Hòn Đảo Cô Độc - Chương 1
1
Người đàn ông mặt vẫn đó một cách bình thản Áo sơ mi cài cúc cẩn thận tóc chải gọn gàng Trước đây từng nghĩ đôi tay Giang An nhưng giờ đây đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang đeo còng số 8 vẫn thản nhiên gõ nhịp
Khi thấy đôi mắt dài hẹp của vẫn biểu lộ cảm xúc gì Có lẽ nên là khẽ nhếch mép nghiêng đầu chút e ngại đối diện với
Nữ cảnh sát trẻ dẫn ký giấy bảo lãnh Cô gái mới nghề với vẻ mặt tò mò khẽ hỏi :
“Chị là vợ ”
Nếu là đây lẽ chẳng tâm trạng để trả lời những câu hỏi vô duyên như
lần chuyện Giang An gây quá vượt quá nhận thức của khiến nhất thời cảm thấy ngổn ngang Vì ngẩng đầu lên cô với ánh mắt buồn
“Tôi là vợ ”
“…” Cô cảnh sát trẻ lần im lặng lẽ sợ sẽ giống như phụ nữ đó – làm ầm ĩ cả đồn cảnh sát
Ký xong giấy tờ là thể đón về Giang An tháo còng nhựa hoạt động cổ tay một chút lặng lẽ theo Tôi biết nếu hỏi thể cả đời với một chữ nào
Vì khi khỏi đồn cảnh sát và đến xe bấm chìa khóa đèn xe nhấp nháy hai cái hỏi một câu nặng nhẹ:
“Chuyện thật ”
Hắn trả lời
với tính cách của Tổng Giám đốc Giang thể chịu đựng một vết nhơ như mà lời nào
Ngồi xe chúng rơi im lặng dài lâu Tôi gần như đã quen với con lạnh lùng như băng của Giang An đến nỗi đôi khi tự chuyện với chính cũng thể vui vẻ Chỉ là hôm nay quá sốc nên một lúc cũng chẳng nghĩ chủ đề gì để
Khi dừng đèn đỏ tiện tay lướt điện thoại Vừa lướt đã thấy tin nhắn mới từ Vệ Yên gửi cho
“Lâm Tử Miên đã trở về”
Cái tên mang đến cho cú sốc thứ hai trong đêm nay
Đèn xanh bật lên đặt điện thoại xuống Người bên cạnh nghiêng đầu vẻ mệt mỏi vẫn để ngủ
“Anh biết Lâm Tử Miên đã trở về ”
Hắn quả nhiên phản ứng liếc một cái gì
“Cô tìm ” Tôi tiếp tục một cách bình thản tự lý giải mọi chuyện “Cô đã hẹn gặp ở khách sạn đúng Và khách sạn đó tình cờ cảnh sát kiểm tra đột xuất So với việc để lộ scandal về mối quan hệ bất chính giữa cô – một ngôi đang lên với – một đã vợ thà chịu thiệt thòi một chút đúng ”
“Anh thật giỏi đấy Giang An”
Giọng chua chát vô cùng nhưng vẫn thản nhiên xong những lời than phiền của vợ làm như thấy gì Ánh đèn đường chiếu rực rỡ trong đồng tử bao giờ thể hiện cảm xúc gì với cả
Có lẽ những nỗi nhục nhã để cho luôn thể ngọt ngào tiêu hóa
Cho đến khi xe bãi đỗ tắt máy trong đêm yên tĩnh vang lên tiếng cạch của mở cửa xe vẫn nhịn
“Giang An…”
Tay dừng nhưng đầu
“Khi nhận điện thoại từ đồn cảnh sát em… suýt phát điên lên em thật sự sợ gây chuyện gì đó em…”
Những lời đó thậm chí
Cánh cửa xe đóng mang theo nỗi thất vọng chợt trĩu xuống trong lòng
2
Tôi biết đã trong xe bao lâu cũng biết điều chỉnh cảm xúc của bản thân Khi nhà trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối xả
Hắn đang tắm
Anh còn nhớ đã bao lâu về nhà
Tôi xông phòng tắm và dựa cửa hỏi câu nhưng biết câu trả lời của chỉ hai chữ “ ngoài”
Vì cửa phòng tắm cho đến khi lau tóc ướt đẫm bước
Một chiếc áo phông bình thường khoác cũng như đang trình diễn thời trang cao cấp lau tóc cũng cẩn thận những giọt nước theo xương quai xanh chảy xuống Khi ngẩng đầu lên chạm ánh mắt của
Ánh mắt của như một kẻ theo dõi khiến từ bỏ ý định mặt dày tiếp tục chuyện với
Hơi nóng bốc lên trong phòng tắm Cho đến khi ngâm trong bồn tắm mới cảm thấy thân thả lỏng mỗi lỗ chân lông đều giải tỏa
Vệ Yên liên tục gửi cho vài tin nhắn phần lớn đều về Giang An và Lâm Tử Miên Có một bạn thân là phóng viên lúc nào cũng thể phát bệnh nghề nghiệp cũng là chuyện
“Giang An đã chuẩn đường lui cho Lâm Tử Miên từ mấy ngày trời ơi giấu kín thật”
“Phần lớn các nguồn lực phim ảnh mà Lâm Tử Miên nhận gần đây đều liên quan đến Giang An”
“Buổi diễn tuần của cô ở nhà hát đều do Giang An bí mật tài trợ”
Tôi lướt qua nhanh chóng gõ phím trả lời
“Cậu điều tra hết ”
“A a a A Hoán cuối cùng cũng trả lời ”
“A Hoán thực hỏi nghiêm túc Giang An làm những chuyện mà hề tránh né … vẫn ở bên cạnh ”
Tôi đoạn tin nhắn dài gửi đến gõ vài chữ cuối cùng xóa hết
Thở dài một tiếng nước đọng tường ngẩng đầu lên ánh đèn phòng tắm khiến mắt nhói
đột nhiên nghĩ đến việc Giang An sấy tóc mà ngủ thể sẽ cảm cố nén ý kéo để sấy tóc một lần
Đừng để bản thân càng ghét bỏ nữa Trần Hoán
Tôi tự nhủ với chính
Hơi bất ngờ là hôm nay Giang An ngủ ở phòng ngủ chính Tôi chợt nhớ đã từng ở đó rằng khi một đàn ông tắm rửa sạch sẽ đợi bạn giường tức là chuyện làm với bạn
Giang An đang sách điện tử Ánh đèn đầu giường dịu dàng chiếu lên mặt khiến nhớ về nhiều năm thời còn là học sinh khi phát biểu với tư cách đại diện học sinh cũng đã mê mẩn đôi mắt như thế
Vì càng đắm chìm càng sâu đến giờ vẫn thoát
Tôi kéo chăn chui giường giơ tay tắt đèn Khi căn phòng chìm bóng tối định nghĩ hôm nay ngủ sớm thế thì đã nắm cổ tay ấn xuống thân
Tay cố với lên chạm tóc vẫn còn ướt bắt đầu hối hận đáng lẽ nên sấy khô cho
Tôi gọi tên nhưng như thấy
“Anh từng làm điều với Lâm Tử Miên Về mặt tính là em thắng ”
Hắn cuối cùng cũng dừng động tác trong bóng tối tiếng mỉa mai của vang lên rõ mồn một
Lạ thật cũng
Tôi nghĩ trong khi hôn đến tê dại
Giang An tuyệt đối quen thuộc với cơ thể dù ba năm vợ chồng và chỉ thực sự là “vợ chồng” giường mà thôi
Chiếc giường lò xo lớn lắc lư cũng phát nhiều tiếng động vòng tay quanh cổ dùng móng tay cào mạnh lưng chỉ lúc mới để mặc làm loạn
Con thuyền đánh cá lật cơn bão mưa đã kiệt sức nhưng vẫn đầy sinh lực cúi lúc như một tình thì thầm bên tai
Hơi thở nóng bỏng bao nhiêu lời của ác độc bấy nhiêu
“Trần Hoán đã với em trong lòng Lâm Tử Miên mãi mãi đầu”
…
Chắc là cắm thêm một dao tim
3
Tôi và Giang An đây như thế
Hai nhà Trần-Giang là bạn thân nhiều đời và chơi với từ nhỏ Tôi nhớ đã thích Giang An từ khi nào nhưng chúng đến với là do Giang An tỏ tình với
Tỏ tình qua điện thoại chẳng lãng mạn chút nào nhưng vẫn đồng ý
Tôi từng hối hận khi ở bên Giang An
Cấp hai cấp ba đại học đếm đã cãi với bao nhiêu lần làm bao nhiêu chuyện điên rồ lưng lớn
Ít nhất đã từng trong cơn mưa bão lớn đạp xe đạp băng qua nửa thành phố ngờ nghệch đưa bó hoa ướt sũng ở yên xe đến mặt
Chỉ để kịp với một câu “Chúc mừng Valentine” ngày Valentine
Trước đây ấn tượng của về Giang An là một kẻ ngốc não khi Vệ Yên than phiền với rằng Giang An giống như một tảng băng vạn năm tan còn tưởng cô mù
Mãi đến mới biết đối với những hứng thú sẽ bao giờ lãng phí một ánh
Bước ngoặt xảy cách đây bốn năm
Trời đột nhiên đổ mưa như trút nước
Điện thoại rung hai cái đã đoán là gọi đến
Tôi để điện thoại reng bảy tám tiếng mới chậm rãi nhấc máy
“Em đang ở ”
Bên ồn ào nhưng giọng vẫn rõ ràng
“Công ty”
“Sao vẫn tan làm”
“… Chưa làm xong việc”
“Em trì hoãn làm gì cũng chậm chạp trách em…”
Tôi cúp máy
Vì hôm qua chúng mới cãi dù cũng là do chọc giận bây giờ thật sự thấy giọng
Một lúc tin nhắn liên tục đổ về
“Mưa quá to đến đón em”
“À còn nữa… trứng cho khi xào cà chua sai bà Giang”
Đọc tin nhắn cuối cùng bật
Quỷ mới biết tại cãi với về việc xào trứng với cà chua thì cho cái nào dù cuối cùng đã thắng
Mưa càng lớn hơn
Tôi những giọt mưa như thác đổ rửa trôi cửa kính tính toán thời gian sắp đến liền cầm ô đợi hành lang công ty
đợi từ chiều đến tối từ mưa như trút nước đến mưa lất phất vẫn đến mãi mãi