Hòn Đảo Cô Độc - Chương 2
4
Lần tiếp theo nhận tin về Giang An là cuộc gọi từ bệnh viện
Tôi biết trong những năm tháng đó liệu từng hối hận vì đã tạo một ấn tượng hơn khi đến bệnh viện thăm
Bởi vì hôm đó mưa quá to thể nào gọi taxi cuối cùng đành liều lĩnh gấp ô chạy mưa
bậc thềm bên đường ngập nước mưa trượt ngã bùn đất bên đường dính đầy váy
Đầu gối đau biết trầy xước xoa xoa một cái quan tâm
Trong đầu chỉ
Nghe xe đang chạy đâm đó đường báo cảnh sát đưa phòng phẫu thuật khi họ gọi cho thì đã phẫu thuật xong chuyển ngoài
Hôm đó mưa thật sự to
Như một bức màn nước vô tận nó chỉ che ánh đèn le lói bên đường loạng choạng chạy chạy bệnh viện hỏi y tá tiếp tân ở
Y tá ngạc nhiên
“Bệnh nhân đó ạ Anh ở phòng 306 bây giờ đã tỉnh ”
“Vừa nãy đã nhà đến…” Câu lẩm bẩm nhẹ nhàng của cô để ý
Nếu thì khi đến căn phòng đó chắc chắn đã che vạt váy dính bùn buộc gọn mái tóc ướt rối lau lớp trang điểm đã lem nhem
Ít nhất sẽ thua kém đang gục bên giường nhiều như đúng
Đó là lần đầu tiên gặp Lâm Tử Miên cô mặc áo trắng yếu ớt mềm mại đuôi mắt cụp xuống dịu dàng như một con mèo
Tôi hỏi cô cô đường hoàng nhưng tại cô ở gần Giang An của như
Giang An của
“Tôi đang hỏi đấy” Tôi bước tới một bước tức giận bao giờ thấy Giang An ở gần một phụ nữ nào khác ngoài như
cô co rúm cắn môi sức dựa Giang An
Thế mới gọi là khác biệt rõ ràng chứ Lâm Tử Miên ghê gớm đến mức lập tức khiến trông như một phụ nữ điên
Đó chính là ấn tượng đầu tiên của Giang An về khi mất trí nhớ
đã mất trí nhớ
Quên hết tất cả là ai làm nghề gì và Lâm Tử Miên phụ nữ đó biết hổ là gì đã với rằng cô là bạn gái của
Thật biết hổ Trước đó chúng thậm chí còn quen biết cô
Nghe ấn tượng đầu tiên của mất trí nhớ về một sẽ ảnh hưởng lâu
Tôi thể kiểm soát cảm xúc của nên khi nắm lấy áo Lâm Tử Miên ấn tượng của Giang An về còn thể thêm một điều nữa – một phụ nữ điên thô lỗ
Tôi vội liếc bắt gặp đôi mắt lạnh lẽo của đó nhíu mày đầy ghê tởm
Chính ngày hôm đó đã đánh mất Giang An
Đánh mất nụ chỉ dành cho sự chiều chuộng chỉ dành cho Lần đầu tiên phát hiện hóa là như hóa là bạc tình đến thế lạnh nhạt đến thế
Với thích… tàn nhẫn đến thế
5
Sau đó Giang An vẫn ở bên Lâm Tử Miên
Một đóa hoa trắng xuất thân bình dân như Lâm Tử Miên thể nào bước chân thế giới thượng lưu
Và dù là hôn nhân vì lợi ích cũng thể ép Giang An cưới
Tôi đã đợi Giang An bốn năm
Tôi luôn nghĩ dù nhớ gì cũng luôn nghĩ thể khiến yêu lần nữa luôn nghĩ
mà với mãi mãi chỉ đôi mắt lạnh lùng đó
Lâu đến mức cứ tưởng sẽ bao giờ trở về nữa
Sáng hôm tỉnh dậy bên cạnh giường ai
Tôi đáng lẽ biết chắc chắn sẽ cứ hành hạ hết lần đến lần khác bao giờ hỏi cảm nhận của
Tôi phòng tắm soi gương chạm nhẹ dấu hôn cổ
Mở điện thoại nhắn tin cho Vệ Yên
“Cậu thể giúp tìm bằng chứng Giang An và Lâm Tử Miên ở bên ”
Cô nhanh chóng trả lời
“Ồ cô nàng cuối cùng đã quyết định ly hôn ”
Tôi chằm chằm màn hình điện thoại sáng rực im lặng lâu
“Cậu cứ giúp tìm đã”
Tôi nhớ ngày và Giang An kết hôn đã đến muộn nửa tiếng
Không ai biết ở đã mặc chiếc váy cưới màu trắng mọi đều lo lắng
Chiếc váy cưới đã chọn lâu ngày đó và Vệ Yên cùng chọn Giang An bao giờ thấy mặc váy cưới
nhớ nữa đây đã hứa với trong ngày cưới sẽ tự tay chăm chút cho từ đầu đến chân
Cho đến khi cơn mưa bắt đầu trút xuống vô định Giang An mới trở về
Người ướt đẫm tóc cũng ướt khi lão gia tử Giang gặp tức giận đến mức cầm gậy đánh từng cái một
“Mày tìm con đàn bà đó ”
“Mày tìm con đàn bà đó…”
“Hôm nay mày kết hôn mày biết … mày kết…”
“Mày để… mày để…”
Trong phòng nghỉ trống trải giọng ngập ngừng của lão gia tử vang vọng xung quanh im lặng một tiếng động
“Mày để ông già còn mặt mũi nào nữa…”
Giang An chỉ im lặng chịu đựng đòn roi và mắng nhiếc tóc mái ướt của rũ xuống mắt cụp xuống thể rõ biểu cảm của
“Thay quần áo chúng kết hôn ”
Biểu cảm của lúc đó chắc còn khó coi hơn cả
Đến nỗi khi đôi mắt đen như mực loang của vẫn còn thời gian phát tiếng nhẹ đầy mỉa mai
Những ngày Giang An trở về nước đều tự nấu cơm tối ở nhà
Trước đây thích nấu ăn nấu ăn thể thúc đẩy tình cảm vợ chồng nên bắt đầu học nấu
Khẩu vị của nhạt những món thích ăn đều nghiền ngẫm rõ nhưng cũng chẳng về nhà ăn cơm mấy lần
Chỉ là hôm nay đã về nhà đúng giờ ăn
Hắn nới lỏng cà vạt bước nhà ngẩn nhưng biết gì
Hắn ghế sofa ngửa đầu đường nét cằm gần như hảo trong đôi mắt như mực loang rõ ràng in hình bóng của
6
“Em thuê điều tra ”
Giọng trầm thấp còn vẻ ỷ thế hiếp
là nên tin Vệ Yên còn bảo là phóng viên chuyên nghiệp mà phát hiện nhanh thế
“Em… ăn cơm Giang An”
Tôi do dự mấy giây nên dối cuối cùng quyết định chuyển hướng câu chuyện
“Tại điều tra ”
Hắn dậy vẻ định bỏ qua cho Không thể phủ nhận áp lực từ một đàn ông trưởng thành gần như dồn góc ghế sofa
Những năm tháng rèn giũa gần như đã tạo nên một con sắc bén hơn ánh mắt quá mạnh mẽ nhắm mắt cho đến khi chạm đôi môi ấm áp của
Bàn tay lực gần như vuốt ve qua eo dễ dàng nắm lấy cổ tay rút cà vạt quấn chặt từng vòng một
“Anh định làm gì Giang An”
Hắn gì ánh mắt chạm đôi mắt lạnh lẽo của đột nhiên nhớ đây mắt những vì
Nơi đó từng chảy dòng ngân hà xa xôi và rực rỡ mà giờ đây chỉ là vực sâu đen tối vô tận
“Muốn ly hôn với thì tìm bằng chứng chứ”
Hắn dừng động tác cúi mắt
Tôi luôn hiểu đang suy nghĩ gì chỉ cảm thấy ánh mắt lướt qua da thịt nóng bỏng đến đau đớn
“Ly hôn”
Giọng điệu mỉa mai và chán ghét
“Bây giờ em với về ly hôn bốn năm tại ép kết hôn”
Cà vạt tay dần siết chặt mắt nhuốm chút đỏ như dã thú trong bóng tối dần nổi giận hiểu tại phản ứng của mạnh như
“Muốn ly hôn Trần Hoán”
Rồi đổi giọng dịu dàng ngón tay lướt qua má vén tóc
“Trừ khi chết”
“…”
Tôi ghét cái cách dùng giọng dịu dàng chuyện với trong khi áp lực từ mạnh mẽ như
“Tại duy trì một cuộc hôn nhân tình cảm”
Tôi chằm chằm dùng giọng gần như cầu xin để hỏi
“Bởi vì…”
Hắn thẳng dậy đè vai giọng như ẩn náu trong bóng tối trống rỗng mang theo nọc độc vô tận
“Nhà họ Trần ích với ”
“Vì hãy tiếp tục đóng vai vợ chồng gương mẫu A Hoán”
A Hoán
Mỗi khi gọi hai chữ giọng điệu luôn đầy chế giễu
Tôi chằm chằm bóng lưng khi lên lầu đã từng nghĩ vô số lần sẽ đầu nhưng bao giờ biết từ khi nào Giang An của những năm tháng tuổi trẻ còn trùng khớp với con hiện tại của nữa
Không biết từ khi nào khi gọi tên bao giờ đầu nữa
Tôi đã nghĩ vô số lần về cảnh Giang An nhớ tất cả
Cơn mưa lớn tràn ngập cả thành phố với dành tất cả sự dịu dàng của chỉ cho một
Đến lúc đó sẽ kiêu ngạo với em cần nữa Giang An
mà đã đợi nhiều nhiều năm
Tôi vẫn mắc kẹt trong đêm mưa năm từng thoát Sau cũng hiểu đợi chờ điều gì nữa
Có vì đàn ông mắt Kẻ bằng ánh mắt lạnh nhạt nhưng đối xử vô cùng với một phụ nữ giả tạo lưng
Tôi biết Và… cũng biết nữa