Hối Tiếc - Chương 6
22
Ta biết Tần Yến đã rời từ lúc nào
Đến khi ngủ thêm một đêm nữa tỉnh dậy cơn sốt cao đã lui cơ thể khỏe mạnh
Thuốc của Tần Yến quả nhiên hiệu nghiệm
Mà trong những ngày hôn mê chuyện Tô Minh Nghiên ở Tần phủ định hãm hại đã truyền khắp kinh thành
Không cần cũng biết trong đó chắc chắn bàn tay của Tần Yến
Tên điên đó luôn luôn trả thù một cách tàn nhẫn
Kiếp chỉ vì Tô Minh Nghiên là cùng cha khác mẹ với nên mới nhẫn nhịn tay
Lần lẽ là thấy và Tô Minh Nghiên hợp nên càng kiêng nể gì nữa
Tô Minh Nghiên quỳ ở từ đường đến mức sức cùng lực kiệt
Đến khi nàng thấy ánh sáng mặt trời bên ngoài đã đổi trời
Nàng theo lệnh của phụ thân đến xin
Sau khi phạt mấy ngày nàng yếu ớt đến mức như gió thổi là ngã mặt tái nhợt nhưng thấy ánh mắt lạnh như rắn độc:
“Tô Diệu Ngươi đã sớm biết kế hoạch của cố tình đợi ở phòng của Tần Yến phản đòn hãm hại đúng ”
Thật thú vị nàng giả vờ nữa
Xem quãng thời gian quỳ ở từ đường nàng đã suy nghĩ nhiều
Ta nghịch sơn móng tay của :
“Tô Minh Nghiên ngươi hao tâm tổn trí hãm hại chẳng là quyến rũ thái tử Dung Ngọc
“Ta nhường cho ngươi ”
Tô Minh Nghiên lẽ ngờ lời như trực tiếp ngây
Khi mở miệng lần nữa nàng đã thay đổi thái độ đó:
“… Tỷ tỷ tỷ gì ”
Hóa chỉ khi nhường thái tử cho nàng nàng mới chịu gọi một tiếng tỷ tỷ
Bởi kiếp Tô Minh Nghiên mới lạnh nhạt với lâu như nhưng khi vì cái chết của Tô Tự mà đoạn tuyệt với thái tử nàng đã đến phòng giả vờ giả vịt gọi một tiếng tỷ tỷ
Còn khi Tô gia thất thế gặp nạn chỉ nàng là hề hấn gì trong sạch tì vết
Nàng giữa sân đầy hỗn loạn từ cao xuống giọng điệu ngông cuồng mắng ngu ngốc
Nàng ngu ngốc đến mức phòng thủ hết lần đến lần khác nhưng vẫn ngăn nàng lén lút chạy đến thư phòng của phụ thân để những bức thư vu khống hãm hại
Phụ thân cũng là phụ thân của nàng
Phủ thái phó cũng là nhà của nàng
Ta thực sự ngờ nàng vì lấy lòng thái tử mà liên lụy cả gia đình của
Ta chất vấn nàng tại làm như nhưng nàng điên cuồng:
“Lấy lòng thái tử
“Hừ chỉ mượn tay thái tử hủy hoại phủ thái phó thôi
“Các còn nhớ nương của chết như thế nào
“Bà các bỏ quên ở trang viên bệnh tật mà chết
“Các thậm chí còn thèm lập cho bà một bài vị
“Ta hận cha hận ngươi càng hận mẫu thân của ngươi Ta các chịu hết đau khổ thể lật
“ ngươi biết mẫu thân của ngươi phát điên như thế nào
“Ta đã hạ độc bà trong nhiều năm ban đầu cẩn thận chỉ tăng liều lượng từng chút một cho đến khi Tô Tự chết mới quyết định nên cho bà một cái chết thống khoái
“Phát điên mới chứ nương của khi chết cũng phát điên bà phát điên gọi tên cha gọi tên mẫu thân của ngươi các chôn cùng”
Từ đó mới thực sự hiểu rõ nàng
Hóa vị cùng cha khác mẹ mà và mẫu thân vì tình máu mủ mà nhiều lần nhẫn nhịn xứng làm
Mẫu thân của Tô Minh Nghiên – Liễu di nương vốn là một tham lam biết đủ
Bà đỏ mắt với vị trí chính thất của mẫu thân khi mẫu thân bệnh đã tay đầu độc suýt nữa lấy mạng bà
Cha mặc dù nạp nhưng cũng còn tỉnh táo
Sau khi tra rõ sự thật ông hiểu rằng một phụ nữ như Liễu di nương thể giữ nữa nên đã trượng trách bà một trận đuổi đến trang viên
Mùa đông năm đó
Mẫu thân may mắn thoát chết
Liễu di nương phát điên mới phát bệnh cuối cùng chết ở đó
Từ đó về mẫu thân nuôi Tô Minh Nghiên ở bên gối tận tâm dạy dỗ cũng coi như đã thành trách nhiệm của một đích mẫu
ai mà ngờ Tô Minh Nghiên bề ngoài ngoan ngoãn hiểu chuyện thực đã sớm nuôi dưỡng lòng hận thù ngút trời
Nàng tính toán cẩn thận cùng thái tử lên một con thuyền
Sau đó đẩy tất cả thân nhân vực sâu
23
Giờ đây mở một ván cờ mới
Ta hiểu rằng Tô Minh Nghiên đã thối nát đến tận gốc rễ thể cứu vãn nữa
Ta lười bộ mặt giả tạo của nàng là để diễn kịch mới nhẫn nại diễn tiếp:
“Ta cần tính toán hại nữa
“Muội đã thích thái tử sẽ nhường cho
“Nói cũng chỉ là một đàn ông mà thôi
“Chỉ một điều là thứ nữ hoàng thượng và hoàng hậu sẽ để làm chính phi của thái tử
“Theo thấy cố gắng nhẫn nại một chút làm một thứ phi ”
Tô Minh Nghiên như thấy ma rõ ràng vẫn tin lắm:
“Tô Diệu chẳng lẽ tỷ gả cho thái tử nữa ”
Ta hít sâu một dùng tinh túy diễn xuất học từ nàng kiếp trả hết cho nàng :
“Nếu vì thái tử mà khiến tỷ chúng sinh hiềm khích thì thà gả”
Hốc mắt đỏ hoe trông chân thành
Tô Minh Nghiên cứng đờ tại chỗ một lúc lâu mới kéo khóe miệng như một kẻ ngốc nhạo một tiếng:
“Vậy thì cảm ơn tỷ
“Hay là tỷ đưa Phật đưa đến Tây Thiên dứt khoát mai mối thêm vài lần đưa thẳng lên vị trí thứ phi của thái tử”
Nghe cố tình im lặng một lúc
Sau đó giả vờ nàng chọc tức cố gắng giữ thể diện miễn cưỡng nở nụ :
“Được”
Tô Minh Nghiên
Ta tặng cho ngươi
Tặng ngươi lên trời
Tặng ngươi xuống địa ngục
24
Từ đó về
Cứ mỗi lần thái tử Dung Ngọc đến thăm Tô Minh Nghiên đều vô liêm sỉ chen
Ta cũng gì cố tình để nàng dây dưa với thái tử
Về dứt khoát khỏi cửa nữa trực tiếp ở trong phòng sách
Dù Tô Minh Nghiên vẫn luôn theo dõi trong viện thái tử đến nàng sẽ tự dùng mọi cách để quyến rũ
Còn Xuân Nhi thì thường tức giận dậm chân trong phòng:
“Tiểu thư Người thấy nhị tiểu thư sắp chui lòng thái tử ”
“Hôm nay nhị tiểu thư đút thái tử ăn bánh ngọt đút một miếng mà đã ăn một nửa”
“Rõ ràng thái tử điện hạ là đến thăm lần nào cũng ở cùng nhị tiểu thư ”
Ta
Bởi vì do dự quyết ăn cả hai tỷ
Lại qua mấy ngày Dung Ngọc cuối cùng cũng đến chặn cửa :
“Diệu Diệu rốt cuộc là nàng định trốn đến bao giờ”
Giọng dịu dàng quyến luyến nhưng chút tổn thương như thể đã làm một chuyện gì đó lớn làm tổn thương trái tim của
Thật nực rõ ràng là ác quỷ đội lốt thần phật
Sắp
Những ngày tháng của sắp kết thúc
Ta giữ đúng phong thái của một tiểu thư khuê các thản nhiên lùi về phía :
“Triều đình sóng gió đây là thời điểm quan trọng
“Ta nghĩ rằng nếu cứ quấn lấy điện hạ e rằng ngoài sẽ dị nghị điện hạ đắm chìm tình cảm nam nữ”
Dung Ngọc sắc mặt đột nhiên cứng đờ
Đối với mà việc thường xuyên lui tới phủ thái phó vốn là một trong những thủ đoạn mưu đồ
Hắn đang giăng lưới ôn nhu ý đồ trói buộc chúng với
Thực từng bước từng bước mất nhiều năm tâm huyết giao hảo với chúng đến mức độ đã thể coi là sơ hở
cố tình nhắc nhở ——
Ta khiến hoảng sợ khiến giãy giụa thưởng thức dáng vẻ luống cuống tay chân của
Quả nhiên sắc mặt dần dần chìm xuống
Trên khuôn mặt ôn nhu như xuất hiện vết nứt gượng gạo:
“…… Vẫn là Diệu Diệu suy nghĩ chu vì cô mà suy nghĩ”
Giọng mang theo sự dò xét
chỉ nhạt mặc tự đoán
25
Sau khi thái tử Tô Minh Nghiên tìm đến
Rõ ràng nàng biết tin thái tử đã đến tìm mới yên tâm chạy đến thăm dò
Những ngày sự dung túng cố ý của Tô Minh Nghiên đã lười giả vờ
Trước đây nàng là một con thỏ trắng dịu dàng ngoan ngoãn tâm hồn rộng mở thèm vàng bạc thèm ngọc ngà
Bây giờ nàng như biến thành một khác kiêu ngạo bá đạo
Chỉ cần hạ nhân nào một câu ý nàng liền giơ tay đánh
Ngay cả lời quở trách của phụ mẫu nàng cũng để mắt
Rõ ràng đã tự coi là thái tử phi tương lai
Nàng đẩy cửa phòng trong nháy mắt đột nhiên cảm thấy biểu cảm khuôn mặt đó quen thuộc
Đó là một khuôn mặt ghen tuông đốt cháy tham lam đáy
Giống hệt mẹ đã chết yểu của nàng
Những năm qua nàng giả vờ như thật sự là đã làm khó cho nàng
“Tô Diệu thủ đoạn của ngươi thật khiến khâm phục miệng thì nhường thái tử cho bây giờ dụ thái tử phòng ngươi
“Ngươi gì với thái tử”
Nàng hạ giọng trong giọng đầy ghen tuông
Ta diễn một cách qua loa nàng trêu chọc thật:
“Hắn đến chất vấn tại trốn tránh
“Ta luôn đẩy cho ngươi đau lòng ”
Biểu cảm của Tô Minh Nghiên đột nhiên chìm xuống:
“Không thể nào rõ ràng …”
Nói một nửa nàng đột nhiên nghẹn
Ta tất nhiên đẩy nàng một cái:
“ rõ ràng thích ngươi để ngươi trêu chọc cũng để ngươi vui đùa
“ Tô Minh Nghiên ngươi làm còn đủ
“Những thứ ngươi học đều là thủ đoạn mà kỹ nữ cấp thấp mới dùng”
Nghe mắng nàng như kỹ nữ nàng đột nhiên ngẩng đầu ánh mắt độc địa chằm chằm như xé xác
nàng vẫn tiếp tục dạy nên chỉ thể cố nhịn:
“Vậy ngươi thủ đoạn nào mới là cao minh”
Ta chống cằm chậm rãi :
“Tình cảm theo gió len lỏi đêm thấm nhuần vạn vật mà tiếng động đối với một thái tử mà là vô dụng nhất
“Ngươi cho thứ kinh diễm đến mức tiếng động thì thôi một tiếng động là kinh thiên động địa
“Nếu ngươi thực sự thể kinh diễm cũng Nam nhân thể cướp vợ nữ nhân đương nhiên cũng thể cướp chồng”
“Ngươi chỉ cần trong trường hợp gây chú ý nhất đẩy một trách nhiệm thể thoái thác lên là ——”
Tô Minh Nghiên lạnh:
“Trách nhiệm Ngươi định để hạ thuốc chứ
“Thế thì gì khác kỹ nữ Tô Diệu ngươi nghĩ sẽ mắc mưu ngươi
“Hắn là thái tử nếu thật sự làm những thành công ngược còn xử tử”
Ta khỏi khẩy:
“Còn một loại trách nhiệm ngươi quên ——ân tình như thế nào báo đáp bằng thân ”
Ánh mắt Tô Minh Nghiên lập tức sáng lên như bừng tỉnh lẩm bẩm:
“Cứu mạng chi ân báo đáp bằng thân …”
Ta nhẹ nhàng gieo hạt giống dục vọng lòng nàng :
“ Hắn là thái tử địa vị cao quý khiến chú ý
“Mỗi năm chắc chắn sẽ hai lần gặp nguy hiểm
“Đến thời khắc quan trọng dám liều mạng tùy thuộc lựa chọn của ngươi”
Tô Minh Nghiên trầm ngâm một lát ngẩng đầu lên nở nụ như nhu mì như chế giễu với :
“Quả nhiên tỷ tỷ là tài nữ số một kinh thành
“Đủ mọi thủ đoạn đều tinh thông…”
Ta những tức giận ngược còn
Bởi vì nàng thể như chứng tỏ——
Hạt giống gieo cho nàng đã bắt đầu nảy mầm