Hồi Ức Gió Xuân - Chương 2
6
Bóng đêm bao trùm thể đoán độ sâu của giếng nước
Ta ở miệng giếng lòng đầy lo lắng bước qua
Giọng của ở quê lớn
Ta thấy tiếng tức phụ Vương Nhị Ma đang cãi với của quan phủ
“Này là trong sạch đã gả đấy nhé các ngươi đừng mà bắt bớ lung tung”
“Sao bắt kẻ lẳng lơ đến đập cửa nhà chúng làm gì”
Mụ già việc thì ít hỏng việc thì nhiều
Không còn thời gian nữa
Ta hít một thật sâu buộc dây thừng chắc chắn nhấc chân chuẩn nhảy xuống
“Khụ khụ…” Một tiếng ho khan vang lên mang theo âm thanh yếu ớt của bệnh tật
Ta đã bước một chân xuống giếng đó ngơ ngác chớp mắt đầu về phía tiếng động
Là nhà hàng xóm sát bên nhà
Ánh đèn dầu le lói như hạt đậu hắt lên khung cửa sổ tạo thành vầng sáng mờ ảo
“Khụ khụ…” Tiếng ho khan vang lên
Đôi tay bám chặt dây thừng của đổ mồ hôi đầm đìa nhưng đầu óc vô cùng bình tĩnh
Có vẻ như cứu
7
Dưới ánh trăng mờ ảo
Ta sửa váy áo đưa tay lên gõ vang cửa gỗ mặt
“Lâm…” Ta hạ giọng: “Lâm ca ca ngươi nhà ”
Ta cúi lắng tiếng động bên trong nhưng tiếng đáp
Ta tiếp tục gõ cửa: “Có ai ở nhà ”
“Lâm ca ca ngươi nhà ”
Vẫn im lặng
Ta nheo mắt miệng mà lòng giọng điệu cao vút: “Lâm Nhị Ngưu Ra đây Ta biết ngươi ở nhà”
“Ngươi bản lĩnh ho khan thì cũng bản lĩnh mở cửa chứ”
“Rầm” Cánh cửa đột ngột mở từ bên trong
Một nam nhân mặc áo xanh che miệng ho khan bước vẻ mặt sa sầm hỏi : “Ngươi gì”
Nhìn thấy dáng ốm yếu của dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là thể ngã lăn khuôn mặt thanh tú tuấn tú nghiêng về một bên nhe răng tít cả mắt
“Lão Lâm ngươi cần lão bà ”
8
Thật đáng tiếc lão Lâm tỏ hề lão bà
Hắn cũng phản đối việc gọi bằng cái tên “Lâm Nhị Ngưu”
Làm đây
“Nhị Ngưu đã cứu mạng ngươi đấy”
“Có câu ân cứu mạng thì chỉ thể lấy thân báo đáp ngươi xem bây giờ chính là lúc ngươi báo ân”
“Huống chi chúng cô nam quả nữ ngươi lão bà tướng công quả là một việc ngươi đúng ”
Ta dùng tình cảm chân thành để lay động dùng lý lẽ để thuyết phục
Hắn: “Cô nam quả nữ thể hiểu theo nghĩa như ”
Ta: “…”
Cái tên của thằng nhãi giống hệt tính đúng là cứng đầu như trâu
việc cứu là thật bịa đặt
Nhớ khi mới đến trấn Phong Nguyệt vì quen ai về nhà ban đêm một qua ngã ba đường
Mà nơi đây nhiều thổ phỉ
Lũ thổ phỉ vì miếng cơm manh áo mà bất chấp mọi thủ đoạn
Lâm Nhị Ngưu chính là kẻ xui xẻo chúng bắt gặp
Trông ốm yếu bộ tiền lộ phí đã cướp sạch suýt chút nữa còn hai tên thổ phỉ hung hãn lôi làm tù binh
Tuy rằng chỉ là một bình dân áo vải nhưng kiếp Thần Uyên dạy dỗ như hoàng thất hơn mười năm
Dù binh pháp quỷ quyệt đến tiểu kế tiểu mưu vẫn chút hữu ích
Chính vì đã cứu Lâm Nhị Ngưu khỏi tay thổ phỉ Hắn cũng cảm kích khi đặt chân đến trấn Phong Nguyệt trở thành hàng xóm của trong cuộc sống ít lần quan tâm đến
Từ giàu trở thành nghèo khó mười mấy năm nuông chiều ở kiếp đã khiến quên mất những tháng ngày gian khổ Khi mới đến nơi do quen với cuộc sống nơi đây nên thường xuyên chịu khổ cho đến khi Lâm Nhị Ngưu xuất hiện cuộc sống của mới đỡ vất vả hơn đôi chút đến độ màn trời chiếu đất
Dần dần bắt đầu học nghề làm đồ tre trúc cũng đủ để tự trang trải cho cuộc sống
Có đôi khi kiếm kha khá mua một ít thức ăn khá xa xỉ ném sang hàng rào nhà Lâm Nhị Ngưu xem như đó là quà cảm ơn vì đã giúp đỡ nhân tiện ăn ké một bữa cơm
Bởi vì tay nghề nấu nướng của tệ
Lâm Nhị Ngưu tuy thoạt vẻ yếu đuối nhưng là một bầu bếp cừ khôi
Qua thường xuyên hai chúng trở thành hai “quái nhân” trong thôn
Một là tiểu kẻ điên cái tên là do một gã thấy là nữ nhân một thân một định sàm sỡ mắng khi mắng gã đó đã nổi điên lên kêu như
Một là ma ốm cả ngày chỉ quanh quẩn trong nhà ngoài chút nhan sắc khiến cho các quả phụ thiếu phụ và thiếu nữ trong thôn mê mẩn tương tư
9
Tiếng truy bắt bên ngoài ngày càng gần Lâm Nhị Ngưu vẫn cắn chặt răng chịu mở miệng
Ta thở hắt : “Chẳng chỉ là diễn kịch thôi chứ ngươi thật sự cưới ngươi giúp ”
“Lâm Nhị Ngưu ngươi đúng là chết tiệt”
Hắn cau mày mặt tối sầm: “Đã bảo đừng gọi là Lâm Nhị Ngưu”
Lúc mà còn lo chuyện xưng hô
“Được ” Ta thỏa hiệp: “Lâm ca ca Lâm ca ca giúp mà”
Ta cố gắng hạ giọng nài nỉ
Lâm Nhị Ngưu nheo mắt vẻ mặt cứng nhắc: “Cũng… cũng đừng gọi như ”
Thật là khó chiều
“Vậy ngươi thế nào mới chịu giúp” Ta nghiến răng nhịn nổi
Chưa kịp đợi Lâm Nhị Ngưu trả lời “phịch” một tiếng cánh cửa từ bên ngoài đá văng
Một đám cầm đuốc xông ánh sáng chói chang như ban ngày soi rõ căn nhà vốn chẳng rộng rãi
“Bên còn một con cá lọt lưới”
Đôi tay đặt hai bên hông của lập tức siết chặt
Tên lính cầm đầu bước
Hắn nheo mắt ánh lửa đánh giá từ xuống : “Chẳng đã thông báo cho từng nhà Tất cả nữ tử xuất giá đều đến nha môn để xem mặt ngươi ”
Hít một thật sâu cố nở nụ giả lả: “Thưa quan mà là vì…”
“Bởi vì nàng là hôn thê của chúng sẽ thành hôn ngày mai” Giọng rõ ràng của nam nhân cắt ngang lời
Hơi thở thoang thoảng mùi thảo dược phảng phất ôm từ phía vòng tay siết chặt
Bỗng dưng cái ôm ập đến khiến nhất thời hoảng hốt đến mức thân cứng đờ
Cái tay đang ôm lấy vỗ nhẹ lên lưng trấn an cho
“Khụ khụ…” Lâm Nhị Ngưu che miệng ho khan hai tiếng nặng nề: “Thưa quan nữ tử đã thành gia cũng xem mặt ”
“Không cần” Tên lính tiếng ho của làm cho lùi hai bước sợ lây bệnh nên vội vàng che mũi miệng
Gã nghi ngờ hỏi: “Các ngươi thật sự sắp thành hôn”
“Còn thể giả ” Ta lấy tinh thần vội vàng tiếp đầu nắm lấy tay Lâm Nhị Ngưu còn nở nụ may mắn với tên lính: “Thưa quan nếu ngài rảnh ngày mai hãy đến uống rượu nhé”
Gã đồng ý chỉ buông một câu: “Ta bận lắm” Rồi vội vàng dẫn theo đám ồn ào rời
Căn phòng yên tĩnh trở từ rực rỡ như ban ngày giờ chỉ còn ánh nến loe lói
Ta buông tay Lâm Nhị Ngưu nhẹ nhàng : “Cảm ơn”
“Không gì” Giọng run run ho khan thêm hai tiếng khiến nhíu mày
Tổng thể mà cảm thấy … bệnh tình vẻ càng nghiêm trọng hơn
Hắn ho nhiều đến độ khuôn mặt dày đã đỏ bừng cả lên
10
Diễn thì diễn cho tới
Thần Uyên vốn là cẩn thận
Ta dám chắc những thủ hạ của cẩn thận như
Vì sáng sớm hôm với Lâm Nhị Ngưu bắt đầu chuẩn cho hôn lễ
Tức phụ của Vương Nhị Ma tin chúng thành hôn cả khuôn mặt đều tối sầm
Cũng biết nàng tức giận vì mua làm thức ăn chăn nuôi là do ghen tị khi thấy Lâm Nhị Ngưu cưới
Vì Phong Nguyệt Trấn tập tục rườm rà nên hôn lễ của chúng tổ chức đơn giản tại miếu Nguyệt Lão đầu trấn
Ta tùy tay chọn một bộ đồ màu hồng nhạt làm hỉ phục nhưng Lâm Nhị Ngưu hài lòng
“Làm gì cô nương nào thành hôn qua loa như ”
Ta cãi : “Chẳng chỉ là diễn kịch thôi ”
“Diễn kịch cũng diễn cho trò Ngươi coi là cái gì”
Ta sờ sờ đầu mũi chút ngượng ngùng
là tuy chúng chỉ kết hôn giả nhưng ngoài biết
Nếu như mà lừa gạt cho xong việc thì với Lâm Nhị Ngưu
Có điều ngờ lấy một chiếc hộp gỗ to tướng chứa bộ gia sản của Hắn chỉ mua một bộ hỉ phục mới mà còn chuẩn đầy đủ tam kim lục lễ
Ta hoảng hốt: “Nhị Ngưu ca nhận nhiều tiền như ”
Số tiền đủ để mua bao nhiêu chiếu bao nhiêu cây tre bao nhiêu cây trúc đây
Hắn nghiến răng: “Ta cho ngươi thì ngươi cứ nhận”
Ta còn định cãi với nhưng lúc Chu lão gia tử chủ trì hôn lễ bỗng lớn tiếng hô vang: “Giờ lành đã đến”
Ta đành tạm gác chuyện tranh cãi để tiếp tục nghi thức hôn lễ
Đối với nghi thức hôn lễ khá mới lạ Kiếp vì đóng vai “An Lăng” xuất sắc tiếp xúc với nhiều nghi lễ hoàng thất vô cùng phức tạp và rườm rà tập luyện nhiều
An Lăng công chúa từ đầu đến cuối vẫn gả nên đương nhiên thể nào trải nghiệm cảm giác đó
Có điều hôm nay lòng trào dâng một cảm xúc kỳ lạ
Hóa thành hôn là như
Hai bàn tay ấm áp đan sự chứng kiến của mọi cùng thề nguyện cùng thực hiện nghi lễ kết lương duyên
Lâm… ờm ngày thế nhất đừng nhắc đến cái tên đen tối của
Hắn vẫn tuấn tú như xưa
Mắt như hoa đào lông mày như núi xa
Bình thường vì bệnh tật mà môi nhợt nhạt nay trong bộ y phục đỏ thắm càng nổi bật vẻ đầy đặn mà mềm mại
Chu lão gia tử hô lên: “Nhất bái thiên địa”
Chúng cúi lạy trời đất
“Nhị bái cao đường”
Đôi phụ mẫu nên đã lạy Nguyệt Lão
“Phu thê giao bái ——”
Nghi thức bái lạy còn kết thúc bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó ngựa phi nước đại chỉ một thoáng vô số cấm quân nối đuôi ập vây quanh chúng
Trên bậc thềm đá miếu Nguyệt Lão một nam nhân mặc áo đen phi ngựa đến
Thần Uyên từ giữa đám cấm quân bước với Lâm Nhị Ngưu đang nắm chặt tay giọng lạnh lùng: “Nghe ngươi thành thân ”