Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết - Chương 1
01
Nếu như thường xem tiểu thuyết cổ phong tin rằng ngươi nhất định sẽ thấy xa lạ với tình tiết ——
Thích khách rút đao đâm về phía nam chính thời khắc ngàn cân treo sợi tóc nữ chính xông lên ngăn cản một kiếm thay cho nam chính nàng ngã trong lòng nam chính nam chính lo lắng gọi tên của nàng…
Lúc xuyên qua đúng lúc tình cảnh phát sinh
Ngươi cho rằng là nữ chính
Không
Ta đương nhiên cũng nam chính
Ta là thích khách
02
Lúc trong sân lớn của Vương phủ mặt trời sáng loáng treo trời chiếu lên khiến choáng váng
Đây là tiệc sinh nhật của Lâm Vương Sở Tử Diệp nữ chính Liễu Tiểu Mãn đang bưng từng món ăn từ bếp lên
Một cuốn truyện xưa cổ trang nhàm chán Vương gia lạnh lùng vs Tiểu trù nương đáng yêu dựa theo kịch bản gốc đây là chương 1: —— Vương gia Sở Tử Diệp ám sát ở Liễu Tiểu Mãn bưng thức ăn bên cạnh cản một đao của thích khách thế là Vương gia cao cao tại thượng yêu nữ chính đơn thuần dũng cảm
Vấn đề là bản thân thích khách cũng quá làm như
Thân là một công dân thế kỷ hai mươi mốt tuân thủ luật pháp loại chuyện như đâm đột phá phòng tuyến tâm lý của bản thân huống chi còn sợ máu từ nhỏ lúc học tiết sinh học hồi trung học giáo viên giải phẫu động vật nhỏ cho mọi xem khi cắt một dao xuống lập tức ngất xỉu âm thanh của xe cứu thương vang vọng khắp sân trường
Công việc thích khách nào thích làm thì làm dù cũng làm
May mắn là thời gian mà xuyên qua vẫn phát sinh tình tiết ám sát nhân lúc còn khiến thị vệ Vương phủ cảnh giác trượt …
Đợi chút đã
Ta và một thị vệ Vương phủ
Vì đang
Ánh mắt chuyển qua những phương hướng khác —— Vì tất cả thị vệ Vương phủ đều đang
Nhìn theo ánh mắt của bọn họ về phía
Toàn thân áo đen mũ rộng vành màu đen cầm trường đao trong tay thân tràn ngập sát khí
Ta lập tức quỳ lạy tác giả
Người em hiểu ngươi thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính phát triển vấn đề là ngươi thể để ý đến tính hợp lý một chút Giữa ban ngày một thích khách ăn mặc như là sợ khác nàng là một thích khách đúng
“Bảo vệ Vương gia” Thống lĩnh thị vệ cầm đầu quát to một tiếng tất cả thị vệ rút trường đao bản thân thống lĩnh thì đã vọt về phía
Ta nhớ thiết lập trong tiểu thuyết thống lĩnh thị vệ tên là Hắc Ưng chính là cao thủ đại nội hàng đầu Ưng Trảo Công xuất thần nhập hóa thể dùng năm ngón tay bóp nát đao mà đối thủ chém tới Lúc lao từ đình cao về phía trường bào gió thổi tung bay thật giống như một con đại bàng màu đen mang theo bóng ma tử vong
Xong từ tới nay chắc chắn là xuyên Việt chết nhanh nhất
Tạm biệt mẹ đêm nay con sẽ xa …
Ta nhắm mắt
Một tiếng vang thật lớn
Ta mở to mắt thể tin tất cả những gì thấy —— Vừa khi Hắc Ưng vọt tới mặt vùng vẫy giãy chết phất tay ôm lấy đầu của
mà cao thủ đại nội hàng đầu cứ thế đánh bay ngoài va bức tường phía xa dính đầy bụi đất ngã mặt đất đại bàng mang theo thở tử vong trong nháy mắt đã biến thành một con gà đất nhỏ ỉu xìu
Ta kinh ngạc tay —— Ta rõ ràng dùng sức
Càng nhiều thị vệ lao về phía mà ném từng bọn họ dễ như trở bàn tay ném một hồi đột nhiên hiểu
Không thị vệ của Vương phủ quá gà yếu mà là cứu nam chính nhất định là bản thân nữ chính vì để thành logic nên võ công của thích khách đành thiết lập đến trình độ ai có thể địch nổi —— Cho nên tất cả thị vệ Vương phủ đều ngăn nàng nàng thể vọt tới mặt Sở Tử Diệp
Xuyên qua bóng dáng từng thị vệ bay tứ tung thấy khuôn mặt nhỏ hoảng sợ của Liễu Tiểu Mãn —— Đừng hoảng sợ Vì tình yêu của ngươi mà tác giả thiết kế thành Iron Man + Hulk luôn
mà thật sự đâm ngươi
Mà khi đâm ngươi xong loại nhân vật làm nền như có thể kết quả gì chứ…
Như thế nào mới thể bảo đây Như thế nào mới thể giải thích chuyện mặc thành như xông Vương phủ còn ẩu đả thị vệ Vương phủ đây
Trong một chớp mắt linh cảm
Sau khi ném thị vệ cuối cùng quỳ một chân xuống
“Dân nữ tham kiến Vương gia”
Tiếng bước chân vang lên một bộ cẩm bào dần dần tới mặt mùi Long Tiên Hương đặc thù của Hoàng gia bay đến chóp mũi của
Có thị vệ ngăn : “Vương gia nguy hiểm Cẩn thận điều mờ ám”
mà Sở Tử Diệp phất phất tay thản nhiên
“Công phu của nàng cao đến mức nếu giết thì cũng cần dùng mấy thủ đoạn hạ lưu”
Thị vệ đành lui qua một bên Sở Tử Diệp đến mặt biết đang chờ giải thích
“Dân nữ Lục Tiểu Sương mồ côi từ nhỏ bởi vì thần lực trời sinh nên sư phụ thu nhận đã tập võ mười mấy năm một tháng sư phụ qua đời khi lâm chung đã dặn tới tìm Vương gia nương tựa”
Tên là chữ “Sương” lệnh bài của còn đều là tự biên soạn Không hổ là đã xem nhiều tiểu thuyết cũng like cho chính vì năng lực biên soạn nhân vật tiểu thuyết phát huy lâm thời
Ta đã chuẩn kỹ càng nếu Sở Tử Diệp hỏi sư phụ là ai vì tìm nơi nương tựa chuyện dễ bịa dù thì danh tiếng hiền đức của Lâm Vương điện hạ cũng truyền khắp thiên hạ trong giang hồ lão nhân gia nào đó sùng bái cũng thể hiểu
mà Sở Tử Diệp hỏi chỉ gật đầu
“Nếu đã thì ngươi theo ”
03
Ta thật sự hối hận thật đấy
Ta chỉ là một nô lệ hiện đại bình thường gì đặc biệt khi làm việc xem tiểu thuyết mạng mất não để thư giãn đầu óc một chút kịch bản chờ mong là《 Ta yêu đương với Vương gia》 chứ 《 Ta làm vệ sĩ ở cổ đại》
Đây là ngày thứ tám làm vệ sĩ ở Lâm Vương phủ
Nếu chuyện gì đáng vui vẻ thì chính là đã vinh hạnh thăng chức trở thành đội trưởng vệ sĩ
Các vệ sĩ còn —— À là thị vệ còn của Vương phủ mới đầu đều phục dù thì bọn họ cũng đều là tử nhà võ ưu tú nhất chỉ tài năng xuất chúng nhất mới thể lựa chọn trở thành thị vệ của Hoàng tử cho nên mỗi khi trời tối bọn họ đều hẹn luận bàn với
Bọn họ đều tuyệt chiêu tất cả chiêu thức mà ngươi thấy trong tiểu thuyết võ hiệp bọn họ đều biết
Mà bất cứ chiêu thức gì chỉ dựa thần lực tuyệt thế mà tác giả thiết lập khi bọn họ nhào lên ném bọn họ ném ngoài
Ba ngày đám ném đến phục
“Sương tỷ hoành thánh của tỷ”
Cao thủ đại nội hàng đầu thống lĩnh thị vệ Vương phủ tôn quý Hắc Ưng tự lên đường mua cho bữa ăn khuya đưa tới tay còn nhớ rõ yêu cầu dư thừa của là cho nhiều rong biển và cho tôm khô
Hoành thánh bọc lấy tôm bóc vỏ và cá xay tươi ngon đến mức ăn nuốt cả đầu lưỡi cách làm thời xưa cho thêm chút bột ngọt gì cả —— trong lòng đặt ở việc ăn trong đầu đang nghĩ đến chuyện khác
Vô số tác phẩm truyền hình điện ảnh cho chúng biết xuyên việt trở hiện đại thì hết kịch bản trong truyện cũng chính là làm cho nam nữ chính ở bên
Bởi vì đâm hiện tại Sở Tử Diệp tiếp tục làm Vương gia của Liễu Tiểu Mãn tiếp tục ở bếp nấu cơm —— Hai quen biết
Tác hợp Ta nhất định tác hợp bọn họ
Yên lặng thở dài —— Ta cầm cốt truyện《 Cuộc sống vệ sĩ của ở cổ đại》 nhưng trong lòng là《 Ta làm bà mối ở cổ đại》
04
Phải biết là tác hợp Sở Tử Diệp và Liễu Tiểu Mãn là một chuyện độ khó cực lớn
Dù thì chênh lệch thân phận của hai cũng bày ở đó một Vương gia trong cuộc sống bình thường khó yêu một nữ trù nương tác giả cũng bởi vì điểm nên mới thiết kế chuyện thích khách ám sát nữ chính đỡ kiếm để vận mệnh của hai thể giao thoa
Vấn đề là thân là thích khách may thật sự sợ máu làm việc
mà —— Chỉ cần một thích khách mà thôi thích khách cũng nhất định là đúng
Chỉ cần tìm một thích khách khác thiết kế một cảnh “Người cứu hùng” nữ chính sẽ thể chung một tuyến đường với nam chính mọi chuyện sẽ trở quỹ đạo kịch bản nên thúc đẩy thế nào thì cứ thúc đẩy thế
Vấn đề độ khó logic cao như cũng thể nghĩ rõ ràng thật nhanh trí
Muốn tìm thích khách khác cũng khó an tâm ở Vương phủ tiếp tục làm đội trưởng vệ sĩ của chỉ là mỗi ngày sẽ sắp xếp chừng nửa canh giờ ở riêng một —— Quả nhiên nửa tháng trong một đêm tối đen gió lớn một bóng dáng xuất hiện ở mặt của
“Sương nữ chủ nhân cho mời”
Ta khoác áo dậy như là một thích khách thật sự nắm chắc thắng lợi trong tay phi thân ánh trăng
Ta thẳng một đường theo đó một nén nhang cung điện cao lớn sừng sững mặt của
Cung Phượng Nghi đây là nơi ở của Hoàng hậu
Ta nheo mắt nở một nụ
Đây chính là kế hoạch của thân là thích khách lưng của nhất định khách hàng Sở Tử Diệp mãi chết khách hàng nhất định sẽ tới liên hệ với
Mà khách hàng đã thể tìm tới thì nhất định cũng thể tìm thích khách khác nhân mạch ở cổ đại vặn thông qua mạng lưới quan hệ của khách hàng để thực hiện kế hoạch lớn tác hợp nam nữ chính của
Thế là khi rèm cửa vàng đỏ kéo khi Hoàng hậu chậm rãi đến mặt quỳ một chân xuống lộ một biểu cảm hổ chịu nổi: “Là Sương nữ vô dụng Trong Lâm Vương phủ quá nhiều cao thủ một khó mà chế phục bộ bởi chỉ thể tạm thời ở trong phủ chờ cơ hội nếu như…”
Hoàng hậu xiết chặt vòng tay cánh tay bà mười móng tay sơn đỏ như máu bán tâm trạng bà diệt trừ Sở Tử Diệp gấp gáp cỡ nào: “Nếu như cái gì Sương nữ bản cung đã cho ngươi một vạn lượng tiền đặt cọc ngươi một vạn hai ngàn lượng bản cung cũng đồng ý nếu như ngươi tiếp tục công phu sư tử ngoạm bản cung đại khái thể ném thi thể ngươi đút cho cá chép trong ao cá”
Bà vô cùng ác độc cũng sợ hãi trong lòng chỉ ba suy nghĩ
Một ngươi biết ngươi là nhân vật phản diện ai sẽ coi trọng lời uy hiếp của nhân vật phản diện chứ
Hai thích khách đây đắt lời nhưng vẫn trả tiền cho chứng tỏ quả thực tìm thấy hơn Cung cầu là cân đối Hoàng hậu nương nương hiểu nguyên lý kinh tế học cứ thế bại lộ nhu cầu mãnh liệt với hàng hiếm đây
Ba điểm thứ ba chỉ theo thói quen báo cáo công việc của nô lệ hiện đại thích cưỡng ép góp ba ý mà thôi
Ba suy nghĩ xẹt qua trong đầu cực nhanh cúi đầu nghiêm túc : “Một vạn hai ngàn lượng thay đổi chỉ là Sương nữ còn cần một thứ”
“Thứ gì”
“Rất đơn giản một trợ giúp”