nhân xây dựng quê nhà cũng nhận nuôi nhiều trẻ em mồ côi mất cha mẹ trong các tai nạn
Những năm tháng cô gây dựng sự nghiệp cô vẫn luôn bận rộn thời gian để suy nghĩ về vấn đề cá nhân suốt bao năm qua vẫn luôn độc thân
Mấy đứa bé cô nhận nuôi mấy năm nay đều sẽ thay phiên dành thời gian rảnh đến thăm cô bên cạnh cũng cháu gái chăm sóc cho nên tuổi già của cô cũng quá cô đơn
“Có đã xảy chuyện gì ” Đường Tiêu Tiêu về phía con bướm đang bay lượn giọng chút run rẩy
“Cô cứ tự xem ”
Hình ảnh thay đổi đến một căn nhà ngói đen ở phương nam đây là quê của Tống Cảnh Chi
Thì lúc Tống Cảnh Chi cứu Đường Tiêu Tiêu đã thương ở chân phẫu thuật xong Tống Cảnh Chi xin về quê dưỡng thương
Bởi vì trình độ chữa bệnh khi đó còn hạn chế chân của Tống Cảnh Chi thể khôi phục
Tuy rằng cuối cùng cũng thể chống gậy lên nhưng thể nào đường cuối cùng quyết định rút lui khỏi bộ đội cứu hỏa
Điều kiện ở nông thôn hạn là con trai độc nhất trong gia đình vì ảnh hưởng đến công việc kiếm tiền của cha mẹ đã giường nửa năm