Hối Tiếc - Chương 3
9
Cho dù Tần Yến giả vờ lạnh lùng im lặng đến thì bản chất bệnh hoạn của vẫn giấu
Đôi mắt đó rõ ràng đang cuộn trào tình cảm si mê
Ta dứt khoát đẩy cửa gác lửng:
“Tần Yến đừng giả vờ nữa Chàng đã sớm để mắt đến Trong cả phòng treo tranh của đúng ”
Cạch một tiếng cửa mở
ngây ——
Tranh
Không một bức tranh nào của cả
Ánh chiều tà xuyên qua song cửa sổ sách vở xếp ngay ngắn chất đầy tủ
“Ê… Năm nay vẫn vẽ ”
Ta nhịn lẩm bẩm một câu ngượng ngùng đầu Tần Yến
Chỉ thấy thiếu niên tái nhợt u ám nhướng mày đôi môi mỏng cong lên:
“Hóa Tô tiểu thư vẽ tranh cho nàng còn treo đầy căn phòng ”
“…”
Hiểu lầm lớn
Tần Yến lấy một quyển “Xuyên vực chí” từ gác cao xuống đưa cho
Ta nhận lấy định
Tần Yến đột nhiên kéo nâng mặt lên khóe mắt ửng đỏ ánh mắt cuồng nhiệt bệnh hoạn giọng mang theo sự quyến rũ mê hoặc:
“Cô nương Diệu Diệu đoán tâm tư của như thế nào
“Ta vẽ Diệu Diệu đầy căn phòng Diệu Diệu sẽ là của … Được
“Ngày mai bắt đầu vẽ
“Diệu Diệu Diệu Diệu…”
10
Kẻ điên thời niên thiếu vẫn là kẻ điên
Tần Yến những lời tình tứ điên cuồng môi răng ngừng lẩm nhẩm tên
Giọng dần khàn ngữ khí dần nhẹ
Ta ngẩng mặt lên thấy trong đôi mắt đen láy của thiếu niên đang cuộn trào dục vọng như vực sâu
“Tần Yến đúng là biết giả vờ”
Ta áp môi lên má hôn nhẹ nhanh chóng rời
Tần Yến ngẩn trong chốc lát
Rất nhanh sắc đỏ ở khóe mắt càng đậm
Khi mở miệng lần nữa giọng đã khàn đến mức tiếng:
“Cô nương Diệu Diệu là tiểu hồ ly chuyển thế
“Câu triền lấy lòng chịu trách nhiệm”
Hắn hỏi bất lực tủi thân hèn mọn ngang ngược hỗn loạn kiềm chế
Ta chỉ chỉ trêu chọc
Ta vẫn biết Tần Yến đã để mắt đến từ khi nào
Lúc đã coi là vật sở hữu của
Nói như để mắt đến hẳn là từ lâu đây…
11
Ta cẩn thận nhớ
Trong những năm khi cập kê chỉ gặp Tần Yến hai lần
Lần đầu tiên là một ngày mùa đông
Năm đó tuyết rơi nhiều
Ta dẫn theo thị nữ ngoài ngắm tuyết vốn định tìm một nơi vắng vẻ nhưng vô tình thấy Tần Yến
Hắn đang mấy công tử thế gia đè tuyết đánh mắng
Ta kinh giận lớn tiếng quát dừng
Mấy nhận thân phận của vì nể mặt phủ Thái phó cuối cùng cũng chịu dừng tay tản
Tần Yến ánh mắt lạnh lùng sắc mặt vẫn căng thẳng cố chấp chịu yếu thế
Mãi đến khi những xa mới nhịn nữa ho mấy ngụm máu
Máu đỏ tươi rơi tuyết trắng xóa mà kinh hãi
Ta vô thức đỡ một cái lấy khăn tay cho dùng sai thị nữ A Xuân tìm giúp đỡ
Tần Yến chỉ loạng choạng một lúc cố chống dậy trong gió tuyết:
“Không cần”
Hắn cúi mắt chiếc khăn tay trong tay dính đầy máu của đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ tự giễu lạnh lùng:
“Tô tiểu thư vẫn nên tránh xa loại như kẻo làm bẩn ”
Nói xong liền bóng lưng cao gầy đơn bạc hòa màu tuyết
Đó là lần đầu tiên nhớ đến dáng vẻ của
Cứng đầu u ám tàn nhẫn cô độc
Giống như một con thú đang ẩn núp
12
Ta cùng nhiều công tử tiểu thư thế gia lớn lên
Giao thiệp giữa các thế gia phần lớn đều lấy lợi ích làm đầu
Mọi khinh thường Tần Yến đương nhiên càng thân cận với – đứa con thứ của nhà họ Tần do kỹ nữ sinh chút hy vọng nào
nhiều danh hiệu:
Trưởng nữ của phủ Thái phó tài nữ số một kinh thành Thái tử phi tương lai
Cho nên…
Ta vẫn luôn là mọi vây quanh
Còn Tần Yến vẫn luôn là cô lập
Các thế gia trong kinh chỉ vài nhà năm nào cũng yến tiệc tổng lúc gặp mặt
Sau lần đó thấy Tần Yến từ xa vài lần
Hắn luôn lặng lẽ ở một góc ai chú ý nhàn nhạt sự ồn ào náo nhiệt ở đằng xa đôi khi trong mắt sẽ thoáng qua một tia khinh thường
Ta và cũng lúc chạm mắt
Ta sẽ mỉm với
Còn thì lạnh lùng hờ hững dời mắt
Có lưng chế giễu –
Nói rằng khuôn mặt trông thật quyến rũ giống hệt mẹ kỹ nữ của là biết ngay là loại hạ tiện
Ta thấy vui
Lúc danh hiệu tài nữ số một kinh thành của thể phát huy tác dụng
Ta sẽ giữ vẻ ngoài đoan trang hiền thục nhất hở răng lịch sự nhắc nhở những đó:
“Bàn tán về khác thực sự là việc mà quân tử tiểu thư khuê các nên làm cẩn thận lời cẩn thận lời
“Thay vì khác lưng thì hãy yên suy nghĩ về lầm của ”
…
Đôi khi thấy phiền lắm cũng sẽ lười biếng kể cho những đó :
“Ta địa phủ mười tám tầng
“Tầng đầu tiên chính là địa ngục rút lưỡi
“Tất cả những kẻ gieo rắc thị phi lắm mồm nhiều miệng vu khống hãm hại dối lừa khi chết đều sẽ đày xuống tầng Tiểu quỷ sẽ bẻ miệng đó kẹp lưỡi bằng kìm sắt từ từ rút … rút một phát mà là kéo dài từ từ kéo…”
Kể xong mặt đổi sắc giả vờ bình tĩnh phe phẩy quạt uống trà
Trời biết ghét tiếng ồn ào của họ đến mức nào
Trời biết mỗi ngày giả vờ dịu dàng đoan trang mệt mỏi đến mức nào
Trời biết phiền đến mức rút lưỡi của họ
Chiêu luôn hiệu quả hơn là nhắc nhở nhẹ nhàng
Mỗi lần như xung quanh lập tức im phăng phắc thể thấy cả tiếng kim rơi
Chỉ điều…
Dù là biện pháp hiệu quả đến cũng thỉnh thoảng ngoại lệ
Lần đó những khác kể về địa ngục rút lưỡi đều thu liễm im miệng
riêng ——
Phía truyền đến một tiếng khẽ
Ta cẩn thận đầu …
Thì thấy Tần Yến
Không biết đến từ lúc nào đang đôi mắt sâu chằm chằm
Trên đời chuyện gì hổ hơn thế
Lúc đó sợ hiểu lầm vội vàng giải thích:
“Tần công tử đang bàn tán về ngươi lưng chỉ là…”
Tần Yến đợi hết đôi môi mỏng hé mở gọi tên :
“Tiểu thư Tô Diệu”
Ta chút bối rối:
“Ừm”
Hắn hỏi:
“Nếu địa ngục rút lưỡi là tầng đầu tiên mười bảy tầng là những địa ngục như thế nào”
Ta đáp:
“Tầng thứ hai là địa ngục kéo cắt tầng thứ ba là địa ngục cây sắt tầng thứ tư là địa ngục gương nghiệp…”
Nói một lúc mới nhận vội vàng dừng
Ta mang danh tài nữ kinh thành đáng lẽ những bài văn của bậc hiền giả các nhà chư tử bách gia
Chuyện về địa ngục là thấy trong những cuốn tạp đàm dã sử
Thỉnh thoảng một câu thì nhưng nếu kể tiếp nội dung thực sự quá u ám phù hợp với thân phận của
Ta tức giận lén lút trừng mắt
Ta còn đang âm thầm bảo vệ mà hại
Tần Yến cong môi:
“Nếu một ngày tiểu thư Tô Diệu kể hết mười tám tầng địa ngục phía thì biết mấy”
…
Đó là hai lần tiếp xúc với Tần Yến khi cập kê
Lần đầu tiên thấy chật vật trong tuyết
Lần thứ hai thấu bộ mặt giả tạo của mặt khác
Vậy nên con sói con từ lúc đó đã để mắt đến
13
Hồi tưởng xong mặt trời ngoài cửa sổ đã ngả về tây
Ta rời khỏi vòng tay Tần Yến tay cầm cuốn “Xuyên vực chí” đưa cho tiện tay lật lật dựa cửa :
“Tần Yến biết tầng thứ năm của địa ngục là gì ”
Hắn cúi mắt mở miệng đuôi âm kéo dài:
“Sao nào tiểu thư Diệu Diệu cuối cùng cũng chịu kể ”
:
“Săn bắn mùa thu tháng chúng liên thủ nếu thể thắng thái tử Dung Ngọc sẽ kể cho ”
…
Mùa thu năm nay sẽ một vụ ám sát
Thái tử Dung Ngọc trong ván công cứu giá chuyện càng thánh sủng
thực Dung Ngọc đã sớm biết kế hoạch của những thích khách nước địch
Hắn cố tình giấu báo chính là để lập công cứu giá
Còn thứ của Tô Minh Nghiên càng tâm địa độc ác đường tránh hiểm nàng nhân lúc hỗn loạn đẩy lưỡi đao của thích khách lấy mạng
Là Tần Yến thay chịu một đao thuận tay giết chết thích khách đó
đao độc…
Ta vẫn nhớ rõ dáng vẻ áo bào nhuộm máu
Kiếp vì một đao Tần Yến đã để bệnh căn
Đến nỗi dù địa vị cao tìm khắp thiên hạ những vị thuốc quý nhưng cuối cùng vẫn thể kéo dài tuổi thọ
Kiếp ——
Ta Tô Minh Nghiên và thái tử Dung Ngọc cùng trả giá cho một đao
Chỉ điều…
Ta quên mất Tần Yến tên điên vốn là một kẻ tham lam
Hắn tiến gần nhếch môi :
“Diệu Diệu như là đủ
“Nếu thắng đêm tân hôn giường cưới nàng kể cho mới …”