Hòn Đảo Cô Độc - Chương 4
10
Ý thức mơ hồ như chìm sâu bóng tối biết bao lâu trôi qua chỉ đến khi hoàng hôn đã buông xuống mới lờ mờ cảm nhận đến gần
“Trần Hoán”
“Trần Hoán”
Giọng quen thuộc đến mức thể quen hơn nhưng đáp Cho đến khi bàn tay đặt lên trán giọng khẽ vang lên: “Em sốt ”
Ngay đó thế giới của như đảo lộn Hắn bế lên
“Thả xuống”
Đôi mắt mờ mịt trong lòng ngừng nghĩ liệu chiếc áo sơ mi trắng của đang ẩn giấu dấu vết của một phụ nữ khác Càng nghĩ càng giãy giụa mạnh hơn Hắn lời nào chỉ bế lên vai
“Sao em ngoan như ”
“Tôi ly hôn với Giang An”
Tôi chằm chằm ánh mắt chút do dự
Hắn im lặng một lúc lâu đôi mắt trầm xuống che giấu thứ cảm xúc mơ hồ như mực đang tan ôm lấy bước khỏi cửa
“Được thôi nhưng đến bệnh viện đã”
“Ly hôn ngay bây giờ”
Tôi chịu nhượng bộ
Hắn đặt ghế xe tiện tay nhặt lấy một con thú nhồi bông vẫn để trong xe nhét lòng
“Cục dân chính đóng cửa ”
“…”
“Ngoan nào Chúng đã trải qua từng năm chẳng lẽ em thể chờ thêm vài giờ ”
Tôi ánh đèn vụt qua cửa sổ ngón tay vô thức xoắn chiếc tai mềm mại của con cừu nhồi bông
“Giang An khi chúng kết hôn hề vui Vậy khi chia tay hãy lời tạm biệt tử tế ”
Tiếng còi xe vang lên tiếng ồn ào quảng trường lọt qua cửa kính nhưng vẫn lời nào
—
Tưởng rằng chỉ là một cơn cảm lạnh nhưng viện khá lâu
Nghe giọng mẹ vui vẻ mẹ kể khi hôn mê Giang An đã bận rộn chăm lo mọi việc Bà cứ nghĩ rằng cuối cùng cũng thay đổi
chẳng buồn giải thích việc đang lên kế hoạch ly hôn với
Ly hôn hẳn cũng khó nếu cần còn bằng chứng từ Lâm Tử Miên
Khi đang nghĩ ngợi cô bất ngờ xuất hiện đẩy cửa phòng bệnh bước đã chuyện vui vẻ nhắc đến việc điều tra gì cả
“Thật sự đó A Hoán cô ăn nhiều chút xem cô gầy đến thế nào ”
“Này đây là hoa mua cho cô chẳng lần ngắm thiên điểu Đẹp ”
Một bó hoa gồm hoa loa kèn hồng và thiên điểu cam xanh sự kết hợp lạ lùng đến mức khi cô rời
Đến khi một tấm ảnh nhỏ rơi
—
Những ngày thấy bóng dáng Giang An gọi điện cũng chỉ nhận tín hiệu bận
Mãi đến ngày xuất viện mới xuất hiện ở cửa phòng bệnh
Bộ vest đen làm càng trông u trầm hơn biểu cảm vẫn gì thay đổi Hắn chỉ đó đợi mặc xong đồ đến đón về
Trên xe đưa một chai nước uống một ngụm siết chặt trong tay
Tôi lên tiếng khi xe đến ngã tư:
“Giang An đến cục dân chính ”
Hắn trả lời xe vẫn chạy về hướng nhà Đôi mắt chìm trong bóng tối sâu thẳm đến mức thể đoán đang nghĩ gì
“Tôi ly hôn”
“Thật ”
Hắn nhếch môi chỉ thốt hai từ đầy mỉa mai
“Anh và Lâm Tử Miên video của hai ”
“Tôi chắc chắn sẽ thắng kiện”
“Giang An biết bao giờ yêu Hãy buông tha cho …”
Tiếng phanh xe vang lên đột ngột an thắt lưng siết chặt lấy
Hắn đầu ánh mắt làm bối rối Hắn vốn luôn lạnh nhạt với nhưng lần thấy sự dịu dàng từng che giấu trong đôi mắt sâu lắng của
“Giang…”
Chưa kịp hết câu đã nhận điều
Ý thức trở nên mơ hồ mặc dù trong đầu chuông cảnh báo vang lên cơ thể lời
Tôi chằm chằm chai nước trong tay cố ngẩng đầu hỏi nhưng thể phát âm thanh nào khi gục xuống
—
Tôi bao giờ ngờ rằng một ngày sẽ trói giường
Căn phòng từng thấy qua ánh hoàng hôn bên ngoài hắt sàn gỗ ánh đèn mờ nhạt khiến gian thêm phần tĩnh lặng
Giang An mặc áo khoác đen bên cạnh giường
“Tỉnh ”
“Giang An Anh đang làm gì Thả ”
Tôi lắc mạnh những sợi xích đang quấn tay cảm giác thể tin nổi
“Giang An” Hắn chỉ cúi đầu hàng mi rậm rạp hạ xuống tạo thành một bóng mờ tựa như một con dã thú ẩn trong bóng tối Hình dáng của mang đến một cảm giác quen thuộc
Không là Giang An của đây mà là… bé trong bức ảnh đó
Tôi mở to mắt trong đầu từng chút từng chút ghép nối suy đoán của
“Quả nhiên Vệ Yên đã đưa bức ảnh đó cho em” Hắn nhạt đôi bàn tay với các khớp xương rõ ràng khẽ lướt qua cổ Tôi thậm chí biết chỉ cần dùng chút sức thể dễ dàng bóp nát nó
Ánh sáng lướt qua chiếu lên đôi mắt sắc như hổ phách ánh dịu dàng là nhưng bàn tay dần siết chặt
Hít thở trở nên khó khăn
“Giang An… đang ở ” Tôi hỏi nhưng kịp xong thì ho dữ dội Hắn bất ngờ buông tay đôi mắt rũ xuống
“Mắt em mù ”
“Anh là Giang An” Tôi chằm chằm
Hắn bật những ngón tay vuốt nhẹ tóc khẽ xoa hai cái
“Tôi là Giang An nhưng là Giang An của em”
“Anh là trong bức ảnh đó … Giang An” Tôi lẩm bẩm ngẩng đầu đôi mắt của là màu đen sâu thẳm đáy còn đôi mắt của Giang An của luôn tràn đầy ánh sáng
“Anh ” Tôi hỏi tiếp tục độc thoại của
“Anh đã còn ở đây nữa đúng Trận mưa lớn đó tai nạn xe hôm đó họ đã tráo với …”
“Anh vốn hề mất trí nhớ vì là Giang An đúng ”
Cho đến hôm nay đối mặt với bằng biểu cảm thế nào đây Người đã ở cạnh suốt bốn năm ngày đêm mong mỏi cuối cùng bừng tỉnh nhận ngay cả chờ đợi cũng sai
“Em gì chứ” Đầu ngón tay khẽ lau qua má Giờ nghĩ thái độ của khi đó rõ ràng kỳ lạ mà trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực khiến để tâm đến điều gì khác
“Thế Giang An Giang An thật sự Anh ở ”
“Anh Ở Nói cho biết ” Tiếng xích kêu loảng xoảng khi vùng vẫy Nỗi bất an trong lan tỏa kiểm soát giống như đang chìm biển cả mà gì để bám víu
“Nếu vẫn em nghĩ rằng thể thay thế ”
Mùa thu vẻ như đã lấy quá nhiều
Một ánh cuốn vực sâu vô tận đến mức chút ánh sáng còn sót cũng chặn ngoài khe cửa
13
Tôi gặp thường xuyên hơn
Hắn chuyện nhiều hơn dù phần lớn thời gian chỉ còn Dù cũng bao giờ ý định buông tha
Tôi đã thử tuyệt thực kết quả là nâng cằm lên hôn Tôi cũng đã thử liên lạc với bên ngoài nhưng thậm chí còn chẳng tìm cửa thoát
“Anh biết rõ thể giữ lâu đúng ”
Buổi tối hôm bữa ăn phòng tắm ánh mắt dõi theo của Khi bước thấy cúi đầu đặt tay lên luồng gió từ máy sấy tóc như đang thử nhiệt độ
“Bố mẹ em đã báo cảnh sát ”
Hắn trả lời một cách thản nhiên kéo vòng tay Hơi gió ấm áp lướt qua tai ngón tay luồn mái tóc
Phải đã mất tích bốn năm ngày
“Nếu bắt sẽ tù”
Hắn ừ một tiếng hành động gì thêm Tiếng máy sấy vang lên bên tai ầm ầm như át sự im lặng
“Thả ”
Hắn bật bất chợt tắt máy sấy Cơn gió mùa thu ngoài cửa sổ tràn căn phòng môi nhẹ nhàng hạ xuống cổ
“‘Cái gì gọi là “Thả em ’”
“Tôi… chỉ để ý những thứ trong tay Một khi đã thích sẽ nắm thật chặt”
“Vì lẽ từng thứ gì thực sự thuộc về cả”
Tôi đàn ông mắt dần lộ bản chất trong bóng tối Nụ môi chẳng khác gì loài thú máu lạnh luôn chờ cơ hội để tay Dưới sức mạnh từ cánh tay siết chặt lưng lạnh buốt
Tôi trốn mà là thể
Mọi vật sắc nhọn trong căn phòng đều đã thay thế bằng những thứ an Điện thoại tịch thu con đường duy nhất để liên lạc với bên ngoài chỉ Khi ngoài cửa sổ tất cả những gì thấy chỉ là một khu chung cư cũ kỹ
Ánh mắt dường như quá chăm chú khiến buột miệng giải thích:
“Nơi là nhà của ”
Tôi lặng thinh
Khu chung cư cũ nát thể gọi là nhà
“Nếu ghét tại giữ ”
Tôi
Đôi mắt luôn mờ mịt trong đó chứa đựng quá nhiều hỗn tạp của thế tục Tôi thể thấu tình yêu trong đó Dù trông giống hệt vẫn là
“Có lẽ là vì tình yêu em luôn dành cho một khác nên cũng đã quen với việc chấp nhận nó”
Lời lạnh lẽo như lá khô trong cơn gió mùa đông từng chút một khiến nổ tung
Không kìm nén túm lấy cổ áo hét lên:
“Trả Giang An cho Trả cho ”
“Tôi xin … làm ơn trả cho …”
Giọng khàn đặc lẫn trong nước mắt Hắn lời nào để mặc nắm lấy cổ áo
Trong sự yên lặng tuyệt đối chỉ thể giận dữ với sự bất lực của chính cách nào khác để giải tỏa