Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết - Chương 4
08
“Vì Tiểu Sương cô nương mời chèo thuyền du ngoạn ánh trăng”
Trong mắt Sở Tử Diệp vẻ nghi hoặc nhưng mà nghi hoặc thì nghi hoặc vẫn ngoan ngoãn kéo lên thuyền
Hỏi nếu ngươi đã thành tâm thành ý đặt câu hỏi sẽ đại phát thiện tâm giải đáp cho ngươi
“Đầu tiên ngươi xem mặt hồ yên tĩnh như thể khiến hai chuyện quấy rầy cho phép bất cứ ai thể đến đây phá hoại phong cảnh”
“Tiếp theo ánh trăng đang nước hồ gợn sóng nỗi lòng của tình thế như cũng sẽ tự giác mà trở nên dịu dàng kiều diễm”
Cảm giác khí hiểu
“Cuối cùng thuyền nhỏ thể uống rượu thể ngâm thơ thể xướng thanh ngươi thể hát cho nàng ——” Ta hừ hừ: “Núi cây nhánh lòng yêu biết ——”
Ta hát một nửa thì đột nhiên ngừng bởi vì thấy ánh mắt Sở Tử Diệp …
Cảm giác của sai thế mà cảm thấy ánh mắt dịu dàng kiều diễm
Ảo giác nhất định là ảo giác Đều là do cảm giác khí gây họa
“Tiểu Sương cô nương quả thật là trong giang hồ” Sở Tử Diệp tự tay rót rượu cho : “Dũng khí thể hiện tâm ý khiến bản Vương bội phục nhưng mà… Loại chuyện nên để một cô nương làm”
Tại cứ cảm thấy lời kịch quen
À Ta nhớ trong vô số bộ phim Hàn từng xem nam chính cũng với nữ chính như thế —— “Chuyện thổ lộ nên do con gái làm cho nên để hỏi em em ó làm bạn gái của ”
Đợi lát nữa
Ta nắm chặt tay Sở Tử Diệp: “Ngươi tỉnh táo một chút chúng như xứng với Tiểu Mãn ”
Sở Tử Diệp cực kỳ nghi hoặc: “Liễu cô nương Có liên quan gì đến nàng ”
“Không ngươi thích nàng ”
Sở Tử Diệp dùng một ánh mắt càng nghi hoặc hơn tỏ vẻ “Ngươi rốt cuộc đang cái gì thế”
“Đừng chối Là nam nhân thì đừng phủ nhận” Ta phát điên thể là bởi vì uống hai chén rượu thuyền tửu lượng của kém cỏi uống một chút sẽ nổi rượu cũng biết bản thân đang cái gì: “Ngươi thích nàng thì mỗi bữa đều ăn đồ ăn nàng làm”
Sở Tử Diệp chớp chớp mắt: “Đó là bởi vì bữa nào cũng ăn cùng với nàng nàng thích đồ ăn nàng làm ”
Ta ngơ ngác: “Đừng dối ngươi còn tới bếp ngoài quan sát nàng làm đồ ăn”
“Đó là bởi vì trong lúc nàng dưỡng thương ăn kiêng nhiều thứ sợ nàng quên”
…
Ta ngơ ngác thuyền
Sở Tử Diệp ở một chỗ khác thuyền ngẩng đầu lên lẳng lặng ánh trăng phản chiếu trong hai mắt của thật
thể làm như nam chính nên thuộc về nữ chính
Thế là nhẹ nhàng cong khóe miệng nở nụ lạnh
“Hết hi vọng Sở Tử Diệp thích ngươi”
Sau khi từ chối nam nhân nên rời mới ngầu đúng
lúc đang thuyền
Làm thuyền… À chính lên thuyền
Sau mà luôn khiến tình cảnh của trở nên khó khăn như thế chứ
Mượn rượu của hai chén rượu hoa đào trong dày một khắc cũng biết nghĩ thế nào —— Ta rời
Ta nhảy từ thuyền trong hồ quyết định bơi về nhà
09
Ngươi cho rằng đây là cảnh khó xử nhất
Ngươi sai
Vì để dạy cho Sở Tử Diệp thân mật và mập mờ cố ý chọn thuyền nhỏ chỉ đủ để mỗi ở một bên đầu thuyền
Đặc điểm của loại thuyền nhỏ là… Sau khi nhảy từ thuyền xuống nó đã mất cân bằng
Thuyền lật Sở Tử Diệp cũng rơi trong nước
Ngày đó cuối cùng chúng cùng bơi về nhà
Quá lúng túng nữa
10
Sau một đêm Sở Tử Diệp và hề chuyện với
Liễu Tiểu Mãn gần đây cũng xuất quỷ nhập thần thường ở bếp tìm thấy nữ chính khiến quan hệ với nam chính trở nên cứng rắn nhất thời lòng mà sức đối với chuyện thúc đẩy tuyến tình cảm của nam nữ chính nhưng chuyện đúng lúc cho thời gian làm chuyện khác —— Ta tìm kiếm A Thanh khắp nơi trong thành
Vết thương đã lo lắng cho A Thanh Hắc Ưng hôm đó khi A Thanh chạy trốn khỏi Vương phủ tên lạc bắn trúng mang theo vết thương chạy trốn biết hiện tại thế nào
Là bẫy trong lòng vô cùng áy náy
Chờ tìm sẽ đưa hết tiền cho cũng mười chín cầm số tiền thể cần làm thích khách nữa thể đủ sống cuộc sống thoải mái lấy một cô vợ nhỏ ngoan ngoãn xinh mỹ mãn cả đời
Ta tìm kiếm khắp nơi ngày nào cũng thổi bồ câu mà thích khách đầu đường dùng khắp nơi trong thành cuối cùng A Thanh thấy căn cứ theo ám hiệu gặp ở miếu hoang ngoài thành
Ông trời lời cầu nguyện của A Thanh thật sự bình an vô sự
Còn… Tìm cho một cô vợ nhỏ ngoan ngoãn xinh
“Sương tỷ tên thuốc tê chống đỡ mười dặm thì đã bất tỉnh là nàng đã cứu ” A Thanh : “Ta dự định đưa nàng về phương nam thuê một căn nhà sống cuộc sống yên ”
“Quá ” Ta cũng vui vẻ theo: “Cô nương như nào để cũng xem”
“A nàng hai cũng biết ”
Một dự cảm may tràn ngập trong trái tim của một khắc A Thanh gọi về phía hậu viện: “Tiểu Mãn ”
Một lát Liễu Tiểu Mãn phấn chấn đẩy cửa : “Sương tỷ”
Trước mắt tối sầm một ngụm máu nghẹn ở trong lòng
Cuối cùng cũng hiểu rõ tuyến thời gian Liễu Tiểu Mãn mười dặm sửa áo nhỏ của nàng mà khi A Thanh ám sát Sở Tử Diệp tiệc sinh nhật của mang theo thương tích chạy trốn tới gần mười dặm Liễu Tiểu Mãn nhặt
Vận mệnh đây là vận mệnh
Chuyện xưa cứu hùng vẫn thành lập nhưng mọi chuyện đã lặng yên một tiếng động trở nên lộn xộn
Liễu Tiểu Mãn sờ lên mặt của : “Sương tỷ ngươi ”
Ta rưng rưng mỉm : “Sương tỷ vui thay cho các ngươi”
Ta quỷ mới vui
Đã đồng ý với A Thanh nhịn đau chia hơn phân nửa số bạc Hoàng hậu cho cho để dẫn theo Liễu Tiểu Mãn vui sướng xuống Giang Nam
Cái gì gọi là cả cả của đều còn cái gì gọi là mất cả chì lẫn chài
Ta bệnh nặng một trận tự giam ở trong phòng vài ngày cũng ngoài
Lúc đầu Sở Tử Diệp để ý tới khi liên tục nhiều ngày khỏi cửa khó chịu tìm lang trung tới khám bệnh cho Lang trung già gần sáu mươi tuổi bắt mạch cho đầu lưỡi tiến đến bẩm báo
“Tiểu Sương cô nương mắc tâm bệnh uống thuốc ích gì”
Sở Tử Diệp cho rằng mắc bệnh nan y sắc mặt thay đổi nhưng lang trung già lập tức phất phất tay: “Vương gia cần hoảng hốt tâm bệnh cần tâm dược trị”
“Tâm dược”
“Cho nàng uống chút rượu đo”
11
Lang trung già phán đoán đúng bệnh của do u sầu mượn rượu giải sầu một rượu giải ngàn sầu uống chút rượu
Sở Tử Diệp lấy hết tất cả rượu hoa đào của cỏ cây ở hậu viện Vương phủ xanh um hai ở giữa nâng chén cùng uống một chén nối tiếp một chén tửu lượng của uống bao nhiêu cũng đổi sắc mặt ba chén bắt đầu rống
“Ngươi thích ngươi cũng thích ngươi mà”
“Ngươi là nam nhân như nữ nhân nào mà thích”
“ là vẫn luôn kiềm chế chỉ là một diễn viên quần chúng diễn viên quần chúng ngươi hiểu Chính là ở phụ đề cuối phim ngươi tên Sở Tử Diệp nàng tên Liễu Tiểu Mãn nhân vật của cũng chỉ thể gọi là áo đen Giáp”
Sở Tử Diệp rõ ràng hiểu đang cái gì nhưng dịu dàng vỗ lưng của cho đang đau lòng một chút an ủi
Tay của thật ấm áp cách quần áo cũng thể truyền nhiệt độ cơ thể cho đột nhiên bắt đầu tham lam phần ấm áp
Ta ngẩng đầu về phía ánh mắt Sở Tử Diệp cũng cúi đầu về phía chậm rãi cúi xuống gần
Nhất định tự giới thiệu một chút con của tham tiền nhưng háo sắc
Ta tham tiền nhưng háo sắc…
mẹ nó thật sự
Bầu khí đã đủ hôn một cái thì hôn một cái
Thế là ngẩng đầu hôn lên
Ta biết mọi chuyện đột nhiên nhưng từng đừng để uống rượu uống rượu xong thật sự chính cũng biết đang làm gì
Đôi mắt xinh của Sở Tử Diệp đột nhiên mở to khiếp sợ : “Ngươi đang làm gì”
“Không ngươi hôn ”
“Ta nhặt đũa”
Ta cúi đầu đũa của rơi bên chân đột nhiên cúi xuống cũng là hôn mà là nhặt nó lên
Ngươi xem ngươi là một Vương gia tại tự nhặt đũa Nói với một tiếng để cho làm
Bởi vì tội đại bất kích đùa giỡn Lâm vương giam trong phòng tối
Đến ngày thứ ba nhốt Sở Tử Diệp tới cách cánh cửa cực kỳ nghiêm túc hỏi
“Ngươi biết sai ”
“Biết sai biết sai” Ta bổ nhào cạnh cửa chỉ cần thể thả ngoài cái gì cũng dễ “Thuộc hạ biết sai thuộc hạ tội đáng chết vạn lần”
“ ở chỗ nào”