Hồi Ức Gió Xuân - Chương 1
1
Ngày tuyết đầu mùa rơi
Tức phụ của Vương Nhị Ma đầu trấn gõ ầm ầm lên cửa phòng
“Kẻ điên nhỏ còn mau trấn Cơ hội phát tài của ngươi đến kìa”
Nàng với giọng điệu hả hê hai mắt đảo quanh tìm kiếm niềm vui sướng trong sự khốn khổ của khác
Ta buông xiên tre đã tước xong trong tay xuống bình tĩnh hỏi nàng : “Có chuyện gì”
Nàng trợn mắt nhưng điều ảnh hưởng đến tâm trạng đang vui vẻ của ả
“Trên trấn đại nhân vật đến mua vài nha về Triệu Lí Chính đã thông báo cho tất cả các cô nương trong trấn đến gặp mặt”
“Nhớ kỹ ai phép vắng mặt”
Nàng che miệng châm biếm trong mắt lộ rõ sự ác ý
Bởi vì tướng công của nàng Vương Nhị Ma suốt ngày câu câu ngang qua cửa nhà
Mà gần đây liên tục tin đồn giàu trong thành mua nha về để nuôi làm thức ăn cho thú cưng
Ta “ồ” một tiếng với nàng : “Ta biết ” Sau đó đưa tay đóng cửa
Ngoài phòng tiếng nữ nhân chửi rủa chói tai mắt mắt tròng mắng biết
Tuy lòng còn chút bực bội nhưng cãi cọ với nàng
Ta cúi đầu xuống bàn tay chai sần của
Làn da hề mịn màng cũng trắng trẻo mà là những vết chai mỏng do lao động đồng áng mà tạo thành
Lòng chùng xuống
Rõ ràng khi sống đã quyết tâm thay đổi cuộc sống của
tại những gì đã xảy trong kiếp vẫn tiếp tục lặp
2
Sắc trời dần buông xuống
Ta đội nón rơm cõng vai chiếc đòn gánh đầy ắp xiên tre bước khu chợ trong trấn
Trấn Phong Nguyệt là một thị trấn nhỏ ven biên giới Đại Lương ở vị trí hẻo lánh nơi đây thường xuyên bao phủ bởi sắc vàng của cát
Vào những ngày bình thường khu chợ thường vắng vẻ chỉ lác đác vài ba qua Thế nhưng hôm nay từ xa đã thể thấy tiếng rộn ràng
Hóa ai cũng tin tin đồn giàu mua nha về nuôi làm thức ăn cho thú cưng
Gia đình nhà giàu tay rộng rãi bán một nữ nhi là nhi tử sẽ tiền cưới vợ
Vì cửa nha môn của Triệu Lí Chính những bậc phụ mẫu dẫn theo theo nữ nhi đến đây với vẻ mặt buồn bã điều trong mắt sáng lên tia hy vọng
Ta tìm một góc khuất ven đường xuống đặt sọt tre xuống đất lấy một tấm ván gỗ làm bàn bày xiên tre bán hai văn tiền một xiên
Tiếng chuyện ồn ào vang lên bên tai :
“Nghe nhân vật lần đến đây còn lớn hơn cả huyện lệnh các ngươi thấy Lính tráng theo từng hàng hung hãn vô cùng chỉ cần ai dám đến gần một chút là lập tức rút kiếm chém”
“Ta mặc kệ là huyện lệnh quan gì nữa chỉ cần chịu bỏ tiền mua con nhỏ hao cơm tốn của nhà là Nếu chịu chi mạnh tay một chút sang năm nhi tử thể lấy khuê nữ của Vương tú tài”
“Các ngươi thật là ngu ngốc Ta những đến từ kinh thành đấy Các ngươi thấy vị công tử đầu Ôi chao tuấn tú như thần tiên Nếu nữ nhi chọn quý nhân coi trọng cả nhà họ Lý sẽ một bước lên mây thôi”
“ đúng Bà Lý quả hổ danh là từng qua kinh thành”
Quý nhân…
Giữa dòng chen chúc náo nhiệt một bóng lính canh bao vây di chuyển trong đội hình tứ phương bất động như tượng
Dù chỉ từ xa cũng thể nhận đó là bình thường toát lên vẻ thanh tao kiêu hãnh
Ta đè nón rơm xuống lòng bỗng chộn rộn
Quả nhiên Thần Uyên vẫn tự đến đây
3
thời điểm trong kiếp đã Thần Uyên lựa chọn trở thành thế thân cho An Lăng công chúa Sống cuộc đời của công chúa giả
Xuất thân từ thôn quê ngoại trừ khuôn mặt thì khác biệt so với An Lăng công chúa
Vì khi cung trở thành học trò của Thần Uyên dùng mọi thủ đoạn để biến thành bản hảo của An Lăng công chúa
Hắn dùng bàn ủi in cho một vết bớt giống với An Lăng công chúa dùng dược liệu để thay đổi giọng của ép học theo cử chỉ thần thái tất cả mọi thứ của An Lăng
Dần dần gọt giũa từng bước biến thành một “An Lăng” chỉnh
Nỗi oán hận ngút trời trong lòng vẫn luôn âm ỉ cháy
Tuy nhiên cũng ý thức rằng bản thân chỉ là nữ nhi phụ mẫu bán với giá hai mươi lượng bạc trắng để đổi lấy cuộc sống sung túc nhà cao cửa rộng kiều thê ruộng cho
hận họ
Với những như sớm muộn gì cũng chết
Đối với chết vì phụ mẫu bán lấy tiền chết vì gánh tai họa thay cho công chúa cũng chẳng gì khác biệt
Thần Uyên đã dạy dỗ cho chỗ ở bình yên cho cơm ăn áo mặc đầy đủ cho một cuộc sống vô lo vô nghĩ
Ta vô cùng biết ơn
Ngoại trừ chuyện “An Lăng” đối xử với hề hà khắc thậm chí còn dịu dàng
Từ nhỏ tới lớn học lấy một chữ đầu óc kì tài gì cả tất nhiên là ngu dốt vô cùng
An Lăng mà bực bội thôi: “Bổn công chúa bốn tuổi đã thuộc lòng tứ thư ngũ kinh bảy tuổi đã thể làm thơ văn làm gì khi nào ngu ngốc như ”
“Tiên sinh ngài từ tìm một kẻ ngu ngốc thế chứ”
“An Lăng…” Thần Uyên nhẹ nhàng đặt chén trà xuống: “Ngươi tuy là học trò cưng của nhưng luôn ghi nhớ đạo lý khiêm tốn chớ vì những lời của ngoài mà đánh mất bản thân”
Lời của mang tính trách móc ẩn chứa lời khen ngợi khen ngợi thể hiện sự thiên vị
An Lăng đương nhiên là vô cùng vui vẻ cũng tiếp tục truy cứu chuyện với
Nhìn tách trà thượng hạng tỏa hương thơm ngát bàn vùi đầu xuống trang sách cổ lặng lẽ nên những nét chữ vặn vẹo đến mức nỡ
Ta biết đang giúp
Vì đêm hôm đó hề bất ngờ khi xuất hiện cũng hề kinh ngạc khi kiên nhẫn cầm bút sửa từng nét chữ của
Và đó…
Sau đó chỉ học những kinh sách giáo lý mà còn học cách bằng hai tay
Một tay dành cho An Lăng một tay dành cho đế sư Thần Uyên
Chỉ tiếc rằng còn kịp dùng tay chữ cho xem đã Thần Uyên ban cho một ly rượu độc kết thúc vội vã cuộc đời của
4
Trấn Phong Nguyệt khi đêm trời sẽ nổi gió cát vàng bay khắp nơi
Nha phủ Triệu Lí Chính vì nịnh nọt Thần Uyên đẩy một đến mặt
“Đại nhân ngài xem ạ”
Lão nay nào đã gặp nhân vật lớn như bao giờ cho nên theo thói quen đẩy một cô nương khá đẫy đà lên
Triệu Lí Chính nghĩ Thần Uyên lần đến đây cũng chỉ để vui chơi dù lúc thiếu quan to quý tộc sở thích đặc biệt
lão ngờ rằng dứt lời hộ vệ bên cạnh Thần Uyên đã rút thanh đao chĩa thẳng cổ lão : “Làm càn”
Triệu Lí Chính sợ hãi run rẩy quỳ rạp xuống đất
Thần Uyên dậy từ chiếc ghế gỗ đàn hương
“Hạc Nhất lui ”
Giọng điệu của lạnh lùng tuy nhiên nở nụ ấm áp khiến Triệu Lí Chính bỗng chốc căng thẳng
Chỉ trong chốc lát ánh mắt lướt qua Triệu Lí Chính hỏi: “Triệu Lí Chính tất cả những cô nương trong trấn đều mặt ở đây ”
Triệu Lí Chính vội vàng bò dậy từ đất gượng gạo : “Tới tới tất cả những cô nương xuất giá từ làng xóm trong trấn Phong Nguyệt đều mặt đầy đủ”
“Ồ ” Thần Uyên như : “Triệu đại nhân chắc chắn chứ”
Nụ của mang vẻ nửa suy tư nửa chế giễu khiến Triệu Lí Chính thể nào nắm bắt
“Không chắc…” Giọng lão run run: “Đại nhân tại hạ lập tức phái mang theo danh sách đối chiếu từng ”
“Hai ngày a ngày mai Ngày mai nhất định sẽ câu trả lời rõ ràng cho ngài”
Lão liên tục khom lưng Thần Uyên đó xoay qua gọi ngoài
Đám đưa nữ nhi đến đang vây xem nhất thời tách lập tức kêu la ầm ĩ
Ta thu dọn đòn gánh đè thấp nón rơm hòa dòng
5
Ánh trăng treo cao soi sáng đến độ khiến cho đường lên núi chỗ nào để ẩn nấp
Ta đóng cửa viện tháo nón rơm mím môi lo lắng
Sau khi sống đêm phụ mẫu uống rượu mừng vì phu tử khen ngợi đã lén chạy ngoài một thân một về phương bắc
Ta bao giờ ngờ rằng Thẩm Uyên vì tìm thế thân cho An Lăng mà tìm đến cả trấn Phong Nguyệt hẻo lánh
Cả trấn đã bao vây con đường trốn chạy giờ đây lâm ngõ cụt
Ngay khi bước trấn đã phát hiện lính gác canh gác cẩn mật ở các trạm kiểm soát ven đường
Lúc trấn thể cải trang thành nam giới đội nón rơm che mặt
để khỏi thành việc kiểm soát trở nên vô cùng nghiêm ngặt như thể họ đang đề phòng những kẻ đào tẩu
Lúc ngoài việc trốn chạy dường như còn lựa chọn nào khác
Nhìn thấy ánh đuốc le lói từ xa khẽ cắn môi nắm chặt dây thừng trong tay chuẩn nhà tìm giếng nước thử vận may