Hòn Đảo Cô Độc - Chương 5
14
Hắn với rằng yêu
Bất kể đúng sai bất kể thực sự tồn tại đó là sự thật – một sự thật méo mó và xí
“Tôi đã lòng vợ của chính ruột ”
Tôi chỉ thể thấy từng mảnh ký ức vụn vặt về cuộc đời của Hắn cha nuôi tìm thấy trong một con hẻm đầy bụi bặm và từ đó một tuổi thơ đầy thương tích bắt đầu
Hắn từng cướp điện thoại của những qua đường trộm tiền của ông chủ tiệm bánh bao ngày nào cũng đánh Người cha đã nhặt về chỉ xem như công cụ trút giận mỗi lần say xỉn dùng nắm đấm và những cú đá để “dạy bảo”
Sau trong một lần gây sự khác bắt Và cũng từ đó phát hiện rằng ở một nơi khác thế giới còn một em sinh đôi sống cuộc đời khác với Còn thì Hắn lớn lên giữa sự khinh bỉ của đời như chuột chạy qua đường lang thang giữa những ngõ nhỏ tăm tối chẳng chút ánh sáng
Đây là lần đầu tiên về chính về con thực sự của
Nghe đến đây đột nhiên siết chặt thứ đang cầm trong tay Hắn ngước mắt khẽ đưa tay vén những lọn tóc rủ bên má tai động tác nhẹ nhàng mà tự nhiên như
Tôi trừng mắt
“Tôi sẽ cho em biết ”
Hắn một cách rõ ràng và ác ý
Tôi giường vết hằn đỏ cổ tay do còng tay để suốt những ngày qua Đây dường như là điểm cao nhất của khu chung cư cũ kỹ khi ngoài cửa sổ chỉ thấy một trời mênh mông hư ảo của hoàng hôn
Thật hiểu Tôi chẳng còn biết liệu Giang An còn sống đã chết nữa
Bởi vì dù cho là âm dương cách biệt chỉ còn chút tàn mỗi khi cái tên Giang An vang lên trong đầu trái tim nguội lạnh đập rộn ràng như đã hẹn
Tôi đã tìm Suốt sáu năm trời Nếu cẩn thận hơn một chút lẽ đã tìm dấu vết của
Giang An của đã lạc mất trong cơn mưa đêm sáu năm vẫn là ánh sáng cháy bỏng của Buồn thay tình yêu dành cho hề phai nhạt nhưng nhận chẳng còn đủ dũng khí để đối mặt với nữa
Gặp nên dùng biểu cảm gì để đối diện Là sự im lặng vĩnh hằng là nỗi lưu luyến vô vọng
Chắc là chẳng cần gì cả Tôi sợ khi thấy sẽ còn là mà từng yêu điều đó sẽ khiến vui
Phải Giang An của làm thể bỏ mặc Giang An của làm thể nghĩ về con gái khác Giang An của làm thể quên
“Em đang nghĩ về ”
Một giọng trầm thấp pha chút dò xét vang lên len lỏi tai Hắn vuốt nhẹ tóc ngón tay bỗng siết chặt
“Em thể xem là ”
Trán chúng chạm nhưng cảm thấy thở nóng bỏng thật xa lạ
“Dù chúng giống ”
“Anh yêu Anh chỉ ai đó yêu thôi”
Tôi thẳng mắt Chúng gần đến nỗi hàng mi dường như chạm Đôi mắt đen sâu thẳm của hề điểm dùng như thể nuốt chửng
“Em gì cũng Tôi chỉ quan tâm đến thứ ”
Có đôi khi là một kẻ điên
Phân rõ và Giang An biết và Giang An khác
Sự hỗn loạn và cố chấp đến tuyệt vọng là thứ luôn ẩn giấu đôi cánh đen tối bẩm sinh của
Hôm nay alj
Hắn mang về một chiếc bánh kem tháo xích cho Tôi mơ hồ nhận điều gì đó nhưng vẫn tỏ bình thản
“Hôm nay là sinh nhật em”
Hắn
Thật nực Sáu năm qua từng nhớ đến sinh nhật mà bây giờ nhớ
“Em điều ước nào ”
Ngọn nến lập lòe trong căn phòng tối nhảy múa bức tường tạo nên những bóng chập chờn Chưa đợi trả lời đã tự thổi tắt
“Thôi em đừng ước nữa”
Chiếc bánh kem ngọt như thể làm riêng hương vị của kem lan tỏa trong miệng chút đắng
“A Hoán hỏi em lần cuối”
“Em với ”
Đêm nay trăng
Hắn mang theo vẻ ngoài giống hệt giọng cũng tương tự mà chuyện tựa như bóng hình thiếu niên đã chôn vùi trong ký ức nay bước Rõ ràng biết là rõ ràng biết nên từ bỏ thế nhưng trong khoảnh khắc đó vẫn thoáng ngẩn ngơ
Những đêm mưa bão kéo dài cũng thường nhớ đến
Thấy đáp cúi xuống hôn lên trán Tôi né tránh ánh mắt trong sự im lặng vĩnh hằng vẫn nhẹ nhàng về phía
“Tôi tin đây lần cuối chúng gặp ”
Trong ánh sáng loang lổ bóng dáng hòa bóng tối khi cánh cửa đóng như một ác quỷ từ vực sâu thì thầm:
“Lần gặp sẽ buông tha cho em”
Ánh sáng ngăn cách căn phòng rơi bóng tối trầm mặc
—
“Chúc mừng xuất viện Cảm thấy khá hơn ”
Vệ Yên ôm một bó hoa thiên điểu lắc lư mặt
“Tớ vốn chẳng gì”
Tôi xoay xoay các khớp tay thật việc giam giữ vài ngày chỉ tổn thương tinh thần giường bệnh hai hôm đã thể khỏe như thường
Hắn biến mất
Thật cho đến lúc cũng biết tên Vì thay thế Giang An là chuyện nhà họ Giang nếu ông Giang biết tin
Điều đó cũng giải đáp thắc mắc ngày xưa của Có sự hậu thuẫn từ nhà họ Giang màn kịch mất trí nhớ của mới càng thêm hảo Còn về Lâm Tử Miên hiện tại phụ nữ đó đã trở thành quân cờ thí
Nhà họ Giang giữ Lâm Tử Miên là vì cô là duy nhất biết Giang An thật sự Giang An
Hiện giờ Giang An đã biến mất cô cũng lập tức mất giá trị
—
Vệ Yên dò xét bước nhanh hơn một chút đến mặt
“Cậu biết về Giang An thật sự rốt cuộc…”
“Tớ biết”
Tôi ngắt lời cô
Bước khỏi cổng bệnh viện ánh sáng tràn ngập rõ ràng bầu trời xanh và mây trắng là cảnh thường thấy mà mong tâm trạng cũng sáng trong như thế sáng hơn một chút nữa
“Đã sáu năm tớ sớm đã quên ”
“Thật ”
“Thật”
“Thật chứ”
Tôi điều chỉnh khóe môi để nó cong lên
“Sớm đã…” quan tâm nữa
—
Tháng Mười Hai năm đó đến Kaikoura New Zealand
—
Bức tường của viện điều dưỡng là màu trắng tinh khiết những chăm sóc nhẹ nhàng trong hành lang Người tiếp tân ở quầy lễ tân hỏi là ai báo tên
Hình như cô cảm thấy quen thuộc với cái tên đó
“Cô đến thăm George ”
Thì tên ở đây là George
Tôi theo chăm sóc hành lang trắng muốt Viện điều dưỡng trống trải mà sạch sẽ Tôi ngẩn ngơ về phía đột nhiên mở miệng:
“Anh tên là Giang An”
Người chăm sóc bối rối
“Tên tiếng Trung của là Giang An”
Tôi từng chữ một
Anh thể mất cái tên Ở nơi đất khách quê nếu ngay cả cái tên cũng quên lãng lo sợ rằng sẽ còn là nữa
“Ừm nhưng nghĩ với George tên gọi lẽ đã còn quan trọng”
—
“Thật thực tế thậm chí thể suy nghĩ nữa”
“Chúng đã chứng kiến George từng bước từng bước trở nên như thế ”
“Cô biết căn bệnh mà mắc gọi là teo tiểu não tủy sống”
“Khi chúng gặp lần đầu chỉ thể bình thường giờ đây thậm chí ý thức của cũng thể duy trì nữa”
“Lời cũng trọn vẹn luôn chìm trong giấc ngủ Có lẽ thế là cách nhất để rời ”
“Rõ ràng chỉ mới hai mươi mấy tuổi nghĩ thật đáng tiếc Anh rõ ràng từng ngừng chiến đấu với bệnh tật luôn luôn cố gắng”
“ mà…”
Tôi ngắt lời cô
“Cô … tên quen thuộc đúng ”
“ ”
Chúng hình như đã đến bên trong phòng bệnh Đó là một gian vuông vắn một chậu cây xanh và một chiếc TV nhỏ
Cơn gió biển lùa qua hành lang làm những tờ giấy tường kêu xào xạc
Phải bức tường đầy ắp những tờ giấy ghi tên của
Chữ của Giang An thực sự
những tờ giấy mới dán lên tên của giống như ghép từ những nét bút còn ý nghĩa
“Anh một mà thể quên”
Vì thế treo khắp tường Rõ ràng bàn tay đã còn kiểm soát cây bút chì rõ ràng đến cả chính cũng chẳng nhớ nổi
Giang An
Tôi đã từng sáu năm sẽ nghĩ đến nữa
Tôi đã đã quên một cách sạch sẽ
Những nét chữ xiêu vẹo thậm chí cả những nét bút sắc lạnh ngày xưa của tất cả như đang gói lấy một cách thê lương Lần đầu tiên nhận trong một căn phòng nhỏ sáng sủa như vẫn thể thấy nghẹt thở
Thì khi gần đến thế trái tim vẫn đập rộn ràng như trống gõ
Cuối căn phòng là một sân nhỏ gốc cây thấp một đang xe lăn
—
Tôi bước thêm vài bước đột nhiên dừng
Tôi nghĩ sẽ
Tôi nghĩ đã mọi chuyện một cách thản nhiên
Tôi nghĩ rằng khi mất sẽ bình tĩnh như ngày mai bình thường đến
Ngày hôm đó ánh hoàng hôn buông xuống bóng lưng lâu
Giang An từng hôm mưa lớn sẽ đến đón Trần Hoán
Anh đúng là kẻ dối
Anh bao giờ đến đó cả
—