Hòn Đảo Cô Độc - Ngoại truyện Giang An:
1
Giang An nhận cơ thể gì đó bất thường cái ngày Trần Hoán lan can bất ngờ lao
Cô gái ôm lấy cổ loạng choạng một chút đó cơ thể thể kiểm soát mà ngã ngửa
“Anh thế”
Cô gái lo lắng
“Không ”
Anh giơ tay xoa đầu cô
Cánh tay đau âm ỉ như thể ngọn lửa đang đốt cháy nơi đầu dây thần kinh
2
Dạo gần đây thể rõ mọi thứ
Đi bộ cũng còn vững vàng nhà nhạy bén phát hiện vấn đề liền mời bác sĩ đến kiểm tra
Anh vẫn tỏ vui vẻ đùa cợt với bạn gái như mọi khi cho đến khi thể thẳng đường hoặc đôi khi kiểm soát cây bút trong tay
Anh cảm thấy lẽ vấn đề Cảm giác đó kỳ lạ khiến ngày càng bực bội thậm chí còn cãi với Trần Hoán
Cãi xong hối hận
Anh cơn mưa ngoài cửa sổ đổ ào ào tự dưng nghĩ liệu cô ngốc đó quên mang ô
Anh định gọi điện xin cô
Cơn mưa đó kéo dài lâu
3
Anh biết điều đó vì đã nhốt trong một phòng bệnh
Hình như mắc căn bệnh gì đó nghiêm trọng Anh tay quấn đầy băng nghĩ rằng còn trẻ đáng nên tràn đầy hy vọng
Gia đình kín tiếng về bệnh tình của thậm chí thời gian thăm nom cũng ít Ngôi nhà vốn lạnh lẽo đã quen
Anh vẫn cố gắng hợp tác phục hồi chức năng dù tay chân ngày càng kém linh hoạt Sự sụp đổ của đến một buổi chiều xuân nắng khi mẹ bình tĩnh :
“Con đã thay thế”
4
Điều khiến khó chấp nhận là việc tay thể cầm nổi thìa đôi chân vấp ngã liên tục mà là việc bỏ rơi lãng quên Chỉ vì một kẻ thay thế hảo trở nên vô nghĩa
Khi đó mới ngoài hai mươi tự tôn cao ngút trời Anh đập nát tất cả những gì thể đập thậm chí dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để nguyền rủa cha mẹ nhưng mẹ chỉ biết còn cha thì im lặng
So với gia tộc khổng lồ dường như quá nhỏ bé
Anh thề rằng nhất định sẽ lên lần nữa
Sẽ xé nát những khuôn mặt đáng ghét chiến đấu đến cùng với căn bệnh quái ác đang ập tới
—
mùa xuân năm đó đã thể nếu gậy chống
Mùa hè năm đó mất nét chữ sắc lạnh của
Mùa thu năm đó những lời của trở nên rời rạc và lộn xộn
Mùa đông năm đó Trần Hoán kết hôn
Anh biết điều đó qua những lời bàn tán của y tá rằng cô kết hôn với kẻ giả mạo
Phải Trần Hoán luôn là cái tên lặng lẽ giấu trong tim Anh vẫn nhớ ngày nhỏ cô bé một miếng bánh ánh mắt sáng lấp lánh bù đắp cho những ngôi từng xuất hiện trong đêm tối
Anh cầm gậy loạng choạng bước khỏi bệnh viện khi y tá sơ ý bắt xe đến nơi tổ chức hôn lễ
tiền tài xế nhất quyết cho
“Để trả tiền cho ” Trong màn đêm mưa bão thật đáng kinh ngạc là gặp một giống như đúc
Anh chăm chú quan sát đối phương nghĩ rằng chắc hẳn đã chỉnh sửa khuôn mặt Dù thế nào cũng khiến cảm thấy chán ghét Anh đang cân nhắc nên gì để mỉa mai đối diện thì bất ngờ đối phương đã đấm thẳng mặt
Trong khoảnh khắc đó gần như quên hết mọi đau đớn thậm chí cần đến gậy chống liền trả một cú đấm Người lẽ nghĩ rằng chẳng còn chút sức lực nào nên thèm né tránh
“Biến tránh xa Trần Hoán của ” Anh nghiến răng mắt đỏ hoe chằm chằm đối diện
“Vậy Trần Hoán của ”
“Anh Trần Hoán của đã gọi cho bao nhiêu cuộc gọi nhỡ Cô nhớ đấy”
“Đồ khốn nạn thật trơ trẽn”
Anh ngẩng đầu lên tiếp tục chửi nhưng túm cổ áo ép đập mạnh xuống nền đất đầy bùn Lúc chợt nhận căm hận thế giới đến mức nào căm hận đến phát điên
“Tôi khuyên đừng làm phiền chúng kết hôn nếu còn dậy ”
Người chỉnh cà vạt từ cao với ánh mắt khinh miệt
“Anh thể tận mắt chứng kiến cô dâu vốn thuộc về làm trở thành vợ của ”
…
Cơn mưa hôm đó cũng lớn kém
Anh ngã quỵ bên vệ đường thể dậy Hôm nay cũng ánh sáng từ khách sạn rực rỡ thuộc về
Anh cố gắng dồn hết sức lực chân cố thêm chút nữa thêm chút nữa Cho đến khi kiệt sức lảo đảo lên
“Trần Hoán”
Cơn mưa vẫn rơi Anh thì thầm cái tên giọng khàn khàn ướt sũng mơ hồ và đau đớn
“Em nhớ
“Em sẽ nhớ chứ”
Nước mưa dường như chảy dọc theo xương quai xanh của Đôi mắt đỏ hoe cơ thể nghiêng về phía mí mắt khép Trong khách sạn dường như giai điệu lễ cưới mới vang lên
“Em đừng quên ”
“Nếu ngay cả em cũng quên thì thật sự còn ý nghĩa tồn tại nữa”
—
Những ngày tháng đó gần như tận mắt chứng kiến cơ thể dần dần suy yếu
Sự thay đổi diễn từng chút từng chút mỗi ngày Cho đến một đêm tuyết rơi mùa đông phát hiện thể lên nữa Rồi một ngày khác chợt nhận việc thay thế đã xảy từ lâu
Cha để chiếc điện thoại cũ của nhưng đáng tiếc điện thoại đã hỏng thể gọi
Đó gần như là niềm hy vọng duy nhất còn sót trong những đêm dài tăm tối của
Anh nhớ Trần Hoán cô gái đã lưu nhiều bức ảnh trong điện thoại của Mỗi lần thấy nụ rạng rỡ của cô tên cô thêm một lần nữa
Anh trở nên vô cùng cáu kỉnh Khi thể điều khiển cây bút sẽ bẻ gãy nó trong cơn giận dữ Đôi khi gương nhận giờ đây chẳng còn giống một Giang An ngày
Những năm tháng mạnh mẽ tự tin cũng chính cơ thể còn kiểm soát làm mòn mỏi
Anh bắt đầu buông xuôi tự bỏ mặc bản thân còn kiên trì phục hồi chức năng mỗi ngày chỉ biết vùi đầu giấc ngủ
Rồi một ngày mơ thấy Trần Hoán kết hôn
Anh bên cô gái trong bộ váy cưới lộng lẫy Gương mặt chú rể thì vỡ vụn rõ ràng Anh gào lên trong giấc mơ: “Đừng ”
Thế giới của như một vực sâu đáy còn Trần Hoán là ánh sáng duy nhất
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại kéo khỏi giấc mơ
Anh thậm chí dám tin những chữ cái hiện màn hình
Anh bắt máy nhưng đúng lúc đôi tay lời làm rơi chiếc điện thoại xuống đất Anh cố nhặt lên nhưng ngã nhào khỏi giường
Đáng chết
cuối cùng cũng bắt cuộc gọi Ngay lập tức thấy giọng của mà nhớ nhung ngày đêm cô đang
“Anh về Giang An”
“Anh mau nhớ em Giang An”
“Em sắp chịu nổi nữa Em sắp rời xa ”
Anh gần như dồn hết sức lực để thốt tiếng Ngay cả bản thân cũng hoảng sợ âm thanh vỡ vụn còn giống tiếng của chính
“Đừng nữa ”
Anh quỳ gục nền nhà cắn răng màn hình hiển thị cuộc gọi Giọng của cô gái ướt át đứt quãng Cô cô buồn rằng suốt những năm qua từng làm cô buồn
Anh lao ngay đến bên cô nếu như thể bước
Anh ôm chặt lấy cô nếu như thể nâng cánh tay lên
Gió cuối thu thật quá lạnh lẽo
Cuối cùng buông thõng tay chiếc điện thoại rơi sang một bên Anh lắng cô gái nghẹn ngào chuyện nghĩ về nụ rạng rỡ như ánh sáng của cô trong quá khứ
Cuối cùng đôi mắt cũng dần khép
– Hết –