Hối Tiếc - Chương 5
18
Về đến phủ Thái phó nha với rằng Tô Minh Nhan đã cha phạt quỳ ở từ đường
Nghe còn đánh tay nàng ba ngày cho ăn cơm chỉ cho uống nước trà
Tô Minh Nhan vốn về phủ sớm là để chiếm tiên cơ diễn trò kẻ ác cáo trạng
Đáng tiếc đã dám ở Tần phủ tất nhiên đã chuẩn đầy đủ
Ta tuy về phủ nhưng tin tức đã nhờ thư đồng của Tô Tự truyền đến tai cha mẹ một bước
Thậm chí cả lời Tô Minh Nhan tự giải thích cắn ngược cũng sai thư đồng học thuộc cho họ
Ta hiểu rõ bản lĩnh của Tô Minh Nhan
Cho nên Tô Minh Nhan về phủ lóc giả vờ vô tội yếu đuối biện bạch một hồi cha những tha thứ ngược còn phạt nàng nặng hơn
Mẹ Tô Minh Nhan hạ độc sợ thương
Bà đích thân trông chừng uống hết canh bổ đuổi hết nha đợi trong phòng còn ai mới ôm chặt lấy đau lòng mắng:
“Ta thật lòng thật đối xử với nha đầu ai ngờ nuôi một con sói mắt trắng
“Tên công tử nhà họ Tần là loại danh tiếng gì Nó dám hạ thuốc con nhét con lên giường Lỡ như…”
Mẹ càng càng kích động sợ câu tiếp theo bà sẽ mở miệng mắng Tần Yến vội vàng trấn an ngăn vài câu may nhờ Tần Yến giúp đỡ
Mà mẹ xong trọng điểm đặt ở——
“Tên Tần Yến cũng lạ ngoài đều nó là tên bẩn thỉu phóng đãng Sao nó giúp con”
Ta nhẹ:
“Cho nên thì bằng thấy”
Chỉ là…
Loại thuốc Tô Minh Nhan hạ cho mạnh nhưng hậu quả lớn
Kiếp Tần Yến đã dạy cách áp chế thuốc mạnh trong cơ thể nhưng học nghệ tinh
Hôm đó tuy nhưng ai ngờ từ ngày hôm liên tục phát sốt
Trong cơn mơ màng luôn phân biệt là đang tỉnh đang ngủ là kiếp kiếp
Mờ mờ ảo ảo nhiều âm thanh——
19
Có đại phu đến bắt mạch cho
Có tiếng thở dài của cha
Có tiếng nức nở của mẹ
Còn ở bên giường nắm lấy tay giọng điệu ôn nhu gọi tên
——Là thái tử Dung Ngọc đến thăm
Ta thấy giọng nhớ đến nhiều hình ảnh
Ta thấy thi thể chết thảm của A Tự
Nhìn thấy mẹ khi biết tin A Tự chết thì trở nên ngây ngốc
Nhìn thấy cha già quỳ mặt Dung Ngọc cầu xin nương tay ít nhất hãy tha mạng cho và mẹ
Kiếp Dung Ngọc dựa sự ủng hộ của Tô gia để thanh trừng hầu hết đối thủ
cuối cùng chê Tô gia công cao lấn chủ
Hắn nhân lúc hoàng thượng bệnh nặng lấy danh nghĩa thái tử giám quốc mà nắm quyền
Lúc đó Tần Yến đã là thủ phụ trẻ tuổi nhất của Giang quốc
Chỉ là ba ngày hai bữa triều vẻ lười biếng
Rất nhiều mắng coi thường thái tử tôn trọng hoàng quyền
Thực những đó mắng sai đúng là coi thường thái tử
đó là lý do triều
Hắn chỉ vì sắp chết độc phát càng ngày càng thường xuyên mới thường xuyên đóng cửa phủ nghỉ ngơi
Thái tử tiếng tăm ngày càng cao Tần Yến càng ít lộ diện
Hắn dần dần để Tần Yến mắt
Sau khi thái tử giám quốc việc đầu tiên làm chính là nhổ tận gốc Tô gia chúng
Chim trời đã hết cung tên cất thỏ khôn chết chó săn nấu
Hắn diệt nhà
Đày làm kỹ
Ta ngoài cửa lầu xanh tú bà ép hát lời ca diễm tình
Những gã nam nhân bẩn thỉu trong lầu xanh đều nhạo
Cười thanh cao thế nào hôm nay chẳng vẫn trở thành hạng kỹ nữ đê tiện
Cười là tài nữ số một kinh thành sẽ bán với giá bao nhiêu
Cuối cùng là Tần Yến rốt cuộc cũng tỉnh từ cơn hôn mê biết tin tức phi ngựa đến
Hắn hẳn là vội vàng quá đến nỗi sắc môi trắng bệch ngay cả khi hít thở cũng mang theo mùi máu nhàn nhạt:
“Ta đến muộn … Diệu Diệu”
Giọng run rẩy trong mắt cuộn trào tình cảm sâu đậm còn cả sự tức giận kìm nén
Chỉ là nửa chừng Tần Yến đột nhiên dừng
Khi mở miệng lần nữa đã đổi sang bộ dạng gian thần thường ngày vẻ mặt trêu chọc lạnh lùng:
“Diệu Diệu cô nương hẳn là thích nam tử ôn nhu hiền lành
“Ta đúng là tính
“ bây giờ cô nương cũng nên rõ chứ Thái tử càng là thứ gì
“Cô nương còn bằng theo ”
Tần Yến xong liền hung hăng kéo lòng khoác áo ấm trùm khăn che mặt
Hắn rút kiếm ngay tại chỗ giết chết mụ tú bà ép hát ca diễm tình
Lại sai cắt lưỡi những gã nam nhân nhạo hèn hạ tiện thể móc luôn cả mắt của bọn chúng
Máu chảy đầy đất
Hắn ngang ngược đến thế
mọi chỉ dám ở lưng nguyền rủa tên gian thần chết tử tế
Không một ai dám ngăn cản thanh kiếm của
Cuối cùng ngang nhiên ôm rời
…
Những hình ảnh trong ký ức hỗn loạn
bên tai một lần nữa vang lên giọng của thái tử Dung Ngọc:
“Diệu Diệu Diệu Diệu”
Diệu cái đầu
Khi Tần Yến gọi là Diệu Diệu âm cuối cong lên ngay cả thở cũng như đang dụ dỗ
khi thái tử gọi chỉ khiến buồn nôn
Lòng căm hận chống đỡ cho mở mắt ——
20
Dung Ngọc thấy tỉnh vẻ lo lắng mặt giống giả vờ lực tay nắm chặt cũng tăng thêm vài phần:
“Diệu Diệu nàng đã đỡ hơn ”
Ta cố sức rút tay về mệt đến đổ cả mồ hôi:
“Điện hạ xin hãy tránh xa một chút”
Ta cố nhịn mới mắng chữ “Cút”
Dung Ngọc bằng ánh mắt phức tạp sắc mặt cứng :
“Diệu Diệu ý nàng là gì”
Ta nhẫn nại giả vờ xin :
“Ta đau dày lúc ốm thường xuyên buồn nôn nếu nôn lên điện hạ thì ”
Dung Ngọc im lặng một lát ôn nhu trách móc:
“Diệu Diệu gì Cô làm thể chê bai nàng”
Nói xong còn đưa tay như thể đau lòng vuốt ve mái tóc
Ta ngoảnh đầu lặng lẽ né tránh
… chê bai ngươi
Tay Dung Ngọc dừng giữa chừng một cách ngượng ngùng sắc mắt trầm xuống
Ta đảo mắt một vòng trong phòng lập tức nhận mấy thứ tặng chỉ từng thứ một giả vờ biết:
“Xuân Nhi ai đốt đèn trầm hương Còn cả mấy cái bánh nữa mau vứt ngoài ”
“Đây… Đây là thái tử điện hạ mang đến”
Xuân Nhi chút khó xử
Ta bèn nôn khan vài tiếng:
“Trong phòng mùi hương lẫn lộn thực sự thấy buồn nôn”
Dung Ngọc dù giỏi giả vờ dịu dàng đến cũng chịu nổi sự ghê tởm liên tiếp của
Sắc mặt lập tức trở nên tệ hơn gượng gạo:
“Xem là đồ Cô mang đến Diệu Diệu thích
“Vậy thì vứt ”
… Vứt đồ vẫn đủ
Ta ghê tởm nhất chính là con
Vì liếc Dung Ngọc một cái vội vàng che miệng nôn lần thứ hai:
“Ọe~”
Dung Ngọc là thái tử Đông cung làm gì từng đối xử như
Hắn thậm chí còn thể giả vờ nổi chỉ lạnh lùng buông một câu:
“Nếu Diệu Diệu khỏe Cô sẽ đến thăm nàng ”
Nhìn bóng lưng Dung Ngọc xa thở phào nhẹ nhõm lệnh cho các cung nữ cũng ngoài đóng cửa phòng
Lúc bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh
Ta sờ chiếc vòng ngọc mới xuất hiện cổ tay:
“Ra đây Tần Yến
“Ta biết ở đó”
Chiếc vòng ngọc vô cùng quen thuộc
Kiếp Tần Yến đã đeo cho còn cho tháo
Đó là vật duy nhất mà mẫu thân để cho
Hắn từng coi nó như mạng sống nhưng cuối cùng tặng cho
Chỉ là lúc đó biết trân trọng vô tình làm vỡ mất
Tần Yến ngẩn những mảnh vỡ đó lâu
Hắn cúi xuống nhặt từng mảnh một cố gắng ghép nhưng cuối cùng nhạt nhẽo:
“Không thích đồ tặng đến Hửm
“Sau khi chết Diệu Diệu ngay cả một món đồ của cũng giữ ”
Đó là của
Được hưởng phúc mà biết hưởng nhầm trân châu thành mắt cá
…
Giờ đây chiếc vòng tay một lần nữa đeo tay
Sớm hơn kiếp bảy năm
Ta biết đã đến——
Đang ẩn núp ở đó trong bóng tối
Ta thậm chí còn thể tưởng tượng vẻ mặt trêu chọc khinh thường của khi lạnh lùng diễn trò
Quả nhiên một bóng quen thuộc bước từ bóng tối
Ta một đôi tay ôm ngang eo…
21
Tần Yến dùng đôi mắt phượng hề che giấu dục vọng của đắm đuối
Ta bất lực:
“Tần Yến buông quá càn rỡ đây là phòng của ”
Hắn như một con thú đói nhiều ngày nhưng vẫn thỏa mãn:
“Vài ngày Diệu Diệu cô nương ngủ giường của ôm còn phóng túng hơn thế nhiều”
“…”
Ta nên lời
Hắn cẩn thận hôn lên mắt mới lưu luyến đặt trở giường
Sau đó đưa ngón tay móc chiếc vòng ngọc cổ tay tiện thể nắm lấy tay giọng điệu hờ hững:
“Nó khai quang chuyên trị buồn nôn”
… Hắn đây là sợ tháo vòng tay nên mới bừa
Còn tiện thể chế giễu thái tử Dung Ngọc
Quả nhiên từ nãy đến giờ vẫn ẩn núp trong bóng tối
Ta biết đang giả vờ
Không ai hiểu rõ hơn coi trọng chiếc vòng tay đến mức nào
Vì :
“Vậy Vậy đeo cho cẩn thận thể làm xước làm hỏng nó ”
Hắn sửng sốt thở phào nhẹ nhõm như lấy lòng khóe môi cong lên
“Ừm… Diệu Diệu há miệng”
“Hả”
Trong lúc mơ màng nhét một viên thuốc miệng
… Ngay khi miệng một vị đắng ngắt xộc thẳng lên đỉnh đầu
Ta vô thức nhổ
Tần Yến như đã đoán sẽ làm đôi môi mỏng nhẹ nhàng phủ lên trực tiếp phong bế môi
Ta cứng chỉ đành ngoan ngoãn nuốt viên thuốc xuống
Thấy vẫn đang ốm mặt đỏ bừng mới luyến tiếc buông :
“Chờ khi nàng khỏe … tiếp tục”
Ta thở hổn hển ngực chẳng chút thiện cảm nào với con sói bệnh hoạn :
“Tần thiếu gia đây là tự biến thành thuốc để ăn ”
Hắn khẽ:
“Diệu Diệu quả nhiên hiểu tâm tư của ”
“…”
Thôi bỏ
Sau khi uống thuốc của liền cảm thấy đầu óc mệt mỏi buồn ngủ vô cùng
Trong cơn mơ màng mu bàn tay cảm giác khác lạ
Ta nhẹ nhàng nhấc mí mắt lên
Chỉ thấy Tần Yến đang mê mẩn chơi đùa với ngón tay chơi đến thích thú thậm chí còn nhẹ nhàng cắn một cái:
“Thái tử và đều đã nắm tay Diệu Diệu
“Diệu Diệu thích ai hơn”
Vừa thấy ánh mắt đã biết tên điên sắp kiềm chế nữa đang ghen tuông đây mà
Ta lười biếng liếc một cái:
“Tần Yến đừng tự tìm phiền phức là thấy tuổi thọ của hao hụt đủ ”
Tên điên tính tình cố chấp làm gì cũng tiếc mạng
Thời niên thiếu chịu đủ mọi sự sỉ nhục nghiến răng nuốt máu đến nỗi thường xuyên đau ốm
Khi luyện công theo đuổi sự cực hạn quan tâm đến sức chịu đựng của cơ thể càng chịu vô số thương tích ngầm
Tuổi thọ của vốn đã bằng thường
Sau tiền bạc và quyền thế đều là dùng mạng đổi lấy
Kiếp vì cứu mà trúng độc càng kết thúc sớm hơn tất cả
Kiếp sống lâu nhất thể
Tần Yến sửng sốt hẳn là ngờ biết cả bí mật của
Hắn nheo mắt phượng giọng điệu trêu chọc:
“Cô nương Diệu Diệu quả là bản lĩnh
“Có đã lén lút lục tung gia sản của ”
Ta lười biếng giơ tay lên sờ mặt cố tình trêu chọc:
“Sao sợ ”
Ánh mắt sâu thẳm nụ lạnh lẽo:
“Sợ nàng Hừ
“Sợ nàng biết chê tuổi thọ ngắn chịu gả tính ”
Chậc con sói giả vờ đáng thương
“Câm miệng gì mà tuổi thọ ngắn”
Ta thực sự những lời liền trừng mắt :
“Nếu thái tử đã khiến lòng——
“Giết sớm là ”