Hòn Đảo Cô Độc - Chương 3
7
Ngày hôm nhận điện thoại của Vệ Yên chỉ
“Chị Vệ thật thể tin làm nghề paparazzi”
“Này đừng vội kết luận thế chồng ý thức phòng cao thật nhưng tớ cũng thu gì ” Bên khúc khích vài tiếng với bằng giọng lấy công
“Cậu thể tưởng tượng Việc phong tỏa thông tin xung quanh Giang An còn nhiều hơn cả bảo vệ an ninh cá nhân của ”
Khi đến quán cà phê Vệ Yên đã đợi sẵn Trông vẻ ngủ ngon tóc cũng chỉ vội vàng vuốt qua vài cái Hồi nhỏ đã thích truyện trinh thám ngờ giờ thực sự làm nghề liên quan đến điều đó
“Có một chuyện thú vị” Mùi cà phê tỏa hương thìa bạc chạm đáy cốc phát tiếng keng
“Giang An điểm nào mà che giấu kỹ càng mọi việc trong quá khứ”
“Một doanh nhân bình thường nếu trong sạch lo lắng về việc phong tỏa thông tin đến thế”
“Trừ phi… đang giấu giếm điều gì đó”
Hương cà phê đậm đà lan tỏa trong khoang miệng chăm chú và chắc nịch
“Hơn nữa… thấy vụ tai nạn xe năm đó kỳ lạ ”
Cơn mưa lớn tuyệt đối là cơn ác mộng nhớ Đến tận bây giờ trong điện thoại vẫn còn tin nhắn cuối cùng gửi cho
“Anh sai phu nhân Giang”
Thật buồn khi đó còn chịu gọi là phu nhân Giang giờ đây chỉ còn là sự mỉa mai và chế giễu trong ánh mắt
Sau đó điện thoại của Giang An hỏng trong vụ tai nạn xe đó đổi số điện thoại mới nhưng vẫn lưu giữ số cũ
Giống như Giang An yêu Trần Hoán dường như cũng dừng ở đêm mưa sáu năm
“Vì tớ quyết định lấy Lâm Tử Miên làm đột phá” Cái tên đáng ghét xuất hiện cuối cùng cũng kéo về với thực tại
“Cậu biết Lâm Tử Miên sắp buổi biểu diễn ở Nhà hát Thành phố tin đăng cả báo đoán xem Giang An ”
“Có” Tôi gật đầu chút do dự
“Vậy đừng để Giang An ”
Nghe đến đây bật
“Tớ tư cách gì chứ” Một khi Giang An đã quyết định làm gì ai thể thay đổi
“Cậu để ý ngày Lâm Tử Miên biểu diễn chính là ngày kỷ niệm cưới của hai ”
… Tôi và Giang An bao giờ kỷ niệm ngày cưới cả
“Ngày đó hãy lấy lý do kỷ niệm ngày cưới để hẹn ngoài”
“Nếu đồng ý đây sẽ là bằng chứng cho thấy còn tình cảm thực sự với ”
“Nếu đồng ý cũng thiệt tớ thể nhân cơ hội đó điều tra Lâm Tử Miên dễ dàng hơn”
8
Gần đây Giang An về nhà nhiều hơn
Nhiều đến nỗi còn nghi ngờ biết nhớ điều gì
Có lẽ ánh mắt quá kỳ lạ ngẩng đầu thẳng Bình thường khi Giang An thường cảm xúc nhưng lần mang theo vẻ nghi hoặc
“Trên mặt gì ”
“Không ”
Góc cạnh gương mặt dịu đôi chút
“Hôm nay em ngủ phòng chính”
“Không ”
Tôi gật đầu đèn đầu giường tỏa ánh sáng vàng nhạt phản chiếu trong đồng tử ánh hổ phách nhàn nhạt
“Vậy ngủ phòng khách…” Cổ tay nắm lấy
Hắn dùng lực nhưng nắm thật khéo léo tắt luôn ánh sáng nhỏ nhoi căn phòng chìm bóng tối
Cho đến khi vòng một lồng ngực nóng bỏng mới nhận hôm nay Giang An kỳ lạ
Không là những ngày gần đây Giang An đều kỳ lạ
Môi và răng nóng ấm quấn quýt áo ngủ lụa lướt qua làn da mang theo cảm giác rung động từng
Tôi rõ con đường phía trong lúc điều khiển đầu óc mơ hồ nhớ lời Vệ Yên bảo với hôm nay
“Ngày là ngày kỷ niệm cưới của chúng sẽ ở bên em chứ”
Im lặng bao trùm thở trầm khàn xâm chiếm tâm trí
“Được”
Tôi ngờ Giang An thực sự đã cùng kỷ niệm ngày cưới
Trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời chơi đàn cello tấu lên những giai điệu trầm lắng và thanh tao
Bước chân nhẹ nhàng của phục vụ mùi rượu vang tỏa hương thơm ngát
càng như càng nhớ đến bát mì bò hai mươi tệ mà Giang An kéo ăn trong ngày sinh nhật đây
Khi đó cũng đối diện lải nhải dặn đừng ăn nhiều ớt gắp hết thịt bò trong bát của cho
Lúc đó dường như đã làm gì sai gia đình khóa thẻ ngân hàng trong túi còn ít tiền hơn cả
Vẫn kéo mừng sinh nhật rằng đây cũng là mì trường thọ
Ánh bạc tràn ngập thành phố xuống từ đỉnh cao vạn vật như những con kiến bé nhỏ chân
Người chơi cello đã tấu xong một khúc ánh nến uyển chuyển và thanh nhã
Tôi ngước mắt đối diện
ánh mắt thẳng thắn đường hoàng
“Giang An lát nữa chúng bộ về nhà nhé”
Tôi nghiêng đang kéo dài thời gian bởi vì tính toán nếu bây giờ về nhà vẫn còn kịp đến buổi biểu diễn của Lâm Tử Miên
Hắn lặng lẽ
Như thể hiểu rõ mọi chuyện tiếng “ừ” thoát từ cổ họng thuận theo ý
… Có lẽ đây là lần đầu tiên trong bao nhiêu năm kết hôn và Giang An sát vai như thế
Đài phun nước phun lên những cột nước gió thu từng chút từng chút len lỏi áo khoác
Giang An chẳng bao giờ nhiều với bên cạnh dường như đã là sự nhẫn nại lớn nhất nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn nhịn
“Anh vội ”
“Hả”
Âm điệu cuối câu nhướn lên rõ ràng biết
“Buổi biểu diễn của Lâm Tử Miên sẽ bỏ lỡ mất”
Cơ hội câu hỏi
Điều khiến Giang An với nụ nửa miệng như thể nắm bắt mọi quỹ đạo hành động của
“Cô vốn cần đến xem biểu diễn”
Hắn trả lời nhẹ nhàng
Sao cần chứ rõ ràng ngày biểu diễn đã cô tính toán đặt đúng ngày kỷ niệm cưới của chúng
Giang An hiển nhiên thêm về chuyện với cao chân dài một bước của bằng hai bước của giày cao gót dần dần nghi ngờ việc đề xuất bộ về nhà
“Em nổi nữa Giang An”
“Em là đề nghị bộ về mà”
Hắn nhíu mày
Mấy ngày nay đều đeo kính gọng vàng như thể giảm bớt chút khí sắc lạnh lùng của thanh lãnh mặt nhưng chẳng ý định giúp chút nào
Tôi bĩu môi cởi giày cao gót chân trần mặt đất
“Đi thôi”
Những vết nứt nhỏ mặt đường cọ lòng bàn chân thực cũng hai cái thật sự tiếp
Tôi theo đung đưa hai chiếc giày cao gót đèn đường sáng tối nghĩ đến chuyện khác bất ngờ đâm thứ gì đó
Hắn dừng
Một cơn chóng mặt ập đến còn kịp phản ứng đã bế lên
“Đừng động đậy”
Hơi thở nóng bỏng phả qua cổ giọng trầm thấp và khàn đục
Không gì thêm bước chân cũng chậm vòng tay ôm cổ những ngôi lấp lánh bầu trời
“Giang An ý gì”
“Em ý gì”
Hỏi hai lần đều ai trả lời
Tôi từ từ siết chặt cánh tay đang ôm cổ con đường phía kéo dài vô tận đến chân trời xa xăm
9
Khi đang làm việc phát hiện một đoạn âm thanh trong hộp thư
Tưởng là kết quả điều tra của Vệ Yên gửi đến nên để ý nhiều mà click mở
hiện lên mắt là khuôn mặt đáng ghét của Lâm Tử Miên
Có vẻ đang lắp camera trong một phòng khách sạn đối diện với ghế sofa cạnh giường
Sau khi Lâm Tử Miên lắp xong lùi vẻ hài lòng
Sau đó đoạn video tua nhanh tiếng sột soạt cho đến khi nam chính xuất hiện
Là Giang An
Dù hình ảnh mờ như vẫn nhận đường nét sắc sảo của Lâm Tử Miên vòng tay quanh cổ từng chút từng chút cọ xát
Hắn vẫn cử động tiến lên cũng tránh né
“Buổi biểu diễn của em đến”
Giọng của Lâm Tử Miên
“Anh cùng với bà vợ của ”
Lại ư
Hóa trong thế giới của Lâm Tử Miên việc – “bà vợ” xuất hiện bên cạnh Giang An mới là điều kỳ lạ
“Anh đã yêu cô chứ”
Cho đến khi Lâm Tử Miên câu Giang An mới khẽ nhạo
Đột ngột nới lỏng cà vạt video dừng ngay giây phút hôn Lâm Tử Miên
… May mà video kết thúc tại đây nghĩ cũng còn can đảm để xem lần thứ hai nữa
Đầu óc trống rỗng chăm chăm giao diện hộp thư nghĩ xem lúc Giang An đang làm gì liệu ở trong phòng Lâm Tử Miên… để bù đắp cho cô
Tôi đột ngột dậy lưu đoạn video đó ít nhất lúc Lâm Tử Miên đã tự gửi bằng chứng ngoại tình với Giang An đến mặt
Sau đó lái xe về nhà trong trạng thái mơ hồ trong nhà đương nhiên ai phòng tắm chằm chằm bản thân trong gương
Mắt đỏ lên vẻ bối rối như thể vết thương của lột trần đẫm máu
Vòi sen chảy xuống tưởng tượng những nơi Giang An đã hôn mấy ngày cố sức chà xát đến khi da đỏ ửng lên mới chợt tỉnh
Trần Hoán mày vẫn tỉnh táo
Nếu tỉnh táo mày đã sớm buông bỏ
Nếu tỉnh táo mày đã sớm rời xa
Nếu tỉnh táo đã đến nước
Giang An mà thể buông bỏ là đã thích lâu
Làm thể quên làm thể bỏ làm thể… khi nhớ thì phát hiện đã sớm rời
mà … lẽ thể đợi thêm nữa
Tóc ướt sũng lần đầu tiên ích kỷ đến mức làm bất cứ việc gì chỉ cuộn ghế sofa mở từng chai rượu đến chai khác
Uống rượu thể tạm thời quên nhiều thứ là Giang An với điều
Lúc đó bố mẹ ly hôn lén lút mang rượu từ nhà đến uống cùng chúng cùng trốn sân thượng của thành phố nhỏ ánh đèn bên nối thành một dải
Tôi say mềm từng bước từng bước cõng về nhà
Sau đó mỗi lần uống rượu đều ở bên cạnh thậm chí còn nhớ rõ tửu lượng của hơn cả bản thân
Hắn đừng sợ ở đây bởi vì sẽ mãi mãi ở bên em
Anh mãi mãi thể cõng em về nhà
là kẻ dối
Không biết từ lúc nào nước mắt đã làm nhòe tầm cầm điện thoại bấm số điện thoại đã thuộc lòng
Dãy số đó là số điện thoại Giang An vẫn dùng khi gặp tai nạn
Hắn ép thuộc nó như bất kể tình huống nào đều thể liên lạc với
Dù biết rõ sẽ còn ai máy nữa dù biết rõ chiếc điện thoại đó cùng với Giang An của đã sớm biến mất trong đêm mưa nhưng vẫn nhớ ngày đó sẽ đón về nhà đã đến
Hắn bao giờ đến nữa
Tôi dường như rõ gì nữa ngay cả tiếng tút tút khi kết nối cũng như ảo giác đầu óc mơ hồ thể suy nghĩ như thấy giọng từ ống truyền đến
… Có lẽ là vì quá nhớ
Tôi đứt quãng chuyện biết đầu dây bên chẳng ai cả nhưng vẫn
“Em thực sự nhớ thể nhớ em em sắp chịu nổi nữa thật đấy em cảm thấy sắp chịu nổi nữa ”
“Nếu em trách em Đừng trách em em thực sự…”
“Em thực sự khó chịu mệt mỏi…”
“Em…”
Có lẽ em còn can đảm để bước về phía nữa